Teya Salat
Phản Diện

Phản Diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326901

Bình chọn: 8.5.00/10/690 lượt.

g choàng tay ngang vai đỡ lấy Nguyễn Ái. Khoảng cách giữa họ khiến kẻ bàng quan còn ngỡ rằng chính gã hộ vệ mới là chồng của người phụ nữ.

“Từ đêm ấy đến giờ vẫn luôn là như vậy,” Văn Thành trầm giọng, mày khẽ nhíu lại.

“Cậu muốn nói đến chuyện hắn luôn tránh né đến gần Nguyễn Ái?” Đan Thanh Tân bình thản hỏi lại, mặc dù đáy mắt vẫn thoáng tia lo lắng.

“Không những là tránh né,” Văn Thành lắc đầu. “Đến cả chạm vào cũng không dám, cứ như e sợ sẽ bị lây bệnh truyền nhiễm. Ông nghĩ có khi nào… hắn sợNguyễn Ái?”

Đáp lại anh chỉ là những cái lắc đầu ngán ngẩm mang ý bất chấp nhiều hơn là phủ định.

Văn Thành những ngày này vì bận bịu sắp xếp công việc, lại phải lo lắng cho Ngọc Nghi sớm ngày quay về Hàn Quốc, hiếm có khi thăm nom em trai và em dâu. Đến lúc trở lại bệnh viện vào đêm trước, không mất nhiều thời gian để anh nhận ra sự chuyển biến kỳ lạ trong cách đối xử của ngài Chủ tịch Costa đối với vợ mình. Những tưởng chuyện đến nông nỗi này, hắn càng phải gần gũi trông nom cô ấy. Có lẽ đâu lại càng xa cách, đến nỗi chạm vào cũng không dám? Hắn sợ cô sẽ nổi cơn? Hay sợ cô làm mất mặt hắn, nên phải giữ khoảng cách thế này?

Lẽ nào, sự nhìn nhận ngày trước của anh đã sai? Rằng Võ Gia Chính Luận sẽ không ái ngại cái gọi là bệnh tật từ người đàn bà mình yêu nhất?

“Cậu đang làm cái quái gì thế, Chính Luận?”

Văn Thành khoanh tay, hằn học hỏi khi đứng tựa vào ngưỡng cửa phòng lái, mắt cay nghiệt nhìn vào thể trạng phờ phạc của Võ Gia Chính Luận – kẻ giờ đây vẫn không hề mảy may chú ý đến anh, đôi mắt vẫn chăm chú hướng về phía màn hình điều khiển, một chút biểu tình cũng chẳng buồn để lộ.

Nổi nóng, anh hung hãn xốc áo gã đàn ông lên, bất ngờ lôi hắn ra khỏi ghế trợ lái kéo đi theo mình. “Chỗ mà cậu nên ở bây giờ là bên cạnh vợ mình! Cậu nợ cô ta quá nhiều! Vốn không có quyền giữ cự ly như vậy!”

Chính Luận vùng tay khỏi Văn Thành, đôi mắt thoáng sự giận dữ, song vẫn không hề mở miệng. Hắn hít sâu vào, đoạn quay người toan quay về phòng lái.

Không thể chịu nỗi sự thinh lặng này nữa, Văn Thành từ phía sau đột nhiên trầm giọng.

“Được. Nếu cậu đã không muốn có chút dính dáng gì đến Nguyễn Ái, tôi sẽ đưa cô ấy về Mỹ cùng mình. Ở cạnh kẻ không quan hệ hảo tâm còn tốt hơn người yêu phụ bạc–”

“Câm miệng!” Chính Luận bất chợt thét lớn, người quay ngoắt lại, đôi mắt long lên sự đe dọa vương chút hốt hoảng thầm kín. Hắn lao người đến túm lấy cổ áo Văn Thành xốc lên, thái độ bất thình lình trở nên hung hãn vô cùng. “Không ai có quyền đem cô ấy rời khỏi tôi, anh hiểu chứ?! Không–ai!”

“Vậy thì hãy chăm sóc cô ta một cách đường hoàng. Hãy nhìn cậu bây giờ xem, tránh né vợ mình như ôn dịch! Cậu sợ cái gì? Sợ cô ấy sẽ phát cuồng rồi lỡ tay giết cậu?”

“Không phải!”

“Ồ? Nhưng đó là tất cả là những gì tôi đang chứng kiến, ngài Costa đáng kính ạ!”

Kéo mình ra khỏi vòng kiểm soát gắt gao của Chính Luận, Văn Thành đẩy mạnh đối phương, để mặc hắn lao vào vách phi cơ, thân người sau đó trượt dần xuống nền đất.

Chính Luận đã quá mệt mỏi. Với cuộc đời, với những người xung quanh, với chính mình. Khi con người ta phải đối mặt với sự sụp đổ bất ngờ của lẽ sống dựng xây bấy lâu, điều đầu tiên xảy đến là phủ nhận. Thời điểm những mũi lao sắc nhọn mang tên hận thù xoáy thẳng vào người phụ nữ yêu thương thình lình quay ngược đầu, anh gần như mất hẳn khả năng tự vệ. Điều đầu tiên ập vào bộ não cằn cỗi là chối bỏ. Anh đổ tội cho Đan Thanh Tân, cho Hoàng Công, cho Văn Thành… thậm chí – anh oán trách cả cô. Đó là bản năng của con người, tự bảo vệ lấy mình bằng cách trút bỏ mọi tội lỗi lên đầu những kẻ bên cạnh. Huống hồ, Võ Gia Chính Luận lại là một con người khinh ngạo, bản thân sở hữu sự vị kỷ cao gần trời, làm sao có thể chấp nhận việc mình đã sai? Sai hoàn toàn?

Thế mà, đến lúc hình ảnh tiều tụy của cô lọt vào tầm mắt, bức tường kiên cố che chắn xung quanh anh, trong phút chốc vỡ vụn như sóng đánh vào tường cát.

Hối hận tràn về khiến người ta nghẹn thở.

Nếu.

Quá nhiều từ “nếu.” Nếu ngày đó anh kiên quyết thêm một chút nữa, nếu ngày đó anh sáng suốt thêm một chút nữa, nếu ngày đó anh tin vào cô một chút nữa…

Đến cuối cùng, vẫn là nếu.

Đau đến cả quặn thắt tâm can, từng cơn lòng trào lên khiến hốc mắt cay nồng, bởi đã nhận ra rằng, trong số những điều tệ hại anh đem đến cho cô, anh chính là điều tệ hại nhất.

Võ Gia Chính Luận ngẩng đầu, dùng đôi mắt kinh tởm pha lẫn đau xót dõi thẳng vào đôi tay để ngửa trước mặt, giọng thoát ra rạn vỡ.

“Độc. Tôi cảm thấy bản thân hệt như chất độc.”

“Cậu nói gì?”

Mắt không rời tay, anh lắc đầu, biểu hiện lạc lõng. “Đôi tay này, mỗi khi chạm vào cô ta, đều dường như mang theo sự hủy diệt ngấm ngầm. Vậy thì chạm vào để làm gì? Tôi không dám, quá thật không dám! Tôi cảm thấy bản thân như loài giòi bọ lúc nhúc, cô ấy mỏng manh như chiếc lá cuối cùng sắp tàn héo. Một cái chạm nhẹ sẽ khiến cô ta vỡ vụn, anh có biết không? Tôi muốn ôm người đàn bà đó biết bao, muốn được hôn trên đôi mắt đó, bờ môi đó, muốn để hơi thở chúng tôi hòa nhịp cho đến khi cô ấy thức tỉnh… Nhưng mỗi lần sắp chạm vào, cổ họng t