Phế Hậu Tướng Quân

Phế Hậu Tướng Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322503

Bình chọn: 7.5.00/10/250 lượt.

ng Lang kia, khiến hắn cảm thấy xa lạ.

Không biết vì sao, hắn lại cực kỳ căm ghét ánh mắt mọi người

đang dán trên người nàng. Thật kỳ lạ, ngay cả Khương Bích Lan cũng thấy bị mê

hoặc, nàng ta trước giờ luôn luôn kiêu ngạo, vì sao vẻ đẹp của Tả Thương Lang lại

khiến nàng ta bất an chứ?

Lẳng lặng tiếp nhận thư hàng, nàng đứng bên cạnh hắn, cho dù

là Khương Bích Lan, cũng không thể nào làm lu mờ được phong thái này.

Nàng không tham gia dạ yến, lúc chào từ biệt, Mộ Dung Viêm

nhếch đuôi mắt, hạ giọng để chỉ nàng nghe thấy: “Ta không thích cách nàng trang

điểm hôm nay.”

Hơi ngẩn ra một chút, nàng cúi đầu: “Vâng.”

Ánh mắt Mộ Dung Viêm chuyển sang nơi khác, từ góc độ của Tả

Thương Lang chỉ có thế nhìn thấy bóng dáng hắn, đó là một nam nhân tựa vị thần,

vĩnh viễn không để người ta nhìn thấu.

Ao sen Nam Thanh cung, nàng thay y phục màu trắng, một mình

ngồi trên lan can cạnh hồ ngẩn ngơ. Tả Vi Vi đang bưng ấm trà, đứng yên thật

lâu mới đi tới: “Tướng quân?”

“Ừ?”

“Người đang nghĩ gì chăm chú vậy?”

Tả Thương Lang cười, không ngờ bây giờ lại có người đi đoán

tâm tư mình: “Không có gì, Ấn Bắc quan quy hàng rồi.”

“Vâng, đây là chuyện tốt, thu hồi được Lạc Liêu sơn, Viêm

triều cuối cùng cũng thống nhất”

“Viêm triều thống nhất?” Nàng thuận tay ngắt cành liễu ném

vào trong hồ, Tả Thương Lang có chút mất mát: “Ừ… Viêm triều sắp thống nhất rồi.”

Tả Vi Vi cười lay lay nàng: “Viêm triều thống nhất, Tướng

quân buồn gì chứ, lẽ nào đây không phải nguyện vọng của người sao? Lúc đó chúng

ta sẽ không còn phải chinh chiến khắp nơi nữa.”

Tả Thương Lang nhìn nàng ta cười cười, nói phải rồi, phải rồi…

Nhưng nếu Viêm triều thống nhất, sự tồn tại của Tả Thương

Lang còn có ý nghĩa gì nữa đây?

***

Thành Đào hai lần tham chiến ở Vọng Liêu sơn đều thua. Vương

công công run rẩy nhặt tấu chương bị Mộ Dung Viêm ném xuống đất. Cơn giận của hắn,

cho dù là Khương Bích Lan cũng phải kinh hãi. Hắn như lơ đãng ôm nàng ta trong

lòng, tay vuốt ve mái tóc dài, dịu dàng vỗ về.

“Không được rồi… vẫn phải để Tả Thương Lang ra tay thôi.” Giọng

rất thấp, tựa như đang nói với chính mình, còn Khương Bích Lan thì đã rõ ràng ý

tứ trong lời nói kia:

“Viêm, thật ra nếu muốn tiến đánh Vọng Liêu Sơn, không phải

chỉ có duy nhất Tả Thương Lang.”

“Hả?”

“Thật ra thống lĩnh Ngự lâm quân Vương Nam cũng hợp.”

“Vương Nam…”

“Đúng vậy, nếu để Vương Nam làm tướng, Thành Đào phụ tá, vẫn

có thể chiếm được Vọng Liêu sơn.”

“Ta muốn chắc chắn.”

“Viêm…” Khương Bích Lan cẩn thận quan sát thần sắc hắn biến

đổi: “Nếu như để Tả Tướng quân dẫn binh, chàng không sợ nàng ta sẽ bị Long Bình

lừa sao?”

Bàn tay vuốt tóc nàng chợt căng thẳng, trái tim Khương Bích

Lan cũng thắt lại. Quả nhiên… hắn đối với nàng ta không đơn giản chỉ là tình cảm

vua tôi. Phụ thân, con nên làm gì bây giờ…

“Nàng nói, nàng ấy sẽ vì Long Bình phản bội ta?”

“Thần thiếp chưa nói gì hết” Khương Bích Lan làm nũng vùi mặt

vào lòng hắn, Mộ Dung Viêm không cùng nàng triền miên như mọi hôm.

***

Bất kể lúc nào, chỉ cần nàng ở đây, Nam Thanh cung luôn đèn

đuốc sáng trưng, dù là ban đêm. Đây đã thành thói quen của nàng, cũng bất tri bất

giác trở thành thói quen của Mộ Dung Viêm.

Toàn bộ hậu cung, chỉ có ở đây, không tiếng người huyên náo,

không tấp nập tới lui, cũng không có những chuyện thị phi xì xào.

Ra hiệu cho thị vệ đứng ngoài cung, Mộ Dung Viêm bước chân

nhẹ hơn. Bên trong tiếng hai người nói chuyện giữa đêm nghe rất rõ ràng.

“Tướng quân, nô tì thấy người nên giao thứ đó cho Hoàng thượng

đi, không e rằng ngày mai ngài ấy lại kiếm chuyện sinh sự. Người xem toàn thân

đầy vết thương, người không đau nhưng nô tì thấy đau lắm.”

“Vi Vi, ta không sao.”

“Nhưng mà Hoàng thượng hình như… hình như đối với người chẳng

tử tế gì, ngày một cộc cằn hơn, biết đâu mai lại muốn ném người vào trong thiên

lao.”

“Vi Vi, thiên lao với nơi đây, có khác gì nhau đâu. Chỉ tội

cho em, đi theo một chủ nhân không được trọng dụng.” Mộ Dung Viêm đá văng cửa

phòng, hắn đang tức giận, dù không rõ mình tức giận điều gì: “Bổn hoàng đối với

nàng tốt hay không, đâu tới lượt ngươi khua môi múa mép trong này hả? Lôi ra

ngoài vả vào miệng cho ta!”

Có thị vệ tiến vào lôi Vi Vi ra ngoài, Tả Thương Lang quỳ

trên mặt đất, không dám đuối theo. Hắn đứng trước mặt nàng, rất cao, nàng bé nhỏ

chỉ có thế ngửa mặt trông lên, siết lấy góc áo hắn, cử chỉ và giọng nói của

nàng nhẹ nhàng khe khẽ: “Chủ thượng, tha cho Vi Vi đi, bên cạnh Thương Lang, chỉ

có một mình nàng ấy thôi.”

Mộ Dung Viêm nghiêng người nâng cằm nàng, ánh mắt sáng rực:

“Nàng cũng cảm thấy ta đối với nàng không tốt sao?”

Tả Thương Lang không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng thấp

đến mơ hồ: “Thương Lang cũng không biết, Thương Lang chỉ có một chủ thượng,

không biết được chủ thượng đối với thuộc hạ thế nào mới là tốt, thế nào là

không.” Nhẹ nhàng buông góc áo hắn, Thương Lang cũng chỉ có một nam nhân duy nhất

là chủ thượng, cũng không biết được một nam nhân đối với nữ nhân của mình, thế

nào mới là tốt, thế nào là không.

Mộ Dung


Lamborghini Huracán LP 610-4 t