Duck hunt
Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329325

Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.

oàn thân cô toát mồ hôi lạnh.

"Vừa rồi anh nghe Lục Lộ nói,

ông chủ tập đoàn Hạ Huy rất không hài lòng với chuyện anh bỏ đi giữa

chừng như vậy." Lăng Thái cúi đầu, khẽ thở dài, "Nguy Đồng, em nói xem,

chuyện này..."

"Được rồi, được rồi. Em ăn!" Cô cảm thấy tội lỗi

gấp bội phần, không nói thêm câu nào, nuốt trọn miếng cá đó, thế là lại

một lần nữa, tuy không bị ai đánh nhưng nước măt cô cứ ứa ra như mưa.

Sau đó cô hít một hơi thật sâu, sau đó tự tin nhìn thẳng vào Lăng Thái,

ra hiệu anh cứ tự nhiên, không cần khách sáo.

Ngón tay thon dài

của Lăng Thái khẽ lướt qua làn mi cô, lau đi giọt nước mắt còn đọng trên đó, sau đó chạm nhẹ lên môi cô, lưu luyến như không muốn rời xa, đáy

mắt anh ánh lên sự thích thú. Nhưng tốc độ quá nhanh, khiến cô không

biết mình có phải bị hoa mắt hay không.

Màn ép ăn sashimi cay

chảy nước mắt cũng tới đây là kết thúc, anh đặt đũa xuống, nhìn cô ân

cần nói, "Từ hôm nay, về nhà em nhé."

"Vâng."

"Sau này mỗi lần đánh nhau, phải chắc chắn mình không bị thiệt thòi thì mới được ra tay." Anh tiếp tục nói.

"Vâng." Cô có chút lo lắng.

"Sau này tới bể bơi cũng không được mặc bikini nữa."

"Vâng." Tại sao tới chuyện này mà anh cũng biết được nhỉ?

"Nếu em thật sự thích mặc, có thể đợi tới khi chúng ta ra hải đảo nghỉ mát, ở đó ít người, tùy em thích mặc gì thì mặc."

"Em biết rồi." Cô bất lực đồng ý, cứ nghĩ tới mục đích của cuộc chiến tranh lạnh lần này còn chưa đạt dược, đã bị anh yêu cầu này nọ là cô lại thấy trong người bức bối khó chịu.

Dường như anh đang đi guốc trong

bụng cô, "Còn nữa, sau này em đừng hỏi lại chuyện đó, những gì có thể

nói với em, thì anh tự nhiên sẽ nói với em, chúng ta đã kết hôn, anh cần sự tin tưởng của em, cũng giống như anh tin tưởng em vậy, được không?"

Sau đó là một nụ hôn thật ngọt ngào dỗ dành cô, cô còn có thể nói gì được

nữa, đành gật đầu đồng ý. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜

Đôi môi đẹp như cánh hoa của anh khẽ cong lên, sau đó lại một miếng sashimi nữa được đưa tới bên miệng cô.

"Lại nữa sao?" Từ tối tới giờ Nguy Đồng đã nhẫn nhịn cô gắng làm hòa như vậy rồi, tại sao còn trêu chọc cô?

"Yên tâm, miếng này có thể ăn được." Anh cười thật đẹp.

Nguy Đồng xua tay, ra hiệu mình có thể tự ăn được, nhưng dưới ánh mắt dịu

dàng mà cương quyết của anh thì cô đành phải chịu thua, tiếp tục tận

hưởng bữa tối "đáng sợ" nhất từ trước tới giờ.

***

Cũng trong buổi tối hôm đó, trong thư phòng Lăng gia, không khí thật nặng nề.

Quan Tuệ Tâm đứng dựa người bên cửa sổ, chiếc áo ngủ bằng lụa thượng hạng

màu đen tuyền phủ dài qua gót chân, trùm xuống nền nhà. Dưới ánh sáng

yếu ớt của chiếc đèn ngủ, chiếc áo đó dường như đã khiến cả không gian

xung quanh nhuộm sẫm một màu đen u ám, tà áo mỏng khẽ đung đưa trong

gió, như một loài vật nào đó bay trong đêm kiếm mồi, càng khiến cho

người ta có cảm giác sợ hãi, ớn lạnh.

"Con nói cho mẹ nghe

xem, chuyện này rốt cuộc là thé nào?" Bà nhìn thẳng về phía cậu con trai có gương mặt thanh tú giống mình như tạc, chậm rãi nói tiếp, "Rõ ràng

mẹ đã nói với con, trước mắt chuyện ở châu Úc là quan trọng nhất, trong

thời gian này đừng có động tới hắn, con thì hay rồi, kéo nhau tới tận

đồn công an làm loạn."

Lăng Lạc An đứng dựa người trong bóng tối, cách Quan Tuệ Tâm không xa, cúi đầu nghịch chiếc bật lửa trên tay, đợi

cho Quan Tuệ Tâm nói hết mới ngẩng đầu cười nhạt, "Mẹ, mọi chuyện đâu có nghiêm trọng như mẹ nói, đây rõ ràng là hai chuyện hoàn toàn khác

nhau."

"Có nghiêm trọng hay không, không phải do con nói là

được." Quan Tuệ Tâm day day hai thái dương, "Không phải con không biết

năng lực của người đó, để tránh được tai mắt của hắn, mẹ đã phải tốn

biết bao công sức? Con thì giỏi rồi, còn có thời gian rảnh rỗi đi trêu

chọc người phụ nữ của hắn nữa."

Có lẽ câu "người phụ nữ của hắn"

đã khiến Lăng Lạc An khó chịu, nụ cười trên khuôn mặt anh tắt lịm, "Con

chỉ tình cờ gặp cô ta thôi, mẹ làm như con cố tình không bằng."

Quan Tuệ Tâm nhìn Lăng Lạc An giây lát, rồi lảng sang chuyện khác.

Có một số chuyện, nếu anh không muốn thừa nhận, thì bà cũng không muốn

vạch trần. Chỉ nhắc đi nhắc lại, dặn dò anh phải chú ý hành vi, đừng làm hỏng việc lớn.

Lăng Lạc An vẫn cúi đầu nghịch chiếc bật lửa trên tay, đáy mắt anh phảng phất những áng mây âm u, nụ cười ngạo nghễ, gật

đầu đồng ý tất cả những căn dặn của Quan Tuệ Tâm.

"Được rồi, hôm nay cũng muộn rồi, con về nghỉ đi, lúc ra ngoài nhớ giúp mẹ đóng cửa lại."

Đợi tới khi bước chân của cậu con trai biến mất hoàn toàn phía cuối hành

lang, Quan Tuệ Tâm từ từ bước tới ngồi xuống bên bàn đọc sách, bấm một

số điện thoại dài thật dài.

"Những chuyện lần trước tôi nói với

cậu đều đã làm gần xong rồi, tài liệu vài ngày nữa tôi sẽ chuyển qua cho cậu, cậu hãy chuẩn bị đi." Quan Tuệ Tâm thoải mái ngả người ra sau ghế, giọng nói nho nhã, nhẹ nhàng.

Sau khi cúp điện thoại, Quan Tuệ Tâm ngồi lặng lẽ trong bóng tối, tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh khi chỉ có một mình.

Tất cả mọi chuyện đều đang diễn biến theo đúng kế hoạch của bà, nghĩ lại,

bao nhiêu năm nay, bà c