mẹ có duyên yêu nhau trong
chiến tranh, mượn sách cho cô đọc phần lớn đều là thể loại chiến tranh, cô đối với quân nhân cực kì sùng bái.
Sau dần lớn lên, bản thân mình bắt đầu tự đi tìm sách, xem loại sách này càng ngày càng ít, cho
nên tình cảm với quân nhân cũng chậm chậm bị cô chôn sâu ở trong nội
tâm.
Thẳng đến gần đây, vài năm sau khi lính đột kích xuất hiện
cô mới hậu tri hậu giác tìm đến loại sách này, thời điểm tình cảm với
quân nhân kia vừa khôi phục được một chút thì.
Vừa vặn cô quen
đươc một người là quân tẩu còn nói sẽ giới thiệu cho cô một quân nhân,
làm cho Chu Lăng không khỏi khí huyết sôi trào.
Mặc dù lần đầu
tiên nhìn thấy Ngô Ngôn có chút thất vọng, nhưng dù sao nhìn người không thể chỉ nhìn tướng mạo, tuy rằng nhìn qua khuôn mặt trẻ con, tuổi còn
trẻ tốt xấu gì cũng lên đến quân hàm thiếu tá, lại hai lần lập được
công, khẳng định sẽ không là loại người da trắng vô dụng.
Hơn
nữa nhiều năm cô ở trên mạng xem ánh mắt độc ác của các mỹ nam, nên dưới lớp quân trang kia khẳng định là rất mãnh, tuy rằng không có từng khối, từng khối cơ bắp, nhưng cũng có sức bật. (Thèm dã man nga *quệt quệt nc miếng*)
Nói không chừng là quân nhân trí thức nha.
Cô miên man nghĩ, đối với ý kháng cự kết hôn càng lúc càng nhỏ.
Ngày hôm sau, quả nhiên mười một giờ đúng Ngô Ngôn tới đón người.
Chu Lăng trước đây chưa từng đi đến công viên trò chơi không phải tại
mẹ không yêu, ba không thương, mà sự thật cô là một nha đầu ở nông thôn.
Sau khi lớn lên ở bên ngoài không có tiền để đi mượn sách đọc , sau đi
làm, lại không có người cùng đi, hiện tại rốt cục cũng có người đi cùng, Chu Lăng vừa cơm nước xong lau miệng liền đưa ra yêu cầu: “Buổi chiều
đi công viên trò chơi đi?”
Ngô Ngôn vẫn là không có biểu tình gì, nhưng Chu Lăng vẫn là phát hiện động tác của anh chậm nửa nhịp, sau đó
mới gật đầu nói: “đươc.”
Mặc kệ nói như thế nào, Chu Lăng chơi vẫn là rât vui vẻ.
Hơn nữa Ngô Ngôn bắn súng hơi ,thắng được con thỏ lớn, lần đầu chơi liền thắng khiến cô mở miệng A.
Ở bên đường cô thường chơi trò này, cho tới bây giờ đều là tay không mà
về. Cái này thật sự là cần kỹ thuật a, mà Chu Lăng cho tới bây giờ cũng
không được gọi là người khéo tay.
Tình cảm của Chu Lăng và Ngô Ngôn tiến triển rât thuận lợi, mỗi ngày đều hẹn nhau đi ra ngoài, hơn nữa là rất vui vẻ về nhà.
Mặc dù ngày nghỉ của Ngô Ngôn còn đến bốn ngày, nhưng anh bị một cuộc
điện thoại triệu hồi về đội ngũ, nhưng lúc này Chu Lăng nghĩ đến việc
cùng anh kết hôn đã không còn cảm giác mất tự nhiên, thậm chí khi biết
được anh phải về đơn vị trong lòng còn có một tia không nỡ.
Lúc này vé có vẻ khó mua, cũng may Chu Lăng có bạn làm việc ở nhà ga, nhờ cô ấy mới thuận lợi mua được vé giường nằm.
Lúc trước khi đi, Chu Lăng vốn không tính đi tiễn, không vì cái gì
khác, mà sự thật là cha mẹ của Ngô Ngôn cũng đi tiễn, nếu cô cùng đi
,thì hơi xấu hổ.
Ngô Ngôn cũng không có miễn cưỡng, chính là một
ngày trước khi rời đi, cùng Chu Lăng hẹn gặp xong rồi, đưa cô về nhà
,rốt cục bây giờ rốt cũng được đưa đến cửa nhà ,nói: “ ngày mai anh trở
về bộ đội, chờ nhiệm vụ hoàn thành xong liền đi đăng kí hôn đi?”
Chu Lăng ngẩn người, do dự nói: “Chúng ta cũng đã có số điện thoại của nhau , nếu không thì chờ anh hoàn thành nhiệm vụ về rồì hãy thương lượng lại được không?” (Trời ơi em mà là chị thì em đồng ý kết hôn từ hồi chương 1 rồi a!!!)
Ngô Ngôn trầm mặc không nói, lại đứng thẳng tắp, không có giống như lúc bình thường lui tới cùng rời đi.
Chu Lăng cũng trầm mặc, một lát sau mới thở dài một tiếng, nói: “Thời gian
còn sớm, muốn vào trong ngồi một lát hay không, uống ly trà?”
Cô không phải người thích nói lời khách sáo, một bên nói một bên liền đem cửa mở ra, ý bảo Ngô Ngôn cùng cô đi vào.
Căn hộ hai phòng ngủ này là Chu Lăng cùng một cô gái trẻ thuê, cô gái trẻ
này đang về thăm nhà, nên mời Ngô Ngôn vào cũng không bất tiện lắm.
Mời Ngô Ngôn ngồi trên sofa, bản thân mình đi pha tách trà đến, lại bưng
một ít hoa quả đặt trên chiếc bàn nhỏ, thế này Chu Lăng mới ngồi xuống
bên cạnh người anh, nói: “Ngô Ngôn, anh rất vội kết hôn sao?”
“Chúng ta ở chung cũng hơn mười ngày, đã rất quen thuộc.” Ngô Ngôn nói, “Hơn
nữa chờ anh trở về, nhiệm vụ cũng không biết mất bao lâu, đăng kí kết
hôn còn tốn chút thời gian, còn phải thẩm tra chính trị, cũng mất mấy
tháng .”
Trong lòng Chu Lăng rối rắm, cô luyến tiếc khi phải cự
tuyệt, nhưng muốn đáp ứng cùng một người vừa mới quen cùng kết hôn lại
thật sự không được tự nhiên cho lắm, liền chỉ ngồi yên trầm mặc không
nói, trong đầu hỗn loạn , một nưả muốn nhận lời, một nửa không muốn nhận lời.
Đột nhiên Ngô Ngôn cầm tay cô nói: “Chu Lăng, ngày thường
anh rất bận nhiều việc, hơn nữa còn có nhiệm vụ, thời gian có thể là mấy tháng sẽ không có biện pháp gọi cho em một cuộc điện thoại, lại càng
không có thời gian nói chuyện yêu đương với em .
Nhưng thật sự anh rất muốn kết hôn cùng em, em hãy suy nghĩ một chút có được không?”
Tuy rằng chỉ là nắm tay, nhưng Chu Lăng vẫn là đỏ mặt. Mấy ngày nay Ngô
Ngôn vẫn
