ế, không muốn sinh con thì thôi! Tôi đi sinh với người khác–”
“–A!”
Đau điếng! Cái gì thế này?! >o<
Cúi xuống truy tìm nguồn gốc cơn đau bất chợt thì mới phát hiện…
A…
Sao… có kiểu đàn áp biến thái quái dị thế này?!! >o<
Đành là… chỗ đó thịt nó có hơi dư dả… nhưng được tạo ra đâu phải để véo?!! +w+
“Nói linh tinh gì thế?!” lực trên tay anh bỗng dưng quyết liệt, rõ ràng đang muốn trừng phạt cô mà! >< Nhức nhối kinh khủng!
(Ơ… đúng là càng già càng BT heng, “tra tấn” kiểu này cũng được a? “Lép” của con người ta hết =w=)
“Nói linh tinh?” lằng nhằng giằng co với bàn tay đang bấu víu vào chỗ mềm mại của mình, vợ người ta gắng sức bắt bẻ lại con người bạo lực khó bỏ này. “Vậy chứ anh tự giải thích xem, vì sao lại không muốn có con?!”
Năm ngón tay thuôn dài dần dần buông lỏng, thôi không “hành hạ” cô nữa, bây giờ lại chuyển sang mơn trớn, xoa nắn sao đó mà… khiến cô dễ chịu vô cùng. >o<
A! Tại sao trời sinh cô ra lại yêu phải cái tên vô sỉ này chớ! ><
Tỳ sát miệng vào tai cô, anh hôn nhẹ thay câu trả lời, sau đó lại trầm trầm hỏi ngược lại.
“Vậy vì sao lại muốn có con?”
“Hỏi dư thừa! Người ta vốn là phụ nữ mà! Phụ nữ nào mà chẳng muốn được làm mẹ…?”
“…”
“Với lại, có người thân ruột thịt để thương yêu chiều chuộng không phải là tốt hơn sao…?”
“Đây chính là nguyên do,” anh chợt xen vào.
“Hả???” O_o
Hơi thở vẫn đều đặn, “bệ hạ gia” của cô dửng dưng đáp:
“Thương yêu chiều chuộng thì chỉ một người đã đủ.”
O___o
Đây là… cái thứ lý do nhố nhăng gì…?!!
Cơ mà khi quay lại đối mặt, ánh mắt cho thấy người ta không hề đùa!
Nếu không phải vốn đang nằm dài trên giường, cô đã khụy chân té ngã. Đời này có ai lại… biến thái như con người này không? =o=
Một: ghen với con mình.
Hai: khổ cái nỗi, con còn chưa sinh ra để mà ghen!
Ba: đừng nói là chưa sinh ra, đến cơ hội tồn tại còn không có!!
Biến thái!
(Vậy mà đêm nào cũng có người XXX với kẻ biến thái, đúng phỡn =w=)
Suy suy nghĩ nghĩ một lúc, Nguyễn Ái quyết định, thôi thì không sinh nở gì nữa! Nói đúng hơn là không dám sinh á! Cha mà như thế này sinh con ra không lẽ đem… bỏ chợ à?
Nói vậy thôi chứ, ngay đêm đó, có kẻ đã chuyển hướng quyết định giùm cô rồi…
Hai tháng sau, cái người ghen tuông biến thái cấp tính kia lại đích thân đưa vợ đến bệnh viện phụ sản. Trên đường trở về, Nguyễn Ái không kiềm được mà cười tươi như hoa, suốt buổi cứ xoa xoa lấy phần bụng vẫn chưa lộ liễu, chốc chốc lại quay sang nhìn chồng mình một cách âu yếm.
Ích kỷ là thế, nhưng người ta cũng biết thương vợ đó chứ. Cơ mà thật lợi hại nha, muốn có là có liền như vậy. Không biết nên ca ngợi khả năng “gieo giống” của anh, hay khả năng “triệt giống” của phương pháp ngừa thai bấy lâu anh sử dụng nữa…
Chính Luận lúc bấy giờ đang lái xe, mắt chăm chú nhìn về một điểm trên đường, nào có chú ý đến ánh nhìn nhu mì thâm tình của vợ mình.
Biết rõ cô rất xem trọng tình thân, lại thêm khả năng mang bệnh – dù không cao – của đứa nhỏ sắp sinh ra; vậy mà chồng cô vẫn yêu chiều thỏa nguyện cho cô như vậy, hỏi làm sao cô không cảm động?
Cái vị trí ngất ngưỡng đệ nhất của anh trong lòng, giờ lại vọt lên nữa rồi…
Cũng may, sự yêu thương vốn là không giới hạn đấy…
(Không thì đội nóc chui lên mất ^^)
Đang lúc tình cảm thăng hoa đến mức có thể, cái kẻ nào đó không hiểu đã ăn nhầm thứ gì mà mặt mày nhăn nhó, đột nhiên phát ra mấy chữ cộc lốc:
“Tốt nhất là con gái.”
“Hả?”
Không phải các ông bố đều muốn con trai sao? Nhìn bộ dạng bức bối bấy giờ của anh, chắc không lãng mạn đến nỗi đưa ra cái lý do khoai chuối như… muốn con gái là vì lớn lên sẽ giống cô hay đại loại vậy đâu ha…
“Con trai thường hay đeo bám theo mẹ.”
==
Biết ngay mà…! ==”
“Nhưng có một mình, trai hay gái gì cũng bám theo mẹ thôi…” trông thấy sự ghen tuông buồn cười của anh, cô không nén được mà buông lời châm chọc.
“Vậy thì sinh đôi.”
“…?”
“Để chúng bám lấy nhau, vậy là được.”
=0=
Nguyễn Ái hết nói, im thít, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, tay vỗ nhẹ lên bụng, lòng thầm thê lương nhủ riêng với đứa con chưa ra đời: “Mẹ hại đời con rồi…!”
;__;
Dường như vẫn chưa hết uất ức, cái kẻ đương lái xe kia lại đột ngột tấp vào lề đường, chồm người sang gí sát mặt vào cô đầy đe dọa, thái độ hệt như kẻ kiềm chế lâu ngày, đến tận giờ phút này mới có dịp bộc phát.
“Như vậy là thỏa nguyện. Tuyệt đối không được nghĩ đến chuyện nhảm nhí nói ra đêm đó nữa!”
Cô chớp mắt, cố dịch người ra xa. “Gì…? Hôm đó em nói gì sao…?”
Mắt anh nheo lại.
“À!” cô cười hà hà, tay đưa lên vịn lại gương mặt đang gí sát. Sao mà bấy nhiêu tuổi đầu rồi, sự gần gũi của anh vẫn luôn khiến cô ngứa ngáy khó ở như vầy nhỉ? “…là cái vụ di truyền ấy phải không? Yên tâm, em không nhắc đến nữa đâu, cũng không nghĩ đến nữa.”
“Không phải.”
Eh? Không phải? Không lẽ anh không lo con mình mắc chứng tâm thần?
Như đọc được ý nghĩ của cô, anh nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn kéo xuống, ánh mắt trong một giây dịu ngọt yêu chiều. “Con là con. Bệnh hoạn hay không không quan trọng.”
Hic, cô lại cảm động rồi, nước mắt đang muốn rơi ra đây…
Nhưng rồi, vẻ mặt anh đanh lại, giọng nói
