Ông Xã Háo Sắc

Ông Xã Háo Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324255

Bình chọn: 9.00/10/425 lượt.

ời xa lạ còn tốt hơn đối xử với bản thân mình, điều này khiến cho anh không khỏi tức giận.

Mẹ của bé gái sau khi liên tục nói cám ơn thì mới đưa cô bé trở về nhà.

Chương 2.2

Kỷ Trừng Thần cười hì hì vẫy tay với bé gái, sau đó cô xoay người, định nói cám ơn với người đàn ông bên cạnh mình thì lại bị vẻ mặt âm trầm của anh làm cô phải ngậm miệng.

“Ơ. . . .” Sắc mặt của anh như vậy khiến cô có một loại kích động muốn bỏ trốn

“Lên xe!” Đường Huân lạnh lùng nói, giọng điệu như đang ra lệnh.

Cô sợ hãi định ngồi ghế ở phía sau, nhưng thanh âm trầm thấp lại vang lên: “Ngồi trước!”

“Dạ!” Cô ngoan ngoãn đóng cửa xe phía sau lại, leo lên ngồi ở ghế phụ, anh đột nhiên trở nên hung dữ như vậy khiến cô cảm thấy khó hiểu, cô cố gắng nhớ lại có phải là mình đã vô tình làm gì đó khiến anh tức giận rồi hay không?

Đường Huân cũng cảm thấy mình kỳ lạ, nhưng anh lại không thể giải thích được nguyên nhân vì sao.

“Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về!” Theo bản năng, anh nghĩ tránh xa cô gái nhỏ khiến anh trở nên khác thường như vậy là một quyết định cực kỳ chính xác.

Nghe thế, cô lập tức đọc địa chỉ của mình.

Cô không hề phòng bị mà đọc địa chỉ nhà mình cho anh, điều này khiến Đường Huân cảm thấy không vui, trong lòng thầm nghĩ có phải là đối với người đàn ông nào cô cũng không hề đề phòng như vậy chăng?

Lửa giận trong lòng không khỏi bùng lên, dọc theo đường đi, thậm chí khi đã tới nhà của cô, anh cũng không đáp lại một tiếng nào. Thấy thế, cô vội vàng nói cám ơn rồi chạy bay đi mất.

***

Trời đất! Rốt cuộc là anh ta bị làm sao vậy?

“Rắc rắc!” Nghe thấy âm thanh kỳ lạ, Kỷ Trừng Thần cúi đầu, lại sững sờ khi nhìn thấy trong tay mình chỉ còn lại vẻn vẹn một cành hoa, mà bông hoa xinh đẹp lúc này lại đang nằm đơn độc trên mặt bàn bóng loáng, dường như đang cười nhạo cô mất tập trung.

Đây là lần thứ 15 trong ngày hôm nay cô tỉa hoa bị hư rồi.

Khẽ than nhẹ một tiếng, cô đặt cành hoa đã bị mình cắt hư xuống, cầm lên một cành hoa hồng khác, cô muốn tập trung một chút, nếu không, những thứ nhỏ bé xinh đẹp này sẽ bị cô hành hạ mất.

Thế nhưng, khuôn mặt của người đàn ông đó lại hiện ra trong đầu: “Rắc. . .”

Lần này chỉ còn lại một nửa cành hoa hồng, rốt cuộc Kỷ Trừng Thần quyết định bỏ qua, không muốn tiếp tục hủy hoại thêm bất kỳ bông hoa vô tội nào nữa.

Cô không thể không thừa nhận là mình đang suy nghĩ tới Đường Huân.

Cô cũng không hiểu, tại sao mình cứ mãi suy nghĩ về một người đàn ông mới chỉ gặp mặt có hai lần, nhưng cô không thể làm gì khác mà chỉ nghĩ về anh, thậm chí, buổi tối đi ngủ cũng có lúc nằm mơ thấy anh.

Chả trách người ta vẫn thường hay nói, ban ngày suy nghĩ nhiều, ban đêm nằm mộng, mà cô đang ở trong hoàn cảnh này.

Nhưng nghĩ về ngày hôm qua, lúc bọn họ chia tay, sắc mặt anh âm trầm, khiến cho cô cảm thấy bị tổn thương, cô thật sự không biết mình đã chọc giận anh lúc nào, hơn nữa cũng không biết mình đã làm sai điều gì, nói sai cái gì mà khiến anh tức giận như vậy.

Buồn bực đem những cành hoa không thể sử dụng được nữa bỏ vào túi nilon, cô đưa tay vỗ vỗ khuôn mặt của mình, lại một lần nữa tự thuyết phục bản thân đừng nghĩ tới người đàn ông đó nữa.

Cửa kính pha lê bỗng mở ra, chuông gió treo trên cửa phát ra vài tiếng leng keng vang dội dẫn đến sự chú ý của cô.

Cô nở một nụ cười yếu ớt, trước khi thấy rõ mặt người bước vào thì một câu ‘xin chào quý khách’ mang tính chất nghề nghiệp đã được cất lên.

“Xin chào. . . . A! Chị, Lam Lam!” Vừa nhìn thấy chị gái và cháu trai của mình, cô cao hứng cười tít mắt.

“Dì út!”

Mấy ngày rồi không gặp, Lam Lam trông thấy dì út thì vui tới mức chạy vọt về phía cô, sà vào trong lòng cô, hít lấy hương thơm dịu nhẹ: “Dì út, Lam Lam rất nhớ rất nhớ dì!”

“Ừ! Dì út cũng rất nhớ Lam Lam!” Ôm chặt cháu mình, cô dịu dàng hỏi: “Hôm nay con không đi học sao? Dạo này có còn nghịch ngợm hay không?”

“Không có không có, Lam Lam rất ngoan rất ngoan, không tin dì hỏi mẹ xem!”

Kỷ Thanh Lam tức giận trừng mắt nhìn hai người giống như tình nhân chia cách lâu năm: “Thế nào? Không tiếp tục coi tôi là người vô hình nữa à?”

“Ồ, mẹ!”

“Chị. . .”

Hai người biết lỗi, không hẹn mà cùng trưng ra vẻ mặt đáng thương, hai đôi mắt ướt chớp chớp như muốn xin lỗi khiến Kỷ Thanh Lam không biết làm gì, chỉ cảm thấy buồn cười.

“Được rồi, tôi biết người ta không thích mình, tôi đi là được rồi!”

“Chị! Em không có ý này!” Tưởng chị mình giận thật, Kỷ Trừng Thần vội vàng chụp lấy ống tay áo của chị, lôi lôi kéo kéo.

Thấy dáng vẻ này của cô, Kỷ Thanh Lam không nhịn được mà bật cười, con bé này, chọc nó lúc nào cũng vui như vậy, khiến mình lúc nào cũng muốn trêu chọc nó.

“Chị!” Phát hiện mình đang bị trêu chọc, Kỷ Trừng Thần trợn to mắt.

“Chị nói này Thần Thần, em đừng trợn mắt nữa, cho dù em có trợn to cỡ nào cũng chả đáng sợ đâu, lại còn giống như đang làm nũng nữa chứ!” Đưa tay xoa đầu cô, Kỷ Thanh Lam cười cười trêu chọc.

Lần này, Kỷ Trừng Thần không biết phải nói gì nữa rồi.

“Ơ? Sao lại biến thành như vậy?” Tốt bụng bỏ qua cho em gái, tầm mắt của Kỷ Thanh Lam lại chuyển đến mớ hỗn độn trên bàn.


pacman, rainbows, and roller s