Vì vậy mà… thà rằng để anh hận cô cả đời, thù cô cả kiếp.
Nhưng chí ít sẽ nhớ hoài khôn nguôi.
“Em rốt cục… không những vẫn ích kỷ như xưa, mà còn tàn nhẫn nữa, phản diện ạ…”
Ngày đó, Văn Thành đã nhẹ nhàng phán xét với một tâm trạng vô cùng rầu rĩ.
Khoảnh khắc lúc bấy giờ cô chỉ cười. Có thể phản bác sao? Cô vốn là y hệt những gì anh ta chê trách. Ích kỷ đến nỗi vì muốn giữ vững địa vị trong tâm một người mà rời ra người đó, tàn nhẫn gieo rắc khổ đau trong suốt bao năm trời cho kẻ mình yêu thương cũng bởi bốn chữ “tình, yêu, vẹn, toàn.”
Cô đích thật là một kẻ phản diện. Một nhân vật phản diện đáng nguyền rủa nhất trong câu chuyện của anh.
Nguyễn Ái biết… với bản tính cương liệt của mình, Võ Gia Chính Luận cho dù có kết hôn bao lần, con cái bao lứa, sự nghiệp có bao cái đỉnh thành công; sự tồn tại của cô cũng mãi không tài nào xóa bỏ. Thậm chí khi anh không còn yêu cô nữa, thù hận vẫn sẽ giữ mãi hình bóng một Nguyễn Ái trong lòng…
Âu cũng là quá đủ.
Suốt đời này, những con người bên cạnh cô nào có ai dám trao ra tất cả? Với Nguyễn Tiến và Vương Đăng Khoa, Maiko là nhất. Với đám bạn trai theo đuổi mình trước đây, sắc đẹp – hoặc gia tài – của cô luôn chiếm thế thượng phong. Ngay cả với một Đoàn Văn Minh si tình, đứng nhất vẫn là sự nghiệp.
Vương Nguyễn Ái chỉ là… muốn trở thành cái nhất của một ai đó.
Song xem ra, chỉ mỗi bản thân đáp ứng được điều đó.
Uể oải kéo nhẹ khăn choàng cổ xuống vò vò trong tay, cô thầm cười một cách chua cay. Thật ra, cô cũng là nhất trong lòng anh đấy chứ.
Là hận nhất.
Gió đêm ùa qua xốc bay đám lá xơ xác trên mặt đường ẩm ướt. Không khí mang nặng mùi cỏ lá quyện hơi nước, báo hiệu của những cơn bão mùa xuân hiếm hoi. Mái tóc dài xổ tung trong màn đêm xào xạc, tay vội đưa lên không giữ kịp chiếc mũ trắng đội hờ hững lệch lạc, đến cuối cùng lại phải tất tả đuổi theo nó, dọc đường vồ vập thế nào mà trặc cả chân, xiêu vẹo khập khiễng đến thảm hại…
Những lúc chật vật như thế này, chợt mong nhìn thấy anh ghê gớm.
Đã nhiều lần sự nhớ nhung lẫn hòa vào khao khát được che chở, cô ước gì mình có thể phát sinh ảo tưởng như anh. Dù chỉ là một lúc…
Như bây giờ đây, có thể ngước lên và nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng đối diện mình. Ánh đèn mông lung rọi tỏa trên những đường nét đẹp đẽ đến não lòng; ừ thì có cao to hơn chút, phong trần hơn chút, nam tính hơn chút… Nói chung, có là ảo ảnh đi nữa, cũng đã năm năm rồi, phải cho người ta trưởng thành lên chút chứ…
Ảo ảnh đó, rồi sẽ cúi xuống nhặt lấy chiếc mũ giờ đã vấy bẩn nằm vất vưởng trên mũi giày, lúc ngẩng lên nụ cười lại có khả năng thanh tẩy, tâm hồn cô trong phút chốc bỗng sạch sẽ mọi ý niệm tiêu cực…
Ảo ảnh đó, rồi sẽ khoan thai bước đến trước mặt cô, bàn tay thô ráp áp vào làn da nhạy cảm trên má. Sự tương phản da thịt khiến cô ngừng cả việc thở…
Ảo ảnh đó, rồi sẽ nhìn thẳng vào mắt cô, chứa chan niềm nhớ thương dã dượi và tình yêu cháy bỏng, khiến cô mặt đất cũng không còn cảm giác ra…
Ảo ảnh đó, vốn là đang làm y như thế.
Giữa ban đêm tịch mịch, anh tỏa sáng còn hơn ánh mặt trời.
(Người chắc làm = vàng kim =w=)
Lòng cô quặn lại, cảm xúc dâng trào khiến mũi cay nồng, nước ngấn nơi khóe mắt chực chờ vỡ lăn…
Không. Cô sai rồi. Đáng ra không nên ảo tưởng như vậy. Tội gì lại càng khiến bản thân kích động hơn chứ…?! Như thế này… chẳng phải sẽ làm bệnh tình tệ hại hơn sao?
Nhắm mắt, cô cố xua đuổi thứ ảo tưởng huyễn hoặc do khát vọng cấu thành. Đổi lại, đột nhiên cảm thấy chưng hửng, chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì thân thể đã bị nhấc bổng, mở mắt ra vẫn là gương mặt thân thương đó. Ảo ảnh bế cô băng qua đường, mở cửa sau nhà bếp bước vào hành lang vắng lặng, sau đó nhẹ nhàng đặt cô xuống chiếc ghế gỗ sẵn kê gần đó. Đoạn, một cách dịu dàng đến không ngờ, quỳ xuống trước mặt cô xoa nhẹ cổ chân trắng nõn, cử chỉ tẩn mẩn yêu chiều hệt đêm tân hôn ngày nào của họ…
Chúa à, nếu đây chính là thứ ma bệnh con trốn tránh bấy lâu, Vương Nguyễn Ái này đích thực là một kẻ ngu si! Phát sinh ảo giác? Hoang tưởng? Rối loạn hành vi?
Những điều này nào có sánh bằng hình bóng trước mặt…?
Vươn ra đôi tay mỏng manh giờ đây có phần giá lạnh, cô áp nhẹ vào mặt anh từ từ kéo ngẩng lên, trong thâm tâm vốn đã buông bỏ hoàn toàn sự tỉnh táo mất rồi… Mắt đen xoáy vào màu nâu mật ngọt, khoảnh khắc lắng đọng khiến sự xúc động có đỉnh cao mới.
Là khát vọng.
Cúi đầu xuống, cô ghì nhẹ anh về hướng mình, toan đặt lên môi kẻ đã gây ra bao nhớ nhung khắc khoải trong năm năm nay một nụ hôn nồng nàn. Biết sao được, cô vốn đã không thể kiềm chế nữa…
Bất ngờ thay, ảo ảnh khựng lại né tránh.
Vừa khi môi họ chỉ còn cách nhau một hơi thở.
Mắt cô choàng mở. Ngạc nhiên.
“Tốt nhất là không nên,” con người trước mặt khóe môi cong lên một cách uể oải, ánh mắt đột ngột toát tia cợt nhã. “Động vào em lúc này chẳng khác nào ‘mở khóa’ chiếc hộp Pandora.”
“…”
Đến gần hơn, cho đến khi môi khẽ phớt vào môi cô một cách châm chọc, anh trầm giọng.
“Em sẽ không muốn biết bên trong chứa những gì đâu.”
“…”
Không thấy cô phản ứng, kẻ này bèn thu người lại, ánh