Polly po-cket
Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212211

Bình chọn: 8.00/10/1221 lượt.

vội vàng đi đến bên giường, thấy Hải Mạt Mạt đang ngủ rất say, sợ là đã bị tiêm thuốc gì đó rồi. Vẻ mặt anh mặc dù bình tĩnh, trong lòng lại dần trở nên nặng nề.

Tên Tưởng Hồng Phúc này xưa nay vẫn là kẻ tỉ mỉ, nếu hắn đã cố ý dụ anh tới đây sợ rằng đã nắm chắc trăm phần trăm có thể giữ được cả hai ở chỗ này.

Mọi người đúng là quá sơ suất, chưa từng nghĩ đến máy nhận tín hiệu trong đầu Hải Mạt Mạt sẽ truyền tất cả tin tức cô biết cho hệ thống điều khiển. Cho nên hành động mấy ngày nay của mọi người, sợ là Tưởng Hồng Phúc đã rõ như lòng bàn tay.

Mà hắn cũng thật nhẫn nại, chờ đến tận lúc này mới ra tay.

Đường Ngạo xoay người xem Hải Mạt Mạt, Tưởng Hồng Phúc vung tay lên, cửa phòng đóng lại.

“Mạt Mạt!” Đường Ngạo ôm cô lên, sau lưng có một trận gió thổi tới, Tưởng Hồng Phúc đã nhào đến. Trong tay anh còn cầm đao quân dụng, lúc này đành buông Hải Mạt Mạt ra xoay người đỡ, tay kia đồng thời bắn mấy phát.

Nào ngờ viên đạn bắn vào người Tưởng Hồng Phúc chỉ khiến quần áo trên người hắn rách vài lỗ, hoàn toàn không chảy máu.

Tưởng Hồng Phúc cười khan: “Khách mời của chúng ta thật không hữu nghị. Nhưng không sao, nể tình cậu đường xa tới tham gia hôn lễ cuả chúng tôi, tôi không so đo với cậu.”

Đường Ngạo sắp phát điên rồi: “Mày lại làm chuyện điên rồ gì vậy?”

Tưởng Hồng Phúc cười ha hả: “Đường Ngạo, tao cực kỳ thích vẻ mặt này của mày đấy, mày biết không! Cực kỳ thích cái vẻ tự ngông của mày, sau đó lại phát hiện mấy trò khôn vặt ấy của mình chỉ là phí công, cuối cùng tuyệt vọng bất lực như con kiến. Ha ha ha ha!”

Dứt lời, hắn đột nhiên nhào về phía trước, sức tay mạnh vô cùng! Đường Ngạo giãy giụa không được. Tưởng Hồng Phúc lại đưa tay ấn nút trên vách tường, mặt tường tách ra hai bên, lộ ra một bức tường thủy tinh.

Hắn không chút hoang mang ném Đường Ngạo ra sau tường, tường thủy tinh khép lại. Đường Ngạo có thể nhìn thấy từng động tác của hắn, hắn cười điên cuồng không dứt: “Đường tổng, trước kia chơi đùa vị hôn thê của mày, mùi vị quá bình thường. Hi vọng con gái của mày sẽ không khiến tao thất vọng.”

Đường Ngạo tái cả mặt, anh dùng sức cố gắng phá tường thủy tinh, thế nhưng bức tường nhìn như trong suốt này không biết làm bằng chất liệu gì mà không tài nào phá được. Tưởng Hồng Phúc chậm rãi cởi áo khoác của mình: “Đường tổng đừng vội, kịch hay còn dài mà.”

Dứt lời, hai tay hắn đưa ra xé một đường trên váy cưới của Hải Mạt Mạt, lộ ra da thịt trước ngực trắng nõn mịn màng.

“Tưởng Hồng Phúc!” Đường Ngạo trợn mắt, càng thêm điên cuồng đập tường thủy tinh. Tưởng Hồng Phúc tay trái nâng cằm Hải Mạt Mạt lên, cười đến lạnh cả người: “Đúng, chính là vẻ mặt ấy. So với tưởng tượng của tao càng khiến người ta khoái trá hơn.”

Hắn cúi người khẽ hôn cái cằm trơn bóng mịn màng của Hải Mạt Mạt, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, là giọng Hải Minh Tiển. Anh ta lạnh nhạt nói: “Nhanh lên một chút, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.”

Tưởng Hồng Phúc vui vẻ đáp: “Biết rồi ‘nhạc phụ đại nhân’.”

Đường Ngạo như bị sét đánh, tên bản sao này gả Hải Mạt Mạt cho Tưởng Hồng Phúc!

Khó trách nơi này được trang hoàng như hôn lễ. Lòng anh nóng như lửa đốt, hơn nữa xuyên qua tường thủy tinh anh có thể nhìn thấy rõ ràng dáng người béo trắng của Tưởng Hồng Phúc, quả thật có chút buồn nôn.

“Không ngờ người nhỏ như vậy, ngực lại rất kinh người.” Hắn ta chậc chậc tán thưởng, tiếng xé vải lại vang lên, váy cưới trên người Hải Mạt Mạt rách thành mấy miếng. Hắn khẽ vuốt ve bắp đùi Hải Mạt Mạt, ánh mắt đói khát: “Mùi vị của con nhóc này quả nhiên tốt hơn rất nhiều.” Hắn cởi áo, tay phải vội vàng cởi thắt lưng.

Đồng tử của Đường Ngạo đã hoàn toàn bị màu vàng kim bao trùm, anh dùng tất cả sức lực đấm lên tường thủy tinh, phát ra tiếng vang đinh tai.

Tưởng Hồng Phúc nhìn Hải Mạt Mạt trên giường chỉ còn áo ngực cùng quần lót, mắt như muốn phun lửa. Thân thể có chút mập mạp của hắn đè lên người Hải Mạt Mạt, nâng cằm cô hôn lên môi cô. Tay phải không chút thương tiếc xoa nắn ngực cô.

Đao quân dụng trên tay Đường Ngạo đã biến hình, anh bỗng nhìn lên người mình – Hải Minh Tiển đã từng nói xương anh cực kỳ cứng.

“Tưởng Hồng Phúc!” Anh đọc cái tên này, vẻ mặt dữ tợn dùng đao quân dụng tước thịt trên tay trái mình. Máu lập tức phun ra, anh liều mạng – Tưởng Hồng Phúc, ông đây sẽ khiến mày hối hận vì đã sinh ra trên đời này!

Lần đầu tiên trong đời anh thù hận một người như vậy, máu tươi từ tay trái văng khắp nơi, cuối cùng chỉ còn lại xương màu vàng.

Khi đó ngay cả đau đớn anh cũng không cảm giác được nữa. Chỉ cần giết được Tưởng Hồng Phúc, anh có thể bất chấp tất cả. Anh đưa tay trái ra, dùng sức đấm xuống. Tường thủy tinh rắn chắc vô cùng đã xuất hiện vết nứt. Anh cắn chặt răng, lần nữa tăng thêm lực.

Tưởng Hồng Phúc không có thời gian để ý đến anh, người đàn ông này cũng chỉ là kẻ tôm tép nhãi nhép mà thôi. Hắn tách hai chân Hải Mạt Mạt ra, tiếp tục hôn cô. Giây phút đầu lưỡi tách hàm răng, đột nhiên một luồng chất lỏng nóng bỏng mang theo vị ngọt tràn vào trong miệng.

Hắn hoảng hốt, cổ họng lại bị một bàn tay