XtGem Forum catalog
Phù Dung Vương Phi

Phù Dung Vương Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328182

Bình chọn: 7.00/10/818 lượt.

ủa Sở cảnh mộc, vị chua xót càng dâng cao trong lòng hắn…

Vương phủ âm u lạnh lùng, lẽ ra nên đầy ấp mùi hương sực nức, nhưng

bây giờ mãn viên lạnh lùng, Sở cảnh mộc có chút không quen, đã quen ngửi thấy mùi, đã quen nhìn xem phù dung, hiện giờ nước trong trong dao trì

chỉ còn lại cô tịch…Có nét thê thảm cùng lạnh lùng sâu kín…

Lục phù nói nàng cảm thấy mệt mỏi, phải trở về Tây sương, rời xa vòng tay ốm áp thấy có chút lạnh…Lục phù rời đi để lại bàn tay hắn đang còn giơ lên giữa không trung…hắn bất đắc dĩ thu tay lại…

Ánh mắt hắn nhìn về Tây sương, sửng sốt vài giây, kia rõ ràng là hoa mai..

“Tiếu nhạc” Sở cảnh mộc hét lớn…giống như rít gào.

Tiếu nhạc cả kinh, khó hiểu nháy mắt mấy cái, chạy nhanh tới “ Vương gia”

“Tại sao trong Tây sương lại có hoa mai?” Không phải hắn đã phân phó trong phủ không được trồng cây sao? Người nào lại lớn mật, dám ngang

nhiên trái ý, còn trồng ở Tây sương.

Lòng Tiếu nhạc chợt lạnh, thấy hoa mai kia đang lay động, nuốt nuốt

nước miếng, nếu nói ra cũng không đúng mà không nói cũng không xong,

nhìn mặt Sở cảnh mộc càng ngày càng đen, cuối cùng nói thật “ Là vương

phi sai người trồng, nói vương gia không cho trồng hoa, có thể trồng

cây”

Sở cảnh mộc nhìn hoa mai đang khai nhụy, không rõ đáy lòng vì sao mà

tức giận..liền cảm thấy được tức giận dần dần hướng lên trên mặt..

Tiếu nhạc thấy sắc mặt hắn không tốt, cực kỳ sợ hãi, rất ít khi thấy

hắn trầm mặt như thế, cân nhắc âm thầm đoán tâm tư, đột nhiên mở miệng “ Có muốn nói với vương phi một tiếng trước khi đem hoa mai chặt đi?”

“Không cần” lạnh lùng để lại những lời nầy, hắn xoay người đi về hướng Đông đình.

Vương phủ Tây sương, mặc dù mấy tháng không có người ở, vẫn sạch sẽ

như lúc ban đầu, giống như trước khi nàng rời đi, cảm nhận được vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Lục phù mệt mỏi nằm trên nhuyễn tháp, xoa xoa cổ, Vô danh bưng ấm lô

tới cho nàng sưởi ấm, Băng nguyệt cởi áo choàng xuống, Bôn nguyệt đi ra ngòai sai người đun nước ấm..

“Băng nguyệt kể về tình huống của mấy tháng qua đi” Lục phù từ từ nhắm mắt lại, nằm xuống, sai Băng nguyệt mang trà nóng tới

“Sau khi vương phi rời kinh, có mười hai người chết vì Phù dung huyết án” Băng nguyệt nói đây là tin tức được tuyết ưng truyền đến, phụ

trách án tử nầy chính là Ngự sử đại nhân, hiện giờ vương gia đã hồi phủ

sẽ chuyển giao cho vương gia phụ trách.”

“Có làm cho người ta hoài nghi hay không?” Nàng mở mắt, phát ta tia

bén nhọn. Nét mặt tuyệt sắc đông lại hiện ra một vẻ nghiêm túc hiếm

thấy.

“Không có” Băng nguyệt khẳng định trả lời “ Thất phu nhân làm việc

thật cẩn thận, vương phi, khi người mới nghe báo cáo về vận tải đường

thủy của Dao quang, thất phu nhân đã đem tình hình mấy tháng nay từng

chút từng chút nói một lần, cũng không làm cho người khác hoài nghi.”

Lục phù gật đầu, nhắm mắt trầm tư một lát, đôi lông mi thật dài như

hai cánh quạt hơi rung rung chứng tỏ nàng đang suy nghĩ, nhưng vẫn không nhúc nhích, “Còn lại bao nhiêu người?”

“Bốn mươi bảy” Băng nguyệt như vô tình đáp. “Tất cả bên trong kinh

thành có ba mươi tên là tử sĩ của Hàn phủ, những tên còn lại chính là

thị vệ cũ của Vân phủ”

Lục phù lại gật đầu, Băng nguyệt thấy nàng nhìn về phía chén trà,

giúp nàng mang lại, Băng nguyệt bất đắc dĩ nở nụ cười, khi trời trở

lạnh, Lục phù càng trở nên lười biếng….

“Bắt đầu từ ngày mai xuống tay với tử sĩ của Hàn phủ, cho bọn hắn một cái cảnh cáo” Luc phù nói cười nhưng không hề chớp mắt, giống như nàng không phải đang bàn luận về mạng người mà giống nhưng đang nói về thời

tiết bình thường, Vô danh, Băng nguyệt cùng gật đầu.

Khi Bôn nguyệt tiếnvào, Lục phù nhìn nàng một cái cười nói “Bôn nguyệt, xem ra có việc cho ngươi đi làm”

“Chuyện gì?” Nàng quay người lại hỏi

“Ngươi giúp thất nương, âm thầm đem thế lực cả nước của Dao quang chậm rãi tập trung đến vùng phụ cận của kinh thành”

“Các phu nhân cũng không biết vương phi đang muốn làm cái gì, nếu phu nhân hỏi phải trả lời như thế nào a?”

“Vậy còn phải xem bản lĩnh của ngươi, nhớ kỹ, đừng làm cho người của Tô phủ bị liên lụy” Lục phù lạnh lùng nói.

“Vâng” Bôn nguyệt thùy mị cúi đầu.

Lục phù tự mình bưng lên án thư mấy chén trà nóng, hương trà thơm

từng đợt từng đợt tỏa ra, trong sương khói mông lung nàng cười đến đau

thương…

“Sở cảnh mộc, sự tồn tại của ta là vì mối cừu hận mười năm về trước!” Nàng nhấp từng ngụm nhỏ, từ từ cười nói.

Mây đen bao phủ cả kinh thành, có cảm giác mưa gió đang kéo đến,

trong không khí ẩn dấu..làm cho người đi đường cũng cảm thấy bất an,

kinh thành đã vào cuối thu, gió mưa rả rít lạnh lùng, tạo thành một mảnh tối tâm.

Việc Sở vương quay về kinh là một việc lớn, có công thống trị hồng

thủy cùng ôn dịch, đặc biệt ban thưởng vàng bạc vạn lượng, tơ lụa trăm

cây, trân bảo không sao kể xiết. Mới vào thu mà Lục phù đã sợ lạnh,

hoàng đế ban thưởng ba rương da điêu cực kỳ quý hiếm, toàn bộ cấp cho

Lục phù làm áo choàng và bao tay…

Kinh thành lại truyền ra rằng Sở vương cưng yêu thê tử đến cực điểm,

Lục phù nghe qua chỉ cười, nhẹ nhàng vuốt ve da điêu