t lại. “Mấy người đừng cậy bây giờ còn trẻ, ra sức
hoạt động thắt lưng mà trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, không gây ra họa
là may rồi. Tôi nói thật, con người cố gắng kiếm tiền mấy, đến khi đảo
mắt nhìn lại cũng chỉ muốn tìm người sống cùng mình thôi, phải không?”
Ở đây có không ít kẻ có tuổi, từng bao không ít gái gọi cao cấp, từng qua đêm với vô số tiểu minh tinh, lúc này nghe gã Hầu nói vậy lại chỉ biết
sượng mặt. Lý Thiên Dương rót cho mình một ly rượu đầy, uống cạn lại
cười nói: “Anh Hầu nói đúng lắm. Ai cũng cần có người thật lòng bầu bạn. Tôi dám cá là tay nghề nấu nướng của chị dâu phải giỏi lắm, bằng không
sao giữ được chân anh?”
Gã Hầu đang đứng mặc áo khoác lại cười
khoái chí, rồi làm bộ như đau khổ lắm: “Thật ra bà nhà anh nấu cơm rất
khó ăn, nhưng lại được cái cho rất nhiều đồ quý hiếm trong đó. Chú nghĩ
xem bà ấy đem bào ngư hai đầu đi hầm canh, đâu phải ai cũng dám làm
thế?”
Lý Thiên Dương cười gượng: “Vậy anh cứ bảo chị đừng nấu nữa là được.”
“Đâu được,” gã đáp. “Dù bà ấy nấu có khó ăn thế nào thì cũng là nấu cho anh ăn, ai cũng đừng mơ có cái phước ấy.”
Gã chưa kịp khoe khoang thêm gì nữa thì mọi người đã nhao nhao lên đuổi:
“Được rồi anh mau về hầu vợ cho bọn tôi nhờ, thuận tiện hỏi chị là tối
nay cần anh làm ấm giường không, nếu không thì cứ gọi điện để bọn tôi
giữ đồ tốt cho.”
“Cút mẹ anh đi!” Gã Hầu cười to, khua chìa khóa xe tỏ ý chào “Không làm phiền mọi người phong lưu khoái hoạt nữa, tôi
đi đây, nhớ là đừng miệt mài quá độ kẻo suy thận thì chết!”
“Chết cái đầu anh, cút đi!” Mọi người cười mắng.
Lúc này gã họ Hầu mới mỉm cười bước đi, nhìn từ sau lưng thôi cũng dư thấy
gã đang rất phấn khởi. Trong lúc nhất thời, cả bàn bỗng rơi vào im lặng, một người ngồi trong góc chợt buồn bã thở dài: “Mẹ kiếp, từ đó đến giờ
tôi đi bao gái cũng chỉ là cởi đồ lên giường vận động, xong xuôi lại dẫn nhau tới quán bar uống rượu, đời nào có ai chịu hầm canh cho tôi ăn?”
“Bớt vờ vịt đi anh bạn, nếu muốn ăn canh thì khó gì, tới tiệm Đầu Đạm Thang
thì canh loại nào lại chẳng có, lại còn niêm yết giá công khai, buôn bán công bằng, chỉ cần bỏ tiền ra người ta phục vụ tận trời.” Một gã khác
cười khan: “Không lý gì chỉ vì một bát canh mà buộc cả đời mình với một
người. Nếu tốt số thì tìm được người chung hoạn nạn, còn không phải phân thân ra vừa lo cho gia đình vừa lo cho cô ta, thêm cả họ hàng nội ngoại bên vợ nữa. Phiền lắm! Ham kết hôn làm gì?”
Lý Thiên Dương chỉ
lẳng lặng nghe chứ không bàn luận gì, tính tiền xong hắn lại cùng mọi
người đến phố giải trí. Mỗi người đều là tay già đời, vừa bước chân vào
cửa đã tay dắt tay díu theo một cô gái son phấn diễm tình. Lý Thiên
Dương thì chỉ hờ hững lướt mắt nhìn những cô nàng mặt mày điểm trang
lộng lẫy kia. Bà chủ chốn ăn chơi nổi tiếng thành phố G giỏi nhất ngón
nghề trông mặt đoán tâm, nên vừa thấy hắn thần thái lãnh đạm như thế
liền ra ngoài dẫn ba cậu trai dáng người mềm mại thướt tha vào. Những gã đàn ông chung hội cười một trận, nói rằng thiệt không ngờ ông chủ Lý
coi vậy mà có sở thích này, trong khi hắn lại chỉ nhếch miệng cười đáp,
rồi chọn một cậu nhóc không phấn không hương, mặt mày lại hao hao Vương
Tranh, uống chút rượu đợi khi thích hợp liền vẫy tay chào các chiến hữu
rồi kéo cậu nhóc kia đi mất.
Hai người không ai nói năng gì
nhiều, trực tiếp đến khách sạn gần đó thuê phòng. Cậu bé kia nhìn ngoài
mặt thì ngây thơ nhưng kỹ thuật lại hết sức thành thạo, đặt chân vào
phòng đã kéo Lý Thiên Dương đi tắm cùng, rồi tự nhiên cởi quần áo, quỳ
xuống phục vụ nơi giữa hai chân hắn. Kỹ năng của cậu rất điêu luyện,
nhưng trong làn hơi nước lờ mờ này, nhìn gương mặt có vài phần tương
đồng với Vương Tranh lại mang biểu cảm quyến rũ mê người như thế chỉ
khiến Lý Thiên Dương càng thêm phiền muộn, nên không bình tĩnh làm theo
quá trình nữa, sau khi được liếm cứng lên liền đè cậu ta lên tường gạch
tráng men mà thô lỗ tiến vào.
Trong lúc ra vào mãnh liệt đó,
chẳng biết cậu nhóc kia là vì đau hay thích thú lại cứ rên rỉ không
ngừng. Lý Thiên Dương chẳng thấy chút khoái ý, chỉ đau khổ nhắm mắt,
liên tục hồi tưởng tới Vương Tranh suốt quá trình đó. Nét cười rất nhạt
treo lơ lửng bên khóe môi, vẻ mặt ưu phiền đượm ý ưu thương của cậu một
lúc càng rõ ràng, đè chồng lên hình ảnh của cậu nhóc dưới thân hắn,
khiến hắn hốt hoảng ảo tưởng thấy rằng mình đang được ấp iu tình nhân
hồn hậu nhu thuận có vòng eo rất gầy, đôi chân thon dài của Vương Tranh
ngày trước.
Khi đó tháng năm bình yên không chút sóng gợn, Lý
Thiên Dương sau khi trải hết những giây phút tĩnh lặng lại khát khao
được đắm chìm trong tình yêu mãnh liệt, nên đã trăm phương ngàn kế tìm
cách vứt bỏ Vương Tranh, khư khư cho rằng cảm tình giữa cả hai chỉ là
rung động thảng hoặc nhẹ như mây thuở thanh xuân nông nổi mà thôi. Lúc
ấy, hắn ngỡ mình đã tìm thấy được tình yêu định mệnh nên dù có phải đâm
vào ngực Vương Tranh một dao cũng muốn bền bỉ theo đuổi chân ái tới
cùng.
Nhưng tại sao, khi đã đạt được rồi, khát khao cũng nếm đủ
rồi, thời gian vùn vụt trôi
