Old school Easter eggs.
Ông Xã Háo Sắc

Ông Xã Háo Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324504

Bình chọn: 8.00/10/450 lượt.

trả lời xong thì cô lại lâm vào tình cảnh lúng túng, không biết phải nói gì.

“Em… em đã chuẩn bị bữa sáng.” Không ổn rồi, cô xấu hổ muốn bỏ trốn ngay lập tức, không cách nào tiếp tục ở trên giường với anh nữa.

Vừa định rời giường, eo của cô lại bị cánh tay anh ôm chặt, trong nháy mắt không thể cử động, cô vừa xấu hổ vừa muốn giãy giụa, thế nhưng, cô lập tức ý thức được, nếu như cô giãy giụa thì cũng đồng nghĩa với việc cọ xát vào thân thể của anh, Kỷ Trừng Thần lại lập tức hóa đá một lần nữa.

“Anh không đói bụng, em nằm với anh thêm chút đi!” Anh siết chặt cánh tay, đem cô ôm vào trong ngực mình.

Mới sáng sớm mở mắt ra đã thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô, đẹp đến nỗi anh còn cho rằng mình đang ở trong giấc mộng.

Từ khi có trí nhớ đến giờ, mỗi lần bị bệnh thì cũng chỉ có người giúp việc chăm sóc cho anh, nhưng chăm sóc chẳng qua cũng chỉ vì nghĩa vụ phải làm, chưa một ai cho anh cảm giác ấm áp, chưa một ai thật lòng quan tâm đến anh.

Cô là người đầu tiên, cho nên khi trông thấy cô nằm ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách thì một loại cảm giác xúc động dâng tràn trong tim anh, khiến anh không nhịn được mà ôm cô lên giường của mình, sau đó nằm xuống bên cạnh cô, nhìn dáng vẻ ngủ say của cô.

Tiếng tim đập thình thịch quanh quẩn bên tai, Kỷ Trừng Thần không biết anh có nghe được hay không, nhưng cô hy vọng là anh không nghe được, như vậy mới khiến cô không cảm thấy bối rối.

“Em có hay bị bệnh không?” Đường Huân đột nhiên hỏi.

Mà Kỷ Trừng Thần lại không suy nghĩ sâu xa về vấn đề này, cô lập tức lắc đầu.

Không phải là cô khoe khoang, nhưng từ nhỏ đến lớn cô rất ít khi bị bệnh, cho dù mọi người xung quanh bị bệnh thì cô vẫn có thể vui vẻ chạy tới chạy lui, khiến bọn họ hâm mộ không thôi.

Hơi thở nóng rực, đôi môi anh bất thình lình chạm vào môi cô, Kỷ Trừng Thần mở to hai mắt, ngây ngốc giật mình nhìn chằm chằm khuôn mặt anh đang gần trong gang tấc.

Trong mắt Đường Huân tràn đầy vui vẻ, phản ứng không lưu loát của cô khiến anh cảm thấy vừa yêu vừa thương, anh ngừng lại, giọng nói có chút khàn khàn: “Em chưa từng hôn ai sao?”

Anh cố ý hỏi, cố ý muốn nhìn thấy dáng vẻ vừa xấu hổ vừa đáng yêu của cô.

Nhưng, sau khi thấy cô lắc đầu thì lửa giận lại xông lên tới đỉnh đầu.

Trước anh đã từng có người được nếm trải sự ngọt ngào của cô, được nhìn thấy vẻ mặt ngượng ngùng, dáng vẻ lúng túng của cô rồi.

Đôi môi anh lại một lần nữa đặt lên môi cô, nhưng lần này không còn dịu dàng như trước, mà là nụ hôn kịch liệt, nụ hôn nóng bỏng đủ để bùng lên ngọn lửa thiêu đốt cả một cánh rừng, lưỡi của anh chủ động trượt vào, cạy mở hàm răng của cô, dây dưa thật chặt với chiếc lưỡi thơm tho lại có chút luống cuống của cô.

Trừ môi lưỡi đang chạm vào nhau thì Kỷ Trừng Thần không còn biết thứ gì khác nữa.

Nụ hôn của anh, rất mãnh liệt, thậm chí còn làm cô thấy đau, cánh tay của anh, vô cùng mạnh mẽ, giống như muốn đem cô khảm sâu vào trong xương tủy, nhưng cô lại không hề cảm thấy chán ghét, không giống như nam sinh lừa gạt cô lúc trước, mỗi lần anh ta hôn cô thì cô lại theo bản năng muốn né tránh, cảm thấy ghê tởm.

Không giống với nụ hôn của Đường Huân, chẳng những khiến cho cô không muốn rời xa, không hề có chút ghê tởm, ngược lại, tay của cô vô cùng tự nhiên mà quàng lên cổ anh, nhút nhát đáp lại nụ hôn của anh.

Tim đập rất nhanh, nhanh đến nỗi khiến cô có cảm tưởng một giây sau nó sẽ vọt ra khỏi cổ họng, thế nhưng, nụ hôn của anh chẳng những càng lúc càng thêm nóng bỏng, mà thậm chí ngay cả bàn tay kia cũng chậm rãi trượt lên trước ngực mềm mại của cô.

Thân thể trở nên căng thẳng, ái dịch nóng bỏng cứ thế tiết ra, cô khó nhịn nức nở thành tiếng, bị bàn tay to lớn đụng chạm khiến cô sợ hãi đến thất thần, mờ mịt đến không thể nghĩ được gì.

Cho đến khi thân thể cảm thấy lạnh lẽo, cô mới hồi phục tinh thần, lại thấy anh đang cầm khăn ướt, giúp cô lau người, cô vừa thẹn thùng vừa lật người lại, úp mặt vào gối.

“Xấu hổ sao?” Đường Huân ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng hỏi, không ngoài dự đoán, cả vành tai cô cũng đỏ lên: “Quay lại nhìn anh, thân thể của em còn có chỗ nào anh chưa chạm vào?”

Lời anh nói quá mức sỗ sàng, hại cô xấu hổ tới mức không dám quay lại nhìn anh, đột nhiên, cô nhớ lại, chỉ có mình cô được hưởng thụ, còn anh lại không được thỏa mãn.

Kỷ Trừng Thần sợ hãi quay lại nhìn lén, quả nhiên, bên dưới bộ đồ ngủ rộng thùng thình lại có một chỗ nhô lên.

“Bé ngoan thì không được nhìn đàn ông như vậy, ngoại trừ anh ra, có biết không?” Đường Huân cười khẽ, giọng nói vẫn còn có chút khàn khàn, ngoại trừ bởi vì bị bệnh thì còn vì ngắm thân thể ngọc ngà thế nhưng lại không được thỏa mãn.

Thấy anh không tiến thêm một bước để thỏa mãn ham muốn của mình, cô hít sâu một hơi: “Anh . . . Anh. . .”

Anh ném khăn ướt xuống, kéo cả người cô ôm vào trong lòng mình, sau đó kéo chăn bông phủ kín hai người.

Cô cảm thấy không mấy thoải mái, muốn tách ra, thế nhưng anh vẫn không buông tay, sau đó lại ghé sát vào tai cô, nói một cách mơ hồ như thể biết rõ cô nghe xong thì sẽ hiểu được, anh nhẹ giọng nói: “Anh. . . anh muốn em.”

Hô h