Snack's 1967
Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Ông Xã Quaí Quỷ, Xem Ai Sợ Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210170

Bình chọn: 8.5.00/10/1017 lượt.

tiếng súng rồi mới phi dao, chỉ không biết rốt cuộc Hứa Cần Dương chết có phải là vì vết dao đó hay không, chán chường ngồi bệt dưới đất dựa vào vách tường phòng gian, nhìn song sắt lạnh như băng, anh có phần bất lực.

Cảnh sát định khởi tố Lôi Ảnh tội cô ý giết người, Tư Nham Khi tiến hành đàm phán, bây giờ chỉ có cách khám nghiệm tử thi mới mong có chút hi vọng. Có điều căn cứ vào tổng thể, Lôi Ảnh vẫn có lợi, các nhân chứng đều khai Lôi Ảnh phi dao sau khi nghe thấy tiếng súng, hiện tại chỉ còn chờ kết quả.

Hoắc Thương Châu đã tới công ty tiếp nhận phỏng vấn của giới truyền thông, lần này anh không né tránh, muốn cho cả thế giới biết mình không hổ thẹn với lương tâm. Khi mọi người hỏi tình hình của Lôi Ảnh, anh cũng khẳng định là Lôi Ảnh bị oan.

Những này này, giới truyền thông ở A Thị thi đau phân tích mặt lợi mặt hại, nhưng cũng ngại thế lực của hoắc, nên cũng không dám cường điệu mọi chuyện, chỉ viết ở góc độ khách quan, bọn họ cũng không muốn lần nữa bị đập toàn soạn.

Rất nhanh đã đến ngày phán quyết.

Hoắc Thương Châu cùng Tư Nham Khi đến trụ sở cảnh sát…



Phán quyết khẳng định Hứa Cần Dương chết vì vết thương bên dưới, nhưng cảnh sát vẫn khởi tố Lôi Ảnh tội cố ý giết người, dù sao đó cũng là chỗ hiểm, Lôi Ảnh lần này không thể dễ dàng ra ngoài.

Hoắc Thương Châu xem xong phán quyết này thì không còn lo lắng, bởi vì anh tin rằng Tư Nham Khi sẽ biến chuyện nhỏ thành không có cứu Lôi Ảnh ra.

“Nham Khi, lần này nhờ cả vào anh.” Hoắc Thương Châu nói với Tư Nham Khi ngồi bên cạnh trên xe.

Tư Nham Khi chủ động lái xe, anh biết cảm xúc của Hoắc Thương Châu không ổn định, anh cũng không muốn bị chôn cùng. Nghe Hoắc Thương Châu nói vậy, anh cũng cảm thấy không quen tai, Hoắc Thương Châu chưa bao giờ nói với anh những lời như vậy, hầu như chỉ là ra lệnh, nhìn gương mặt mệt mỏi của Hoắc Thương Châu, anh xoay mặt nhìn về phía trước: “Tôi đã nói, tôi nợ anh cả đời này cũng không trả hết, anh không cần phải khách sáo như vậy, hãy coi tôi như anh em thôi.”

Ai đã tưng từng tiếp xúc với Hoắc Thương Châu sẽ đều bị anh hấp dẫn, mặc dù trông lạnh lùng nhưng lại có tấm lòng ấm áp, lực hút này khiến người khác rung động, anh không bao giờ tỏ ra tự cao tự đại với những người xung quanh mà lặng lẽ quan tâm.

Tư Nham Khi chính là một trong số đó, biết rõ con người Hoắc Thương Châu, anh đã quyết định cả đời sẽ đồng cam cộng khổ. Huống hồ vụ án này, Lôi Ảnh lại là nghi phạm giết người, cho dù phải dùng mọi thủ đoạn, anh cũng sẽ đưa Lôi Ảnh bình yên ra khỏi đó, kể cả… làm giả bằng chứng.

Những ngày này, Hoắc Thương Châu bắt tay vào việc thu mua Hứa Thị, anh không sợ đứng ở đầu sóng ngọn gió, Hứa Thị lúc này như rắn mất đầu, Hứa Thiên cũng chỉ có một người con trai duy nhất là Hứa Cần Dương, hắn đã chết, Hứa Thiên cũng sống thực vật, ông ta trước cũng là trẻ mồ côi nên không hề có họ hàng thân thích, cũng có vài người thân tín nhưng Hoắc Thương Châu có thể thấy đó chẳng qua là một bầy kiến hôi, giẫm chết bọn họ rất đơn giản.

Hôm nay, Hoắc Thương Châu mang theo một kế hoạch thu mua đã chuẩn bị kỹ càng đến Hứa Thị, anh đã hẹn đàm phán với vài cổ đông lớn ở đây.

Những cổ đông này cũng biết thực lực của Hoắc Thương Châu, kính nể khí phách của anh, trong lúc ở đây những lời đồn đại bay đầy trời, anh vẫn tự tin đi tới Hứa thị, toàn thân phát ra một loại khí phách vương giả, trong nháy mắt bước vào phòng họp khiến nhiệt độ đột ngột giảm xuống.

“Các vị cổ đông của Hứa thị đã đến đông đủ rồi chứ?” Hoắc Thương Châu ngồi xuống, nhìn quanh một vòng phát hiện người đang ngồi ở vị trí của Hứa Cần Dương là A Đông, hắn cười một cách ngỗ ngược, ánh mắt kỳ dị, nhưng Hoắc Thương Châu không để ý, tự nhiên nói tiếp: “Mọi người xem đi, nếu các vị lãnh đạo chuyển nhượng cổ phần cho tôi, tin tưởng Hoắc mỗ tôi, tôi hứa sẽ không để Hứa thị sụp đổ, ngược lại, sẽ khiến cho Hứa thị phát triển lớn mạnh hơn trước.” Mấy ngày trước anh đã liên lạc với các cổ đông lớn, họ đã mang đến đây số cổ phản có thể chuyển nhượng, đương nhiên là với giá cao, nhưng cũng chỉ đạt 30%, các cổ đông nhỏ khác vẫn đang đắn đo chưa quyết định.

Hôm nay anh tới đây, một mặt là lên kế hoạch mua lại Hứa Thị, mặt khác là thủ tiêu mấy cổ đông nhỏ đáng nghi, dĩ nhiên, anh cũng không hẳn muốn mớ cổ phần đó, bọn họ muốn hưởng lợi nhuận không muốn rút lui, cái này anh hiểu, nhưng để ngồi lên vị trí chủ tịch, phải có đủ số cổ phần, hiện tại đã có 30%, mà 30% của Hứa Cần Dương đã không thể tính toán đến, vì Hứa Thiên không thể đảm đương vị trí chủ tịch, cho nên cái ghế này đương nhiên thuộc về anh. Hiện tại anh chỉ muốn mua lại cổ phần của mấy cổ đông nhỏ, để phòng ngừa có biến cố gì sau này sẽ có người ủng hộ anh, như thế vị trí của anh cũng xem như được bảo vệ.

Nhưng tại sao A Đông lại cười kỳ lạ như vậy?

“Chủ tịch Hoắc, không lẽ ngài đã tính toán nhầm chỗ nào chăng? Trước hết mời ngài xem qua cái này…” Hắn và Hoắc Thương Châu ngồi đối mặt, ở giữa là một cái bàn dài, một tờ giấy từ đầu kia được phi tới.

Hoắc Thương Châu không vội vàng nhìn A Đông, sau đó mở tờ giấy trong