Insane
Phản Diện

Phản Diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210611

Bình chọn: 10.00/10/1061 lượt.

trong lòng không khỏi có rất nhiều ngạc nhiên, nhất thời quên cả chống đối ngược lại.

“Tôi–cảnh–cáo–cậu, Võ–Gia–Chính–Luận.” Văn Thành nghiến răng, nhấn mạnh từng chữ. “Cậu có thể sỉ nhục tôi, nhưng không thể nhạo báng mẹ ruột của mình! Gianna là thật lòng yêu thương cậu.”

“Vậy sao? Tôi chẳng phải chỉ vừa nêu ra những lỗ hổng trong câu chuyện của anh? Có bà mẹ nào thương con đến nỗi, phải đem con mình giao vào tay cháu ruột của kẻ thù không đội trời chung? Gianna nếu không phải bị quẫn trí, thì là anh bịa đặt! Tất cả đều là quân dối trá!”

“Tôi không bịa đặt. Mẹ cậu cũng không quẫn trí.”

Không gian đột ngột mang nặng chất chì. Hai gã đàn ông mặt đối mặt, hơi thở hậm hực, ánh mắt quyết liệt. Tình huống kêu gọi con người họ Nguyễn kia: phải đưa ra quyết định cuối cùng. Hoặc anh phải nói ra sự thật, hoặc dùng tay trần siết chết tên khốn nạn này ngay tại đây.

Có điều, anh không thể giết hắn.

Anh không muốn. Càng không nỡ.

“Vì bà ta biết, trong cuộc đời này, ngoài Hoàng Công và Võ Gia Hùng ra.”

Văn Thành trầm giọng, đáy mắt phất lên sự kiên định hiếm hoi khi thốt ra những chữ tiếp theo:

“Tôi sẽ không tổn hại đến một sợi tóc của người thân ruột thịt cuối cùng.”

“Anh nói gì?”

Trước vẻ mặt sửng sốt của gã đàn ông vốn nổi danh máu lạnh, Nguyễn Đỗ Văn Thành tay khoanh lại, đầu nghiêng nhẹ về bên phải trong khi khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười toát ra mang đầy khí chất đế vương.

Chính Luận biết vị giám đốc họ Nguyễn sở hữu trong mình nhiều mặt thâm trầm; song, dù trong trí tưởng tượng phong phú nhất, cũng chưa hề nghĩ đến phong thái này.

Một cách nào đó, Võ Gia Chính Luận lại như trông thấy chính bản thân mình hiển hiện trước mặt.

“Tôi nói, tôi là anh trai của cậu, Võ Gia Chính Luận.”

(Não trái: Lúc con VV nói hai đứa kia mặt–đối–mặt và Văn Thành chuẩn bị lộ ra sự thật, ngươi nghĩ nó là gì?

Não phải: Văn Thành sắp sửa tỏ tình. ^w^

VV: Đời không như mơ hai em ạ… =)) )

“Không thể!”

Buông rời mọi kiểm soát, Võ Gia Chính Luận dường như la lớn lên, mắt xoáy thẳng vào gã đàn ông trước mặt, cố tìm cho được dấu hiệu của sự gian dối.

Một chút, cũng không dò ra được.

“Tôi thật sự là anh trai của cậu,” Văn Thành bình đạm nhắc lại. “Việc này, cả Nguyễn Ái cũng hay biết. Ngày đó vì thuyết phục cô ấy tin tưởng tôi sẽ không hại cậu, bản xét nghiệm DNA tôi đã đưa đến tận tay, kèm theo nhiều đầu mối chứng thực mẹ tôi từng có liên hệ đến Võ Gia Hùng.”

Chính Luận bần thần. Mù sương mịt mờ trí óc.

“Người thân rất quan trọng.”

Nguyễn Ái đã từng nói với anh như thế.

Song lúc đó, anh chỉ đơn giản nghĩ rằng cô ám chỉ Rodrigo.

“Tôi biết điều này rất khó tin. Song cũng chính vì sự thật này, Võ Gia Hùng ngày đó mới có cơ hội gặp gỡ Hoàng Công. Cũng chính vì sự thật này, người mẹ đáng thương của tôi mới phải chết thảm dưới tay em trai ruột thịt. Cũng chính vì sự thật này, Gianna mới bỏ hết công sức đưa một thằng bé đầu đường xó chợ vào tổ chức.”

Mắt cương nghị nhìn thẳng vào Võ Gia Chính Luận.

“Và bởi sự thật này, tôi là kẻ duy nhất trên thế gian Nguyễn Ái có thể tin tưởng trao sinh mạng của cậu vào tay.”

Một phút.

Hai phút.

Ba phút trôi qua trong tĩnh lặng.

Võ Gia Chính Luận ngồi bệt xuống sàn, tay luồn vào tóc vò nắn trán mình. Có vẻ như, với tất cả sự việc xảy ra trong ngày hôm nay, anh khó lòng có thể dung nạp hết vào bộ não.

Đến giờ phút này, anh cũng chẳng biết phải tin vào gì nữa.

Tại sao cuộc sống lại phức tạp như vậy?

Gianna rốt cục là có yêu thương anh sao? Văn Thành từ đầu đã không hề phản bội? Nguyễn Ái…

Nguyễn Ái trong những năm qua… lưu lạc cũng chỉ vì anh?

Có quá nhiều gúc mắc, quá nhiều nghi vấn, quá nhiều điểm nghi ngờ. Nếu anh chọn tin vào một trong những điều trên, bắt buộc những sự việc nối liền đều mang tính xác thực.

Không lẽ… Võ Gia Chính Luận đã sai nhiều đến vậy?

Không. Anh không muốn thừa nhận bản thân đã sai!

Tiếng chuông điện thoại vang lên inh ỏi. Văn Thành do dự vài giây, đoạn tạm thời rời mắt khỏi thân hình suy sụp trên sàn, quay đi tiếp nhận cuộc gọi.

Chính Luận ôm đầu, mắt nhắm nghiền, chẳng hề chú ý đến cảnh vật xung quanh, trong lòng rối ren như tơ vò. Nếu đã như vậy, vì sao phải mang thai cùng hắn? Lẽ nào vì chung đụng lâu ngày nên đã sinh tình, trái tim cô vì thế đã bị lung lạc?

Lung lạc rồi, còn quay lại với anh để làm gì?

Anh biết nghĩ như thế nào đây? Biết đối mặt như thế nào đây…?

“Cái gì?!” thanh âm đầy hoảng loạn vang vọng khắp dãy hành lang, nhanh chóng lôi Chính Luận về với thực tại.

Vẻ mặt báo động của Văn Thành khi hướng về anh đã dễ dàng cho thấy: bất cứ điều gì khủng khiếp đang xảy ra, chắc chắn có liên quan đến Võ Gia Chính Luận.

Ánh mắt giao nhau. Ý nghĩ không cần lời lẽ cũng rõ ràng như ban ngày.

Trong vòng một giây, hơi thở con người mang họ Võ Gia đột nhiên mất hẳn, quả tim loạn nhịp liên hồi, đánh dấu sự xâm lược của nỗi sợ bất ngờ.

Nguyễn Ái!

Khi đuổi theo bóng hình bất kham của gã chủ tịch nhà Costa, Văn Thành đã từng nghĩ, ngày kinh hoàng chính là đây.

Cho đến khi, phải một lần nữa leo lên xe đuổi theo cô dâu của hắn, anh mới chợt nhận ra: