én cảm xúc của mình… “Em nhìn anh đi… em làm sao thế?”
Chính Luận ngày càng bấn loạn, hai bàn tay to lớn giờ đây đã áp chặt lên má cô, bắt ép cô nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt vẫn giao nhau đấy, như phần cô không hề mang sinh lực.
“Ái…?”
Cô đã bị làm sao rồi?
“Vô ích thôi, nó sẽ không phản ứng đâu.”
Do dự vài giây, anh dứt mắt ra khỏi con người yêu thương trước mặt, quay lại nhìn vào kẻ mới đến với vẻ mặt vẫn chứa chan nỗi kinh hoàng.
“Có thể trò chuyện chút không, ngài Costa?” người đàn ông mới đến trầm giọng, gương mặt nhăn nheo đanh lại, ánh mắt đa mang khó nói hết nỗi lòng.
Chính Luận nhíu mày, dần dần thu hồi vẻ điềm tĩnh, vòng tay quanh kẻ kề cận đã bất giác siết chặt hơn. Con người này… anh đã gặp qua một lần, từ rất lâu về trước…
“Đan Thanh Tân?”
Là bác sĩ riêng của Vương Đăng Khoa.
Hắn vì lẽ gì lại có mặt nơi đây?
“Tôi đến,” Đanh Thanh Tân gỡ mũ xuống, đầu gật nhẹ, “để làm tiếng nói của Nguyễn Ái.”
* * *
Nắng chiều rọi vào khung cửa trắng muốt, vẽ lên nền nhà những đường vân thảm não; khi hắt lên tấm lưng rộng lớn kia, lại có thể khiến cho chủ nhân của nó trong phút chốc trở nên cô độc vô cùng.
Đan Thanh Tân ngồi trên sofa, tay đan vào nhau đặt trên gối, mắt nhuốm đầy muộn phiền khi dõi về con người trước mặt.
Hắn, Lorenzo da Costa.
Hắn, vị chiến thần bất bại trên thương trường.
Hắn, kẻ mang trái tim sắt đá.
Không ngờ lại có ngày nên nông nỗi này.
Hai bàn tay to lớn luồn vào mái tóc đen nhánh, đầu gục xuống giữa gối, phút chốc lại run lên.
Hắn đã ngồi như thế, trên sofa, đã nửa giờ rồi.
Ông không biết có nên tiếp tục hay không. Những gì cần nói vẫn chưa nói hết, những việc cần khuyên bảo lại càng chưa đả động vào.
Đan Thanh Tân đã quyết tâm cho gã đàn ông này biết tất cả sự thật, cả việc Nguyễn Ái là con của Vương Đăng Khoa, cả việc cô tâm thần không ổn định, cả việc ngày đó giả vờ phản bội lại hắn có phân nửa là do chứng bệnh này. Ông cần hắn tỉnh táo, tỏ tường mọi việc, sau đó mới có thể tập trung vào việc chữa trị cho Nguyễn Ái.
Song, trái hẳn hoàn toàn với dự tính của ông, gã đàn ông đối mặt với việc này tuyệt nhiên không có chút gì của một Lorenzo da Costa bấy lâu ông nhìn thấy qua mạng lưới thông tin. Không thái độ điềm tĩnh, không tác phong dứt khoát, không hành xử bá đạo si cuồng.
Thiết nghĩ tung hoành nơi thương trường bấy lâu dưới biệt danh “đao phủ”, chưa kể đã bao lần tàn nhẫn lạnh lùng gián tiếp hại chết nhiều sinh mạng, con người phải hoàn toàn miễn nhiễm với những đau thương mới đúng.
Nhưng không, sự thật cho thấy, Lorenzo da Costa vẫn được làm từ máu thịt.
Võ Gia Chính Luận không khóc thét, cũng chẳng nổi cơn đập phá đồ đạc; hắn chỉ ngồi đó, giấu mặt vào tay, một tiếng động cũng chẳng phát ra. Phản ứng này đối với một bác sĩ tâm lý như ông tuy không lạ, song trường hợp này lại không dễ chịu chút nào.
Nỗi đau quá rõ ràng, đậm và nồng nặc như hương cay, khiến cả một kẻ đã vô số lần đối diện với nó như Đan Thanh Tân cũng phải giật mình lùi lại.
Ông do dự. Vậy có nên tiếp tục hay không? Tình hình này của hắn, rất có khả năng tự giết chết bản thân. Đáng ra không nên vội vàng để lộ nhiều việc như vậy, đặc biệt sau khi hắn vừa trải qua nỗi hãi hùng của việc chứng kiến người mình yêu tự vẫn.
Và lý do, lại là chính bản thân.
Nhìn hắn thế này, không hiểu sao, lòng ông lại có chút hả hê.
Nguyễn Ái tuy không thể đem so sánh với Thanh Hòa trong tim Đan Thanh Tân, nhưng vẫn là một trong số những người ông quan tâm nhất trên đời. Ông thương yêu cô như chính máu thịt mình, nhìn thấy cô đau khổ năm này qua tháng nọ, dù là trong vai trò một bác sĩ, cũng không khỏi cảm thấy xót thương vô hạn.
Vì vậy, không cần biết đúng hay sai, ông hận gã đàn ông này.
“Tôi biết cậu cảm thấy rất tệ, Lorenzo. Nhưng cậu phải hiểu, chúng tôi làm thế đều là vì cậu.”
Bẵng một lúc, bờ vai Chính Luận khẽ run lên, không còn rõ là cười hay khóc.
“Là vì tôi?”
Như một quả bom phát nổ, hắn bật người về phía trước, tay hất đổ chiếc bàn trước mặt, đoạn lao về tóm lấy cổ áo vị bác sĩ già lôi xốc lên, phẫn uất pha lẫn đau thương vô tận.
“Là tôi bảo các người đem vợ tôi giấu nhẹm suốt năm năm sao? Là tôi bảo các người hùa nhau cùng đóng vai cao thượng sao? Ông nói biết tôi cảm thấy tệ hại thế nào? Ông biết cái gì? Ông đã bao giờ thử cầm trong tay vật mình trân quý, nhưng vì dùng sai lực nắm mà suýt nữa hủy hoại nó chưa? Cái gì mà tương lai, danh vọng, gia thế… Tôi đã bao giờ đòi hỏi những thứ này từ các người?! Cái tôi cần duy nhất chỉ là nụ cười của vợ mình! Cần nhìn thấy cô ấy hằng ngày! Cần cảm thấy nhịp tim cô ấy vẫn còn đập… Vì sao? Ông là bác sĩ tâm lý, biết rõ cô ta như thế sẽ rất cần người thân bên cạnh, lại đi hùa theo một đứa con gái mười–chín tuổi làm ra chuyện tổn hại bản thân mình?! Trách nhiệm hàng đầu của ông không phải là đem đến thứ tốt nhất cho bệnh nhân của mình hay sao?”
Cánh cửa bật mở ra, một vài gã đàn ông túa vào, Văn Thành nằm trong số đó. Trông thấy Võ Gia Chính Luận gần như muốn giết chết Đan Thanh Tân, anh và hai kẻ khác nhanh chóng nhào đến lôi hắn lại. Tuy bị kiềm chế, c