Polaroid
Ông Xã Háo Sắc

Ông Xã Háo Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324000

Bình chọn: 8.5.00/10/400 lượt.

ớc vào phòng ngủ, lần này, anh lột sạch quần áo của hai người, so với lần trước càng thêm cuồng dã nhiệt tình, một lần nữa lại ăn cô đến ngay cả thắt lưng cũng không còn nâng lên được.

Cô gái nhỏ bị ăn sạch sẽ, rưng rưng nói: “Anh đã đáp ứng em, sẽ không làm quá, sao lại không giữ lời?!”

Nhưng người đàn ông vừa thỏa mãn vì đã ăn xong, lại hoàn toàn phủ nhận tất cả: “Thật ra thì vẫn còn chưa đủ, em sẽ theo giúp anh sao? Nếu không thì hãy ngoan ngoãn để cho anh ôm, đừng quay tới quay lui nữa, nếu không. . . .”

Lời nói mập mờ khiến da đầu cô tê dại, lập tức ngoan ngoãn biến thành búp bê vải, không nói tiếng nào.

Cô mệt muốn chết, vốn đang muốn ngủ, rất muốn ngủ, sau khi bị anh ăn xong thì định nhắm mắt đi ngủ, thế nhưng, sự khác thường của anh ngày hôm nay, khiến cô không cách nào ngủ yên ổn được.

“Huân!” Cô đặt bàn tay nhỏ bé lên ngực của anh: “Hôm nay trong công ty đã xảy ra chuyện gì sao?”

Cô đoán không sai, vì cho dù sắc mặt anh không đổi, nhưng nhịp tim lại đập rất nhanh.

Anh trầm mặc một lúc lâu, sau đó mới khản giọng mở miệng: “Ba anh bắt anh lựa chọn, nếu làm con trai tốt thì phải ly hôn với em, sau đó kết hôn với Kim tiểu thư mà ông ta đề nghị, để đổi lấy một hợp đồng có thể mang đến lợi nhuận cực lớn cho công ty.”

Nghe vậy, tất cả mệt mỏi đều bay biến, thì ra, sau lưng cô lại đang phát sinh một chuyện lớn như vậy.

Đương nhiên cô biết, Đường Huân chắc chắn sẽ không lựa chọn điều này, vì sao ư?

Không phải bởi vì cô rất có lòng tin đối với anh, ngược lại chính là, cô vô cùng có lòng tin đối với mình.

Đúng vậy, cô cho anh một mái nhà, cho anh một gia đình ấm áp và hạnh phúc, cho anh

ngập tràn tình yêu... Đúng vậy, cô yêu anh, yêu ông xã của cô, dần dần, cứ mỗi một ngày cô lại thích anh nhiều hơn một chút, rồi lại từ rất nhiều rất nhiều một chút đó, góp lại thành tình yêu.

Cô thương anh, nhưng không biết cảm giác của anh đối với cô có giống như vậy không.

Cô thương anh, vì thế trở nên tham lam, muốn có được tất cả tình yêu của anh, chỉ thích thôi thì chưa đủ.

Nhưng mà, cô rất có lòng tin đối với anh, hơn nữa cũng rất yên tâm, không sợ anh sẽ ly hôn với mình để đi cưới người phụ nữ khác, bởi vì anh cũng giống như cô, đã chọn yêu thương một người thì sẽ không dễ dàng buông ra, từ lúc đầu anh đã chọn cô thì chứng tỏ rằng anh sẽ không bao giờ dễ dàng buông tay cô ra.

Kỷ Trừng Thần chỉ sợ cha Đường cho anh sự lựa chọn thứ hai.

"Thứ hai là gì? Thứ hai là cái gì?"

"Thứ hai chính là, nếu không kết hôn với cô ta thì anh sẽ phải rời khỏi nhà họ Đường ngay lập tức, rời khỏi công ty, vĩnh viễn không cho anh bước vào nhà họ Đường và bước vào công ty nửa bước."

Cô hít sâu một hơi, không nhịn được mắng to: "Thật là quá đáng! Đường thị rõ ràng là nhờ anh nên mới có địa vị ngày hôm nay, chỉ vì anh không chịu nghe lời mà ông ấy lại bắt anh rời khỏi Đường thị, thật là quá đáng, ông ấy coi anh là cái gì, một thứ có thể tùy tiện mua bán sao? Tại sao lại bắt anh cưới người phụ nữ khác để đổi lấy hợp đồng gì đó? Thật là quá đáng mà!" Mắng xong một trận, nước mắt của cô không hề báo trước mà rơi xuống.

Anh dùng tay lau nước mắt cho cô: "Ngoan! Không được khóc!"

Cô đau lòng cho anh, mặc dù tới bây giờ anh vẫn không nói ra, cũng chưa từng thể hiện ra, nhưng cô biết, thật ra thì anh vẫn luôn mong được cha Đường thừa nhận, cho nên mới lặng lẽ dốc hết công sức để gây dựng địa vị cho Đường thị, lặng lẽ gánh vác hết tất cả những trách nhiệm vốn không thuộc về mình.

Nhưng sự vất vả nỗ lực của anh, lại bị người ta xem như một món hàng để trao đổi, bảo cô không đau lòng sao được? Sao có thể không vì anh mà rơi nước mắt đây?

Khó trách, hôm nay lúc anh hỏi cô có nỡ bán anh hay không thì ánh mắt của anh lại khẩn trương như vậy, nghiêm túc như vậy.

Thấy Kỷ Trừng Thần đau lòng vì mình, Đường Huân cảm thấy lòng mình vô cùng ấm áp, anh còn đau lòng cái gì, thất vọng cái gì đây? Cho dù cha anh không thương anh, trong lòng ông cũng không hề có một chút địa vị của anh thì có gì quan trọng?

Bởi vì, bên cạnh anh vẫn còn có cô, anh bệnh, đã có cô chăm sóc, trái tim anh bị tổn thương, đã có cô đau lòng vì anh, khổ sở vì anh, rơi nước mắt vì anh. Cô dùng tất cả tình yêu của mình khiến cho anh cảm thấy ấm áp.

Vậy anh còn chán nản ủ rũ cái gì?

Tất cả sự mờ mịt hoang mang trong lòng, nhờ có cô nên đều đã tan thành mây khói, chẳng qua là vẫn còn một chuyện mà anh nhất định phải nói trước khi Kỷ Trừng Thần phát hiện, bởi vì anh không muốn tương lai vì chuyện này mà làm tổn hại đến lòng tin của hai người.

"Có một chuyện, anh vẫn chưa nói cho em biết, thật ra thì ba anh vẫn luôn không đồng ý để cho anh cưới em, việc kết hôn là do anh tiền trảm hậu tấu (*), anh nói cho em vì không muốn em lo lắng quá nhiều, hơn nữa, anh nghĩ là thời gian còn dài, cuối cùng ông ấy cũng sẽ đồng ý với chúng ta thôi, lại không ngờ... tóm lại, anh rất xin lỗi!"

(*) làm trước rồi báo cáo sau

Đường Huân thành khẩn nói, mà cô biết anh thật sự chỉ vì muốn cô đừng lo lắng, cho nên cô căn bản là không thể giận anh, chẳng qua là, lỡ như sau này có chuyện gì an