ở thích cho cô thì tuyệt. Ít ra sau này trang phục của cô sẽ không làm phật lòng Chính Luận nữa. Ngang qua một shop quần áo sặc sỡ, kiểu dáng trẻ trung nhí nhảnh, An Thi đứng lại, nhìn chăm chăm vào chiếc váy bong bóng màu hồng phấn trên bục trưng bày với đôi mắt nửa thèm muốn, nửa buồn bực.
“Muốn thử à?” Nguyễn Ái đứng kề bên hỏi.
“Dạ,” An Thi thành thật đáp, mắt hướng về chiếc váy cocktail với sự mong đợi mỏi mòn.Nguyễn Ái nhìn hết cô một lượt từ trên xuống dưới, rồi lắc đầu. “Đúng là ‘đồ không chọn người’.”
“Em biết chứ,” An Thi thở dài, quá rõ dáng người cao ráo, thuôn thẳng của mình vốn không tài nào hợp với những dạng áo quần phong cách búp bê. Lại thêm nước da nâu bóng không tài nào dung hòa nỗi với voan trắng và hồng phấn. Vì thế dù rất thích, chẳng bao giờ cô dám động đến thể loại này. Nhưng con gái lạ ở chỗ, biết là chẳng vừa nhưng vẫn cứ thích.
Chưa kịp thở dài thì Nguyễn Ái đã nắm tay kéo cô vào. An Thi ngạc nhiên, có phần chống cự. “Vừa nãy chị bảo đồ… không chọn em mà?”
Kháng cự thế thôi, xét về quyết tâm thì sao cô địch nỗi Nguyễn Ái, thế là bị lôi vào phòng thử. Nguyễn Ái bảo cô tự thay vào, xấu đẹp gì thì cũng bước ra, rồi cô trở ra ngoài dặn dò nhân viên bán hàng điều gì đó…
Rèm cửa vừa mở, An Thi đã thấy hối hận khôn cùng, vốn là khi bước vào cô chỉ lo nhìn ngắm chiếc váy, chứ nào chú ý đến lượng khách đông đảo trong shop — giờ đây đều đổ vào cô những ánh mắt pha lẫn giữa thương hại và châm biếm. Đã biết là không hợp mà! Tại sao chị Ái phải kéo cô vào đây làm trò cười cơ chứ…? Xấu hổ quá đi!
Toan quay lưng bước vào thì một bàn tay giữ lấy vai cô, quay lại thì trông thấy “nguồn gốc của mọi tội lỗi” đứng ỳ ra đấy với nụ cười tự tin và ánh mắt cương nghị. Ngó xuống vật trên tay người ấy, An Thi trong một giây bỗng sững ra như tượng.
“Đúng là ‘đồ không chọn người’ thật,” Nguyễn Ái nghiêng đầu, đáy mắt lóe lên sự hứng thú khó hiểu, lưỡi kéo trên tay nhấp một cách đầy đe dọa. Cô nháy mắt. “Nhưng người, thì có thể chọn đồ, tiểu thư ạ.”
Những việc xảy ra sau đó không những khiến kẻ bàng hoàng, người hốt hoảng. Đến ngay cả đương sự cũng đờ ra, không biết phải làm gì khi hồ ly xinh đẹp “xử lý” bộ cánh của mình một cách không tương tiếc. Tay áo phồng bị kéo toạt ra, ren viền cổ cũng cùng chung số phận, đến cả một bên của phần váy bong bóng đáng thương cũng bị chiếc kéo trên tay cắt xén thế nào mà bung cả đường chỉ, trễ xuống thảm hại. An Thi thấy lúng túng ghê nơi, cảm giác như nàng lọ lem bị người chị kế xé rách áo váy trước buổi dạ hội.
Sau một lúc, “người chị kế” đứng thẳng dậy với vẻ đắc chí trên mặt, tay phủi nhẹ những mẩu chỉ thừa lấm tấm trên ngực áo, đoạn hai tay giữ vai và xoay người cô lại tấm gương toàn thân.
“Nào, giờ thì chỉ cần đem đến tiệm may vắt sổ lại những đường cắt là xong.”
Đặng An Thi ngỡ ngàng.
“Chị kế”… hóa ra lại là bà tiên đỡ đầu!
Tay áo và ren cổ được bỏ đi, bờ vai gầy và cái cổ thon của cô bỗng trở nên nổi bật — thậm chí có thể nói là gợi cảm. Sự tức cười của chiếc váy bong bóng cũn cỡn trên chiều cao quá cỡ, giờ đây lại biến thành vẻ đẹp hoang dã khi phần váy voan cắt xén không-đều rũ xuống một bên gối, đem đến cho đôi chân dài của cô điểm nhấn vô cùng thích mắt.
Váy bong bóng thì vẫn là bong bóng đấy, nhưng An Thi thì lại chẳng là An Thi thô kệch của thường ngày nữa rồi!
Chưa kịp mở miệng cảm thán hay quay sang ôm chầm người “chị kế” thiên tài tột đỉnh, tiếng vỗ tay từ phía sau đã vội chen vào phá bĩnh.
“Ấn tượng thật!”
An Thi và Nguyễn Ái quay lại, trông thấy một chàng trai với khuôn mặt baby và quần áo kiểu cách đang chậm rãi tiến đến. Rồi không hẹn mà cả hai cùng thốt lên đầy ngạc nhiên:
“Hoàng Thạc Hy?”
Ngạc nhiên cũng phải. Sự xuất hiện của Casanova trong một shop quần áo nữ đã lạ, vật trên tay hắn còn gây kinh ngạc hơn: một chiếc váy cocktail trắng toát.
Chẳng ngạc nhiên vì bị nhận ra, nhân vật trung tâm chỉ lẳng lặng đưa vật đang cầm đến trước mặt kẻ vẫn đang lăm le cây kéo lớn, không quên kèm theo một nụ cười xiêu lòng người.
“Cô có dáng người rất gần với bạn gái tôi, có thể phiền cô thử giúp chiếc váy này được chứ?”
Nguyễn Ái hơi chau mày. Bạn gái hắn? Không phải là hoa khôi khoa kịch nghệ Hà Ngọc Nghi sao? Casanova hôm nay lại đích thân đi chọn đồ cho bạn gái. Quả thật chuyện lạ trên đời này không ít, mà lạ nhất thì toàn để cô chứng kiến.
Đang định từ chối vì cô và An Thi cũng sắp rời đi, tiếng chuông điện thoại lại inh ỏi reo lên. Nguyễn Ái từ tốn đưa tay lên ra dấu xin lỗi, đoạn gấp rút bắt máy khi nhận ra số gọi đến.
“Đang làm gi?” giọng nói bên kia đầu dây có vẻ khó chịu.
“Em đi chọn đồ giúp An Thi,” cô chậm rãi nói, cố kiểm soát từ ngữ.
Cái người đang bức bối kia im lặng vài giây, sau đó lại lên tiếng, lần này có vẻ dịu dàng hơn.
“Ở đâu?”
“Parkson. Bọn em cũng xong rồi, đang định về—”
“Ở yên đấy. Tôi đến ngay.”
“Ơ… nhưng—”
Nói chưa hết câu thì bên kia đã cắt máy. Nguyễn Ái nhìn lom lom vào màn hình điện thoại, môi bắt đầu cong lên thấy rõ. “Gì thế này? Vẫn chưa nói là shop nào mà?” cô lầm bầm.
Cái con người này… chẳng bao