Pair of Vintage Old School Fru
Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Ông Xã Satan Đến Gõ Cửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3219731

Bình chọn: 9.00/10/1973 lượt.

i thở phào nhẹ nhõm, trái tim lơ lửng cũng đều buông xuống, rồi MAKAY lại nói ——

"Nhưng là, bạn của cậu. . . . . ."

"MAKAY anh có lời gì có thể một lần nói hết hay không? Như vậy Sẽ dọa người chết có biết hay không!" Mạc Thuần đột nhiên cắt đứt lời nói MAKAY, vừa lo lắng lại bất mãn quát.

Mà chính hành động này, không thể nghi ngờ là tiết lộ giờ phút này nội tâm của cô đang sợ hãi.

Niệm Kiều cũng cùng tâm trạng như thế, thậm chí so Mạc Thuần còn sợ hơn, người gọi là MAKAY muốn nói nhưng là. . . . . .

MAKAY thờ ơ nhún nhún vai, cười , "Tiểu Thuần, em sao lại hung dữ như vậy, khó trách không có ai muốn em nha."

Mạc Thuần đứng ở bên cạnh Niệm Kiều thấy cô liếc mắt một cái, nhất thời thẹn quá hóa giận, nhấc chân đá tới, "Anh không nói chuyện không ai bảo anh là câm điếc đâu!"

"Nhưng là. . . . . . chính em bảo anh nói chuyện." MAKAY vô tội che chỗ mình bị Mạc Thuần đá trúng, cau mày nói, như đứa bé bị uất ức.

Mạc Thuần trừng mắt liếc hắn một cái tỏ vẻ cảnh cáo, sau đó liền không nói gì nữa.

"MAKAY, có lời nói thẳng đi, bạn của tôi rốt cuộc thế nào?" Mạc Thiên Kình cũng rất lo lắng cho Cố Hành Sâm, nhưng không có giống như phụ nữ biểu hiện được rõ ràng như vậy.

An Hi Nghiêu ngược lại trực tiếp, mặt tràn đầy nóng nảy đứng ở một bên, cau mày nhìn một nhóm người.

MAKAY thần sắc nghiêm túc, ánh mắt ở trên mặt mọi người quét qua một lần, cuối cùng dừng ở trên mặt Niệm Kiều.

MAKAY nhớ lại cả quá trình tiến hành giải phẫu cho Cố Hành Sâm, hắn đều không ngừng gọi tên một cô gái.

Mà bây giờ, nơi này trừ Mạc Thuần, cũng chỉ còn lại có cô bé này rồi.

Cô chắc là người mà Cố Hành Sâm luôn miệng gọi?

Niệm Kiều thấy MAKAY vẫn nhìn chằm chằm vào mình nhìn, có chút bất an sờ một cái mặt, hỏi hắn, "Mặt tôi có gì sao?"

MAKAY bật cười, "Không có gì, dì nhỏ lạnh cô thật là đáng yêu."

. . . . . . Dì nhỏ lạnh! (tiểu cô lạnh)

Niệm Kiều biết hắn là đang nói đùa, nhưng là bây giờ cô không có tâm tình cười, chỉ mau muốn biết một chút Cố Hành Sâm rốt cuộc có chuyện gì hay không.

Mạc Thuần cũng mất đi tính nhẫn nại, cực kỳ bất mãn hướng về phía MAKAY rống: "Anh rốt cuộc nói nhanh một chút, Sâm rốt cuộc sao rồi? Nếu anh ấy có chuyện, anh sẽ không xong với tôi!"

MAKAY làm ra một bộ mặt sợ sệt, trốn sang bên cạnh Mạc Thiên Kình, đối với Mạc Thuần nói: "Em thích người bên trong kia có đúng hay không?"

Mạc Thuần sắc mặt của nhất thời lúc trắng lúc xanh, trong mắt đều muốn phun ra lửa!

Mạc Thiên Kình cũng nghiêng đầu liếc MAKAY một cái, mặc dù biết cách làm người của hắn chính là như vậy, cùng bạn bè ở chung một chỗ thích nói giỡn, nhưng là hiện tại thật sự không phải lúc nên đùa giỡn. (zô zuyên)

MAKAY nhìn tất cả mọi người thập phần lo lắng, không khỏi thở dài, lúc này mới bắt đầu nói bệnh tình Cố Hành Sâm: "Hắn mặc dù không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng là trong lúc nổ tung có vật nặng nện vào đầu của hắn, khiến trong đầu có máu đọng, chèn đến dây thần kinh, ánh mắt của hắn, tạm thời không thể nhìn thấy nữa."

"Cái gì gọi là tạm thời không thể nhìn thấy nữa hả ?" An Hi Nghiêu giọng điệu không phải tốt lắm hỏi, hắn hiện tại rất phiền não!

MAKAY bĩu môi, "Chính là tạm thời không nhìn thấy, cũng có thể gọi tạm thời mù rồi."

An Hi Nghiêu: ". . . . . ."

Mạc Thiên Kình nhíu nhíu mày, nhìn về phía MAKAY.

MAKAY khoát khoát tay, "Thiên Kình, cậu đừng nhìn mình dến như vậy, nếu không mình còn tưởng rằng cậu sẽ giết mình diệt khẩu đấy."

Mạc Thiên Kình ngửa đầu hít sâu, nếu như MAKAY còn không nói chuyện hẳn hoi, hắn thật sự có thể giết người!

MAKAY cũng cảm thấy sát khí ai đó đang bốc lên, đoạn sau nếu mình không nói cẩn thận, đoán chừng thật bị ‘ rắc rắc ’ rớt!

"Bạn của cậu ánh mắt của tạm thời không nhìn thấy được, nhưng chờ sau khi khối máu tiêu tán, có thể sẽ khôi phục, đến lúc đó vẫn có thể nhìn thấy cái thế giới này, nhìn thấy những bạn bè đáng yêu này, cùng với —— cái dì nhỏ lạnh đáng yêu này."

. . . . . . lại dì nhỏ lạnh!

Mạc Thiên Kình cơ hồ rất muốn hoài nghi, MAKAY rốt cuộc là do học tiếng Trung văn không giỏi, hay là cố ý nói như vậy.

"Tại sao lại là có thể? Chẳng lẽ nếu khối máu biến mất, cậu ấy không nhất định có thể khôi phục thị lực?" An Hi Nghiêu khốn hoặc ra tiếng.

MAKAY cau mày, "Chuyện như vậy ai dám khẳng định? Có vài người bởi vì trọng thương mà dẫn đến mù, về sau cũng không thể hồi phục thị lực, loại ví dụ này cũng không phải là không có, tôi làm sao dám nói anh bạn kia nhất định sẽ hồi phục thị lực, ngộ nhỡ đến lúc khối máu tiêu tán, mà hắn không có hồi phục thị lực? Các anh còn không giết chết tôi à!"

Dứt lời, MAKAY nhìn sang Mạc Thuần ở một bên, ánh mắt hài hước.

Mạc Thuần hận không được đánh hắn tơi bời, người này thật sự là bắt được cơ hội liền cười nhạo cô, muốn tìm chết sao? !

Nghe lời nói của MAKAY, Niệm Kiều trước mặt bỗng tối sầm, suýt nữa đã bất tỉnh.

MAKAY bất đắc dĩ mở ra tay, quay đầu lại đối với Mạc Thiên Kình nói: "Tôi đã tận lực, kế tiếp phải chờ chính tọa hóa của hắn thôi."

"Cái gì tọa hóa?" An Hi Nghiêu không hiểu hỏi.

Mạc Thiên Kình nâng trán, "Không phải tọa hóa, là tạ