m và xót ra khôn tả, cứ như cậu bé ấy là chính bản thân vậy.
“Đối với Võ Gia Chính Luận, à không, đối với Võ Chính Luận, em bây giờ chính là khát khao được yêu của cậu ấy. Yêu một cách trọn vẹn.”
Rồi anh đã nắm lấy tay cô, nói thật nhiều, thật nhiều về số phận.
Anh bảo cô đã vượt trên số phận để đến với Chính Luận. Vì thế, xin cô đừng bao giờ buông anh ấy ra. Chính Luận, cho đến giờ phút này, ngoài quá khứ phức tạp, thì vẫn còn bị ám ảnh mãi “lời nguyền Võ gia”. Anh sẽ đòi hỏi luôn ở bên cô, sẽ dùng mọi cách để chiếm hữu cô, thậm chí mềm mỏng dịu dàng để ràng buộc cô lại.
Nhưng, sẽ không bao giờ thừa nhận mình yêu cô.
Nguyễn Ái hiểu chứ, anh sợ một ngày, cô sẽ ra đi như người mẹ yếu đuối của anh.
Sợ một ngày, chữ “đơn phương” lại rơi vào chính bản thân mình.
Sợ một ngày, lời nguyền quái ác kia sẽ ứng nghiệm.
Không phải những con người trong câu chuyện đó, cả cha anh, mẹ anh và kẻ mang danh phá hoại gia đình họ… đều đã bị lời nguyền khiến cho khốn đốn hay sao?
Chính Luận à, anh chắc hẳn đang lo sợ đến lượt mình…?
…Tám năm lầy lội trong cô đơn và nhục nhã, liệu anh có còn khóc hay không?
Hỏi lòng, hỏi người, cô không biết phải đối mặt với loại cảm giác mới mẻ trong tim như thế nào. Có phải chăng trong loại tình yêu mà cô đang trải nghiệm, nỗi đau có thể bị lây nhiễm?
Bằng không, tâm trạng cô sẽ không sầu não như hiện giờ. Lòng sẽ không nhói đau, mắt sẽ không ngấn nước.
Và tim sẽ không đắng chát cỡ này.
* * *
“Chú Tân à, nhanh một chút được không?”
Nguyễn Ái với tay chạm vào vai người tài xế riêng, giọng cô hơi run, có chút yếu ớt.
“Nhưng Ái à, mưa ngập đường như thế này, xe máy đều không chạy được, nhất là ngay đầu cầu nữa… cháu gắng đợi chút…”
“Ngập đường?” cô kinh hoàng hỏi, qua kiếng cửa sổ phóng tầm mắt xuống mặt đường, cùng lúc một ánh chớp xẹt qua làm sáng loang mặt nước sóng sánh.
Trời mưa. Đường lụt lội. Sấm rền vang…
Hệt như cảnh tượng kinh hoàng năm đó.
“Ở đây cách khu Quang Hưng bao xa?”
“… Ờ… qua cầu là đến… nhưng…”
Chú Tân nói chưa hết câu thì cô chủ nhỏ của mình đã mở cửa bước ra. Chưa hết sững sờ vì “cô gái vàng” của ngài bộ trưởng lại dám ngang nhiên xuống xe giữa đường công lộ, chú lại càng hãi kinh khi bóng hình nhỏ bé luồn lách qua dòng xe nghẽn tắc để tiến sâu lên cầu, trong khi mưa thì xối xả tạt xuống và sình lầy lại ngập đến gần gối.
Nguyễn Ái…không phải mắc bệnh ưa sạch sẽ hay sao?
Ông kinh ngạc đến nỗi quên cả phóng ra cửa đuổi theo.
Thật ra, Nguyễn Ái vốn rất điềm tĩnh trong xử việc xử người, không phải vì cô luôn cẩn trọng suy xét trước khi hành động, mà vốn dĩ cô chẳng quan tâm đến ai cả — ngoài bản thân mình. Những náo động, rối loạn của người xung quanh đối với cô chẳng khác nào phim truyện nhiều tập: xem thì vui, nhưng không nên quá nhập tâm.
Ấy vậy mà, một vài hiện tượng bất thường của thời tiết vào đêm nay lại khiến con người cô hoàn toàn rối loạn. Nỗi sợ dồn dập giẫm đạp lên tính vô tâm thường ngày, khiến sự mất mát cùng cực ngày nào dấy lên như sóng cồn trong trí nhớ.
Khi con người ta đối diện với tuyệt vọng — thậm chí chỉ là ảo ảnh của nó — cũng rất có khả năng gây ra những hành vi tiêu cực.
Nguyễn Ái biết quá rõ điều đó, bởi cho đến tận giờ, cô vẫn còn mơ về khoảnh khắc đứng trên vách đá đổ dốc, chỉ một bước nữa là có thể chấm dứt sự cô đơn tột độ. Trong hoang mang mơ hồ, khi cô băng người qua làn mưa căm lạnh, hình ảnh Võ Chính Luận lại lấn đè lên nỗi ám ảnh hôm nào – vốn mãi không thể nguôi ngoai.
Vội vã hướng về mục đích như một con thiêu thân, cô thậm chí chẳng buồn dừng lại vài giây khi chạy ngang qua văn phòng bảo an, cũng chẳng màng đến tiếng gọi với theo của họ.
Đến khi ông Đạt ngỡ rằng đã bắt kịp cô, thì thang máy đã đóng sập mất rồi.
Lao mình ra khỏi thang máy, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là một người đàn ông lớn tuổi, tướng tá phương phi trong bộ âu phục đen tuyền rất kiểu cách. Nhìn thoạt qua cũng đoán ra ngay là kẻ có quyền chức hoặc máu mặt chốn thương trường. Còn phải hỏi? Không hiểu sao, bọn người này đều mang trên người một thứ mùi vị, dù chẳng cần đến chó cảnh sát để đánh hơi ra: mùi tanh của dối trá và quyền lực.
Ông ta chỉ liếc sơ cô với chút kinh ngạc thoáng qua, rồi lại đảo đôi mắt lo ngại đến cánh cửa trắng nơi cuối dãy, đáy mắt phất lên một nỗi sợ bao trùm. Nguyễn Ái không rỗi hơi để đứng lại phân tích ánh nhìn của ông ta, nhưng quả thật cảm xúc đó quá lộ liễu, khiến người đối diện khó lòng không chú ý. Thời điểm cô scan chìa khóa và vặn nắm tay cửa, tiếng “ding” từ sau lưng cũng vang lên. Cô mặc kệ, thắc mắc gì thì cũng không quan trọng bằng nỗi sợ canh cánh trong lòng lúc bấy giờ.
“Anh Luận!”
Cô chạy vội khắp nhà, hớt hải tìm kiếm anh như người mẹ lạc con giữa biển người đông đúc. Tâm trí hỗn loạn, giọng vỡ òa. Bên trong tối om, ngoài trời sấm chớp liên tục gầm rít, phút chốc lại ném vào gian phòng âm u những ánh sáng xanh bạc đến rợn người. Nỗi sợ hãi từ quá khứ đã khiến bản thân cô không hề nhận ra mình đang phản ứng quá khích.
“Chính Luận!“
Tức thì cánh cửa nơi cuối phòng khách vụt mở, cô quay lại, t
