Insane
Phía Sau Một Cô Gái

Phía Sau Một Cô Gái

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323383

Bình chọn: 9.5.00/10/338 lượt.

ìn nghiêng, sống mũi thanh cao, chiếc cằm thon thả và vầng trán đầy khiến cô như một mỹ nhân cổ đại. Thanh tao và thoát tục. Còn ở phía chính diện, đôi mắt to sâu mang một thần sắc mạnh mẽ và khóe miệng lúc nào cũng như đang cười phát sáng một vẻ quyến rũ đầy sức sống. Anh xao xuyến nhất khi nhìn Tùng Anh đứng trên sân khấu sau những buổi diễn. Ánh mắt hân hoan, miệng cười rộng căng tràn tự tin và thỏa mãn. Những cọng tóc bết mồ hôi bám trên mặt, trước trán. Một thần thái, một nhan sắc chỉ thoáng nhìn cũng đã say.

Cô gái mặc áo khoác dài màu rêu sẫm, bất kể nhìn nghiêng hay chính diện đều giống Tùng Anh. Mắt, mũi, miệng, trán, cằm, đôi má. Chỉ có mái tóc đen suôn thẳng được thay bằng mái tóc dài màu hạt dẻ, sợi quăn sợi duỗi. Nhưng Vinh vẫn không dám chắc đó là Tùng Anh. Anh quan sát cô rất lâu, rất kỹ. Nhiều lần, anh khẳng định và toan bước đến. Nhưng ngay khi ấy, anh lại nghi ngờ nhận định của mình. Anh lại tự nhủ phải nhìn thêm chút nữa, phải chắc chắn thêm chút nữa.

- May I help you? (Tôi có thể giúp gì cho anh?)

Cô ấy bước đang bước đến phía mình. Cô ấy đang đứng trước mặt mình. Cô ấy nói chuyện với mình. Mình nên làm gì bây giờ? Cô ấy vừa nói gì vậy? – Cô gái bất ngờ tiến đến làm Vinh mất bình tĩnh. Anh sững sờ nhìn chăm chăm vào mặt cô.

- Are you okay? (Anh ổn chứ?) – Giọng cô nửa lúng túng, nửa lo lắng.

- Oh. Okay. – Vinh cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói.

- Good. I’m Amy, manager of this gallery. (Tốt. Tôi là Amy, quản lý phòng tranh này.) – Cô gái mỉm cười xã giao.

Cô rút tay ra khỏi túi áo khoác, chìa về phía Vinh. Anh bắt tay cô. Một cảm giác thân quen ấm áp miết dọc sống lưng. Bàn tay mềm và hơi khô, giống hệt tay Tùng Anh. Giọng nói cũng giống. Anh đột ngột siết chặt tay cô:

- Tùng Anh?!

- Please! (Làm ơn!) – Giọng cô đanh lại, cố rút tay mình khỏi tay Vinh.

- Tùng Anh?! – Vinh buông tay, nhìn sâu vào mắt cô.

- Pardon me. (Xin lặp lại.)

- Tùng Anh?!

Cô gái nhìn Vinh khó hiểu. Mất vài giây, mặt cô mới giãn ra, môi hơi chúm lại và nhoẻn cười:

- Sorry. You’ve made a mistake. I’m Amy. Not that girl. (Xin lỗi. Ông lầm rồi. Tôi là Amy. Không phải cô gái đó.)

- Oh sorry. I’ve made a mistake. Terribly sorry. (Ồ xin lỗi. Tôi đã lầm. Vô cùng xin lỗi.) – Mắt Vinh vẫn căng tràn nghi ngờ.

Vinh và Amy nói chuyện về những tác phẩm của phòng tranh, về cô gái anh đang tìm. Amy tỏ ra thú vị khi biết mình có vẻ ngoài giống hệt Tùng Anh. Đến đầu buổi chiều, cô tiễn anh về bằng một nụ cười khuôn mẫu, chúc sớm gặp được Tùng Anh.

Sau bữa tối, Vinh lang thang trên những con phố quanh phòng tranh với hàng loạt nghi vấn trong lòng. Amy giống hệt Tùng Anh. Tất cả các đường nét gương mặt. Chiều cao tương tự. Dáng người thanh mảnh. Điểm khác biệt duy nhất anh cảm nhận được nằm ở thần thái. Tùng Anh mãnh liệt và tự nhiên. Amy kiểu cách và chừng mực. Mắt Amy không ánh lên thần sắc mạnh mẽ như Tùng Anh. Nhưng bảy năm đã qua. Bao nhiêu chuyện xảy ra. Con người thay đổi là tất nhiên. Hay Amy là chị em song sinh đã thất lạc của Tùng Anh – Vinh vỗ bốp vào đầu mình, xua đi cái suy nghĩ rất “phim” bất khả thi ấy. Rồi anh hướng về phía phòng tranh.

Đến cách phòng tranh hơn mươi mét, Vinh thấy Amy vừa bước ra. Cô đi cùng chiều với anh, dáng bước nhanh và hai tay đút vào túi áo khoác. Anh chạy lên. Cô ngỡ ngàng khi nhìn thấy anh. Ánh mắt anh nửa nghiêm khắc, nửa cầu xin:

- Listen, Tùng Anh. Amy. Whoever. Please admit that you are Tùng Anh. I’ve been looking for you for a long time. I want an answer. Yes, it’s been a long time and we all move on already. No one is gonna blame you. Just let us know what’s happened. (Nghe này, Tùng Anh. Amy. Ai cũng được. Hãy thừa nhận rằng em là Tùng Anh. Anh đã tìm em lâu rồi. Anh muốn biết câu trả lời. Đã lâu lắm rồi và chúng ta ai cũng đã đứng dậy. Không ai chê trách em đâu. Chỉ là cho bọn anh biết chuyện gì đã xảy ra.)

- How many times do I have to tell you that I’m not that girl? (Tôi cần nói bao nhiêu lần là mình không phải cô gái đó?)

- You are not?! (Em không phải?!)

- Yes, I am … that girl, if you want me to be. But I have no idea about what you wanna know. (Vâng, tôi là … cô gái đó, nếu anh muốn thế. Nhưng tôi không biết anh muốn biết chuyện gì.) – Amy dứt câu bằng một cái thở hắt nóng nảy.

Không giấu vẻ khó chịu, Amy lách qua người anh. Cô bước rất nhanh. Anh bướng bỉnh chạy theo. Linh cảm của anh không sai. Không thể sai. Anh chạm vào cánh tay cô, định níu lại. Ngay lúc đó, Amy quay phắt sang, ánh mắt tóe lửa:

- Get off me. Or I’ll call the police. (Buông tôi ra. Hay tôi sẽ gọi cảnh sát.)

Vinh bất ngờ với phản ứng của cô. Chưa bao giờ Tùng Anh dữ dằn với anh như thế. Chưa bao giờ một cô gái dữ dằn với anh như thế. Đợi Amy đi xa một khoảng, anh bắt đầu bám theo về đến căn hộ của cô. Amy biết điều đó. Trước khi vào nhà, cô ném cho anh một ánh mắt vừa cáu giận, vừa hoảng sợ. Vinh thấy xấu hổ vì đã biến mình thành kẻ khủng bố phụ nữ. Nhưng anh vẫn bước đến, ngồi xuống bậc tam cấp của tòa nhà cô ở. Anh ngồi đó cả đêm, dựa vào thành cầu thang, co rúm trong gió lạnh.