gì cũng không bắt được:“Nhưng là, ta phát hiện ánh mặt trời chỉ có chói mắt khi
ở trên bầu trời. Yêu một người, trừ bỏ giữ lấy nàng ra, còn có thể giống như hiện
tại, đứng ở dưới, yên lặng nhìn nó.”
Hắn xoay người, hai mắt hắc bạch phân minh giờ phút này cũng
là vô cùng trong suốt nói:“Bởi vậy, ta lựa chọn không giúp Hoàng Thượng. Ta hy
vọng có thể giữ tươi cười của Tiểu Nhã. Ta hy vọng ngươi có thể đem lời nói của
ta này chuyển đến cho Long Hạo Thừa. Hy vọng hắn có thể đề phòng Hoàng Thượng.
Ta không hy vọng tươi cười trên mặt Tiểu Nhã trên biến mất.” Nói xong, hắn lại
lần ngẩng đầu nhìn mặt trời ở trên cao.
Lâm Tư nhìn sườn mặt kiên nghị, vẻ mặt trẻ con, tim cấp tốc
nhảy lên. Nhưng trong nhảy lên lại mang theo trầm trọng. Bởi vì nàng ý thức được
tình cảm của hắn đối với A Nhã đã vượt qua sức tưởng tượng của nàng.
Không khí trầm mặc giữa hai người lan tràn ra. Bốn phía chỉ
truyền đến tiếng gió sàn sạt qua lá trúc.
Vẻ mặt Long Hạo Thừa thâm trầm núp ở cách đó không xa.
………………………………………………………………………………………………………………………………………………
Bên trong phủ Tam vương gia
Long Hạo Thừa vẻ mặt thâm trầm nhìn ánh nến trong phòng,
trong đầu hiện ra cuộc nói chuyện của Trình Lân lúc chiều mình tình cờ nghe được.
Hắn trước kia đã biết tình cảm của Trình Lân đối với A Nhã tuyệt đối không thua
gì chính mình. Bởi vậy, thời điểm hắn phái Lâm Tư đi bảo hộ A Nhã, mới muốn
nàng đặc biệt chú ý Trình Lân. Nhưng hắn
vẫn là vì lời nói của Trình Lân mà khiếp sợ, cũng sinh ra loại tình cảm kính nể.
Dù sao, nếu là hắn, hắn tuyệt đối làm không được. Hắn không thể chịu đựng được
khi trơ mắt nhìn A Nhã cùng nam nhân khác ôm ấp.
Con ngươi đen trầm xuống: Đúng là Hoàng Thượng đã hao hết
tâm tư lên kế hoạch chỉ vì loại bỏ hắn, xem ra Hoàng Thượng đã kiềm chế không
được. Nếu, Hoàng Thượng coi trọng Trình Lân như thế, hắn vừa vặn có thể lợi dụng
điểm này, đem cảnh giác của Hoàng Thượng giảm xuống. Con ngươi đen hiện lên
tinh quang. Nhưng điều này phải có Trình Lân phối hợp.
“Vương gia, Trình Lân đến .” Phòng ngoại truyện đến tiếng
Lâm Tư.
“Ân. Bảo hắn tiến vào.”
Đây là lần đầu tiên Trình Lân đối mặt Long Hạo Thừa mang
theo mặt nạ ngụy trang. Thật ra thì, hắn đối với Long Hạo Thừa muốn gặp chính
mình cũng không có bao nhiêu kinh ngạc. Dù sao, khi hắn đã đem lời cần nói nói
cho Lâm Tư, cũng đã đoán trước được Long Hạo Thừa sẽ tìm chính mình.
Nhìn gương mặt tái nhợt bình tĩnh, Long Hạo Thừa mở miệng hỏi
nói:“Ngươi hẳn là biết mục đích tối nay ta tìm ngươi đến!”
Trình Lân nhẹ giọng trả lời:“Vương gia là hy vọng ta có thể
đem kế liền kế, giúp ngươi loại bỏ Hoàng Thượng!”
“Trình Lân, ngươi chỉ làm đại phu thật đáng tiếc.” Long Hạo
Thừa trong mắt hiện lên tán thưởng:“Nói đi! Ngươi muốn như thế nào mới bằng
lòng giúp ta?”
Trình Lân trong mắt bốc cháy lên hỏa diễm nói:“Nếu ta nói chỉ
cần ngươi đem Tiểu Nhã tặng cho ta, ta không những giúp ngươi, thậm chí còn còn
có thể dùng dược đối với Hoàng Thượng.”
Long Hạo Thừa trong mắt hiện lên phẫn nộ, lập tức cự tuyệt
nói:“Không có khả năng. Cho dù là mất đi tất cả, ta cũng không có khả năng đem
A Nhã tặng cho nam nhân khác.”
Trình Lân sở dĩ nói như thế chính là muốn thử nghiệm một
chút tình cảm của Long Hạo Thừa đối với của nàng rốt cuộc sâu đậm bao nhiêu, có
sâu đến mức có thể từ bỏ quyền thế. Nếu, Long Hạo Thừa mới vừa rồi có một tia
do dự, như vậy hắn sẽ một lần nữa lựa chọn giúp Hoàng Thượng. Nam nhân như vậy không
xứng với A Nhã. Nhưng hiện tại xem ra, hắn đã không cần lại thay đổi.
Nhìn ánh mắt tự nhiên cùng tán thưởng, Long Hạo Thừa lập tức
ý thức được Trình Lân đang thử chính mình.
Trình Lân cười nói:“Ta nguyện ý giúp ngươi. Điều kiện duy nhất
chính là ngươi hãy tốt với A Nhã.”
Long Hạo Thừa trên mặt hiện ra tự tin nói:“Chuyện này không
cần ngươi nói, ta cũng sẽ tốt với A Nhã.”
Hai người nam nhân bởi vì Tô Lệ Nhã mà luôn không hiểu nhau
lần đầu tiên bỏ đi không hiểu nhau, bắt đầu thương lượng kế sách.
……………………………………………………………………………………………………………………………………………
Đêm đã rất khuya, Lâm Tư còn canh giữ thư phòng của Long Hạo
Thừa. Nàng đang đợi, chờ Trình Lân đi ra.
Rốt cục nhìn cánh cửa mở ra. Trình Lân có chút kinh ngạc
nhìn Lâm Tư ngoài cửa.
“Ta đưa ngươi đi.” Lâm Tư trầm mặc trong chốc lát nói.
Trong sân phủ Vương gia, thân ảnh của hai người bị ánh trăng
kéo thật dài.
Lâm Tư bỗng nhiên tiến nhanh hai bước đến trước mặt Trình
Lân, con mắt sáng nhìn hắn nói:“Hoàng Thượng thả ngươi đi, hẳn là có dự bị?”
Trình Lân trong mắt hiện lên kinh ngạc, rồi nhẹ giọng cười
nói:“Dự bị gì?”
Lâm Tư di động thân mình, lại nhìn thẳng vào mắt hắn,
nói:“Ta không tin với cá tính cẩn thận của Hoàng Thượng sẽ vô điều kiện thả
ngươi đi. Hắn nhất định sẽ dùng cách kiềm chế ngươi, làm cho ngươi không thể phản
bội hắn.”
Trình Lân thoáng giật mình nhìn ánh mắt bình tĩnh, thoải mái
cười nói:“Lâm Tư, có người từng nói qua ngươi có cặp mắt nhìn thấu lòng người
a? Kỳ thật, cũng không có gì. Hoàng Thượng chính là ở trên người ta hạ một loại
độc dược thôi.”
Nhìn gương dửng d