i sẽ không khiến mình phải mạo hiểm.” Lôi Ảnh đã chuẩn bị kỹ càng, hôm nay hai người sẽ có một cuộc đọ sức một mất một còn.
Hứa Cần Dương có vẻ yên tâm, gật đầu với Lôi Ảnh sau đó cùng đi vào.
Mấy tên xã hội đen ngồi trong nhà kho chờ đợi vụ mua bán vũ khí. Không lâu sau đã có tiếng xe chạy tới, Hứa Cần Dương gật đầu với mấy tên thuộc hạ, hai bên cửa giơ sẵn súng mai phục, làm những vụ buôn bán nguy hiểm này không thể không đề phòng, nhưng dù là nguy hiểm, món lợi kếch sù vẫn khiến cho mấy kẻ tham lam bí quá hóa liều phải mạo hiểm.
Một người đàn ông trung niên hơi mập, bên cạnh là hai tên xã hội đen cùng một nhóm người đứng ở cửa, Lôi Ảnh vừa đi tới , điện được bật lên, tuy ánh sáng yếu ớt nhưng cũng đủ để nhìn rõ.
Đây chính là kẻ buôn bán vũ khí lớn nhất Châu Á, không ai biết tên hắn, mọi người đều gọi hắn là Bàn ca, chỉ biết hắn hơi mập nhưng chưa ai từng thấy bộ dạng thật của hắn, hôm nay hắn lại tự thân đến đây, Hứa Cần Dương hơi ngạc nhiên, nhưng hắn quá tự tin vào bản thân, sau này nghĩ lại mới thấy hối hận.
Hứa Cần Dương tiến lên tươi cười vươn tay: “Anh hẳn là Bàn ca? Xin chào…”
Bị gọi là Bàn ca, người đàn ông hơi sững sờ, sau đó một lúc mới vươn tay: “Xin chào… Hứa tiên sinh, ngưỡng mộ danh tiếng của anh đã lâu.” Hắn nói lưu loát một đoạn bằng tiếng phổ thông.
Hứa Cần Dương trong phút chốc cảm thấy có gì kỳ lạ, cảnh giác nhìn lại đằng sau, một người vóc dáng gầy gò thu hút sự chú ý của hắn, người rất thấp, mắt đeo kính, nhìn thế nào cũng không thấy giống đàn ông, nhưng khiến hắn nghi ngờ không phải là điều này… Phải…
“Đừng động đậy!” Hắn còn chưa kịp nhớ ra, đã bị Lôi Ảnh dí súng vào gáy, hai thuộc hạ mai phục ở cửa cũng nhanh chóng bị thuộc hạ của Bàn ca khống chế.
“Lôi Ảnh? Anh bán đứng tôi?” Phản ứng đầu tiên của hăn chính là vô cùng tức giận vì bị Lôi Ảnh lừa. Hắn không dám động đậy, súng ống không có mắt, lúc nào cũng có thể bị mất mạng, hắn không hiểu, Lôi Ảnh có thể lừa gạt, nhưng còn Bàn ca?
Bọn họ là bạn buôn bán đã lâu, sao lại có thể về một phe với Lôi Ảnh.
“Hư!” Lôi Ảnh khinh thường hư một tiếng, khẩu súng trong tay cũng được lên đạn.
“Đừng làm loạn! Lôi Ảnh, chúng ta có hiểu nhầm gì chăng?” Nói hắn không sợ hãi thì không đúng, nghe thấy tiếng súng được lên đạn, hắn vô cùng căng thẳng.
Không phải Hứa Cần Dương không biết, Lôi Ảnh là một tay thiện xạ, hắn không thể nào cướp súng của anh, bởi vì chỉ cần 1s hắn động đậy đã có thể mất mạng.
Hắn nhất định phải trấn an Lôi Ảnh trước mới mong một cơ hội xoay chuyển, đứng im không nhúc nhích, ra vẻ rất trấn tĩnh.
Lôi Ảnh lạnh lùng cười: “Hiểu lầm ư? Những hiểu lầm này chẳng phải là anh cố ý tạo ra hay sao?” Anh nắm chặt súng trong tay, nói bằng giọng khinh bỉ, tất cả đều là món nợ của Hứa gia, chuyện đến nước này, từ kẻ giở trò cho đến thân nhân Hứa gia, Hứa Thiên đã gặp báo ứng, mà hắn Hứa Cần Dương… vẫn còn làm càn.
“Anh nói gì tôi không hiểu.” Hứa Cần Dương nhíu mày, liếc mắt về phía Lôi Ảnh ở sau lưng, Bàn ca trước mặt cũng đã bỏ kính xuống, mạng che mặt được gỡ ra, lớp da nhân tạo cũng bị xé bỏ.
Nụ cười của hắn quá trối mắt, vô cùng giận dữ cùng khinh bỉ, Hứa Cần Dương ngẩn người tại chỗ, đây không phải là A Đường đã bị chết trong vụ nổ xe sao?
Trí nhớ của hắn phút chốc bị kéo về 20 năm trước.
Hứa Cần Dương 7 tuổi ngồi trong xe, bên cạnh cha hắn. Cha hắn đã nói, sau này hắn sẽ là người tiếp quản Hứa thị cùng Hứa bang, nhất định phải cho hắn tiếp xúc với việc thật, hắn mông lung hiểu được một chút, đơn giản chỉ là đánh đánh giết giết.
Từ một con phố nhỏ, hắn thấy A Đường thúc bê bết máu chạy từ phía biệt thự nhà Lôi Ảnh ra, vì còn bé nên hắn rất sợ, không hiểu đang xảy ra chuyện gì, hắn chỉ biết nắm chặt vạt áo, cắn răng nhìn A Đường thúc khó khăn nhảy lên một chiếc xe chạy trốn.
Lúc đó cha hắn cũng không đuổi theo chỉ nói với hắn: “Dương Dương? Thấy không? Một khi ai đó khiến con không thoải mái hoặc đã không còn giá trị lợi dụng, con nên để cho hắn chết một cách khổ sở, đến lúc chết vẫn không hề biết gì.” Giọng Hứa Thiên chắc như đinh đóng cột, chấm đen vừa biến mất kia trong nháy nổ tung, một đám lửa lớn bốc lên trời, sau đó biến thành một đám mây màu xám.
Khi đó, hắn choáng váng, sợ đến ngây người, cái thế giới này vốn dĩ kinh khủng như vậy, còn nhỏ như thế đã bị cha ruột cố ý cho chứng kiến một màn ám sát, cuối cùng lại không giải quyết được gì.
Chưa kịp hoàn hồn, cha hắn lại nói thêm một câu càng khiến hắn kinh ngạc.
Hứa Thiên cầm dao rạch ngón tay, sau đó đưa lên mồm hắn, Hứa Cần Dương thấy tay rất đau chưa kịp kêu lại nếm được mùi máu tươi mằn mặn khiến hắn nôn mửa, Hứa Thiên lại cười nói: “Nhóc con ngốc, muốn trở thành kẻ thủ đoạn, nhất định phải tàn nhẫn! Nếu không bọn chúng hôm nay cũng chính là con ngày mai, cái thế giới này không có bạn bè vĩnh cửu chỉ có kẻ địch vĩnh cửu. Con phải nhớ, tuyệt đối không thể mềm lòng với đối thủ, nhất định không thể!”
Lời của cha, đến bây giờ hắn vẫn nhớ rất rõ, hắn cũng một lòng phát triển theo hướng mà ông kỳ vọng, cho nên từ lúc trưởng thành hắn không hề thua kém
