XtGem Forum catalog
Ông Xã Hung Dữ

Ông Xã Hung Dữ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323181

Bình chọn: 9.00/10/318 lượt.

ông có tâm trạng để đi chơi, ai ngờ còn đi cưỡi ngựa cơ đây."

Thiện Dục Dương đã khó chịu sắp hộc máu rồi mà còn bị một tên bạn xấu đến đây nhạo báng. Anh phóng ánh mắt như dao qua, "Không được gọi tên cô ấy."

Chu Cẩn thông minh cỡ nào chứ, vừa nhìn liền hiểu rõ cái mặt bí xị kia là do người nào. Anh lập tức nói, "Cậu dẫn em Đường đi à? Em ấy không để ý tới cậu hay như thế nào? Hay là em ấy nói không tha thứ cho cậu?"

"Tớ không biết, tớ không biết gì hết." Thiện Dục Dương chau mày, không muốn thừa nhận mình tức giận vì Đường Hiểu Huyên đồng thời cũng đau lòng vì cô ấy, "Sao tớ phải để ý đến cô ấy? Tại sao phải dỗ cho cô ấy vui? Cô ấy thích ở cùng với ai thì có liên quan gì đến tớ? Trong lòng tớ chẳng có bất kỳ cảm giác gì cả."

Thiện Dục Dương nhớ lại mình ăn nói khép nép, hao tổn tâm trí dẫn Đường Hiểu Huyên tới trường đua ngựa, lại chỉ có thể nhìn cô và Giang Mặc quấn quýt một chỗ, nhất thời có kích động muốn giết người, nhưng lại nghĩ đến mình làm nhiều chuyện khốn kiếp như vậy, nên không kìm được mà muốn giết chết chính mình.

Chu Cẩn trợn mắt há mồm nhìn Thiện Dục Dương, trầm mặc một lúc mới nói, "Cậu đang ghen à."

Bốn chữ này như thể một trận sấm sét, khiến Thiện Dục Dương sợ hết hồn, "Cậu nói năng vớ vẩn gì thế?"

"Tớ đoán mấy ngày nay Đường Hiểu Huyên không có ở đây, trong đầu cậu chỉ nghĩ muốn mời Đường Hiểu Huyên đi chơi. Cô ấy có đi nhưng lại đi cùng một người đàn ông khác, bọn họ chơi rất vui vẻ, Đường Hiểu Huyên lại trốn tránh cậu nên cậu rất khó chịu, hận không thể giết người, trong lòng không có cảm xúc gì, có phải như vậy không?" Chu Cẩn đột nhiên nói một hơi dài.

Cùng lúc Thiện Dục Dương nghe những lời nói thì kia không dám tin nhìn Chu Cẩn. Anh nghi ngờ liệu có phải cậu bạn này đã cài máy theo dõi lên người mình không.

Chu Cẩn thấy nét mặt kia đã xác nhận suy đoán của mình, anh lắc đầu nói, "Đàn ông một khi đã ghen là không giữd:đ:l:q:đ được thông minh. . . . . . Thiện Dục Dương, tớ hỏi cậu một lần nữa, cậu có thích Đường Hiểu Huyên không?" Chu Cẩn không vòng vo nữa mà bất thình lình hỏi trực tiếp luôn.

"Không. . . . . ." Thiện Dục Dương theo quán tính trả lời như vậy, nhưng sau đó dừng lại rồi nói, "Cô ấy là em gái tớ."

"Xem ra cậu không bỏ vào tai những gì tớ đã nói ngày hôm ấy. Cậu sai lầm rồi, hoàn toàn sai lầm rồi! Trên đời này không có người đàn ông nào tâm phiền ý loạn không thể làm bất cứ việc gì vì cô em gái của mình đâu, hơn thế, trong đầu lại chỉ toàn hình ảnh của cô ấy. Cậu là người duy nhất đó, Thiện Dục Dương."

Chu Cẩn tức phát điêm vì cậu bạn chậm chạp trong tình yêu của mình. Anh chẳng thèm vòng vo nữa, nói thẳng luôn: "Thiện Dục Dương, tớ vẫn luôn bội phục cậu. Từ khi quen cậu, tớ đã cảm thấy cậu rất lợi hại, có cái nhìn độc đáo, tỉnh táo cơ trí, quả đúng là hình mẫu người đàn ông thành công lý tưởng. Nhưng lúc mới quen cậu tớ không thích cậu...cậu biết chứ? Bởi vì cậu quá lý trí, lýd>đ>l>q>đ trí đến độ có chút máu lạnh. Có rất ít người có thể làm được như vậy, họ không quan tâm tới mọi chuyện bởi vì họ biết mình muốn gì. Cho nên sau này khi cậu thành công tớ không hề bất ngờ vì tớ biết chắc chắn cậu sẽ thành công."

Đột nhiên nghe được những lời này, Thiện Dục Dương chau mày, "Rốt cuộc cậu muốn nói gì?"

"Đừng cắt ngang lời tớ, để tớ nói tiếp." Chu Cẩn uống cạn ly rượu, nói tiếp: "Chúng ta ở chung phòng nhưng chẳng có quan hệ tốt gì, tớ cũng không thèm để ý đến cậu, tất nhiên cậu cũng không thích để ý đến tớ. Vậy bắt đầu từ khi nào? Tớ không nhớ rõ thời gian chính xác, chỉ nhớ một lần khi đi trên đường đột nhiên tớ thấy cậu, lúc ấy tớ liền đơ cả ngời, cứ nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu có biết lúc đó mình đang làm gì không?"

Những chuyện này Thiện Dục Dương hoàn toàn không biết, chỉ đành phải lắc đầu.

"Cậu đang cười, cười cực kỳ vui vẻ." Chu Cẩn vừa cười vừa nói, "Đó là lần đầu tiên tớ thấy cậu cười sau nhiều tháng quen biết, cười như một tên điên, trong tay còn cầm đồ ăn vặt (???), cũng vào lúc ấy tớ phát hiện ra một người đi cùng cậu, đó chính là Đường Hiểu Huyên - cô em gái họ Đường của cậu. Có lẽ là cảm thấy cậu rất giỏi giang, nên tớ tiếp tục quan sát cậu sau đó tớ phát hiện ra cậu nói mình rất máu lạnh, rất lý trý, đối xử với mọi người như nhau, nhưng cậu lại chỉ để ý một người, quan tâm từng cử hỉ hành động của cũng như tất cả biểu cảm của cô ấy. Cô ấy khó chịu cậu cũng sẽ khó chịu, cô vui mừng cậu sẽ cười, mặc dù thường mắng cô ấy ngốc, nhưng đáy mắt lại không che dấu được sự quan tâm. Bắt đầu kể từ lúc đó, tớ quyết định làm bạn với cậu, bởi vì cậu như vậy mới giống người bình thường."

Nghe thấy mấy câu này, Thiện Dục Dương nhíu chặt hai hàng lông mày rậm: "Nói rõ ràng."

Vẻ mặt Chu Cẩn trở nên nghiêm túc, nói rõ từng câu từng chữ: "Thiện Dục Dương, cậu yêu Đường Hiểu Huyên, trong tim cậu luôn có hình bóng của Đường Hiểu Huyên."

‘Choang’, ly rượu trên tay Thiện Dục Dương rơi xuống đất vỡ tan tành, rượu văng đầy lên quần áo anh, thế nhưng anh lại không cảm thấy gì hết, trong đầu chỉ quanh quẩn một chữ ‘YÊU’! Anh yêu Đường Hiểu Huyên?!

Thiện Dục Dương thẹ