Ông Chủ Là Cực Phẩm

Ông Chủ Là Cực Phẩm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327834

Bình chọn: 9.5.00/10/783 lượt.

ắc sẽ ăn hết luôn cả tiền lương một năm của mình mất. Nhưng

lúc này Nguy Đồng không hề biết rằng, cái giá có thể nhìn thấy được

không gọi là đắt, cái giá mà cô không nhìn thấy mới thực sự đáng sợ.

Khi bào ngư và cá tuyết vừa được đưa ra, Lăng Lạc An gọi điện tới. "Em đang ở đâu, đi ăn với tôi."

"Thành phố S, đi công tác."

Đầu dây bên kia khẽ "Ừ" một tiếng thật dài, "Phải ngủ lại đó sao?"

"Đúng vậy, nếu không đâu gọi là đi công tác."

"Có nhớ tôi không?"

Nguy Đồng vỗ trán, "Anh không còn câu hỏi nào có ý nghĩa hơn sao?"

"Không có!" Giọng nói pha chút hờn dỗi, rồi lại ngay lập tức trêu chọc:

"Trước khi lừa được em lên giường, thì tôi không còn câu nào có ý nghĩa

hơn đâu."

"Khi nào anh đánh thắng tôi rồi hãy nói!" Khi nói tới câu đó, người đang ngồi phía bên kia bàn là Lăng Thái buông đũa, nhìn thẳng vào Nguy Đồng.

Nguy Đồng liền giơ điện thoại lên, "Lăng tổng, là cháu anh, có muốn nói chuyện với Lăng Lạc An không?"

Anh phẩy tay từ chối, đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Lăng Lạc An có lẽ nghe thấy tiếng đóng cửa, biết Lăng Thái đã ra ngoài, anh lại tiếp tục hỏi, "Sao, chỉ có hai người thôi ư?"

"Anh thật là phiền phức, sao hỏi nhiều vậy!"

"Nguy Nguy, tôi đang ghen đó!"

"Thôi ngay, ghen cái con khỉ! Vừa cười vừa nói như vậy mà bảo ghen?"

"Em thật là..." Phản ứng của cô luôn không giống với những người phụ nữ

khác, có lúc rất thú vị, có lúc lại khiến người khác nhói đau.

"Được rồi, ngày mai tôi về rồi, tôi mời anh ăn cơm!"

"Vệ sĩ Nguy Đồng, đợi em tan làm thì cũng tám giờ tối rồi."

"Vậy thì ăn khuya là được chứ gì, ngoài ra còn đưa anh đi đánh bóng bàn nữa."

"Như vậy mới ngoan chứ. Chụt! Chụt!"

"..." Tên này gần đây càng ngày càng nhõng nhẽo, chết mất, chết mất!

Tắt điện thoại, Nguy Đồng mới phát hiện Lăng Thái đã quay lại từ lúc

nào. Dưới ánh đèn soi sáng cả căn phòng, khuôn mặt anh lại có màu u ám.

***

Buổi sáng ngày thứ hai không có việc gì, Nguy Đồng ngủ một giấc tới tận

trưa. Hai người ăn trưa đơn giản tại khách sạn, anh đưa cô tới một khu

phố cổ.

Khu phố này ít nhất cũng có lịch sử ba bốn trăm năm, gạch đất nung, đường xá, cầu

. cầu đá, những con hẻm nhỏ, phố xá quanh co, quầy hàng san sát, và cả

những căn nhà nhỏ cổ kính. Từng chi tiết nhỏ của kiến trúc nơi này đều

đượm màu thời gian. Đây là một thế giới hoàn toàn khác so với những đô

thị lớn sầm uất ngoài kia.

Người đàn ông phía trước cô đi thật chậm, chú ý quan sát khắp mọi nơi,

từ khuôn mặt nho nhã đó, một lần nữa lại toát lên sự lạnh lùng đáng sợ

khác hẳn ngày thường. Suốt cả buổi chiếu anh không nói gì, theo phía sau anh, cô cũng đã đi dạo hết cả khu phố.

Trước khi đi, cô chú ý tới một tấm biển gần như sắp rơi xuống phía đầu đường, trên đó có ghi ba chữ mờ mờ: Đường Nam Uyển.

Thì ra đây chính là Nam Uyển, mảnh đất anh không mua không được.

Trên đường về, Nguy Đồng cứ nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng không kiềm

chế được hỏi anh, “Lăng tổng, tại sao anh nhất định phải mua Nam Uyển?”

Lăng Thái cũng đoán được cô sẽ hỏi như vậy, điềm nhiên nhìn cô, “Vì công việc.”

Rất lâu sau này, khi Nguy Đồng nhớ lại câu nói “vì công việc” ngày hôm

ấy, cô vẫn luôn thấy tim mình đập mạnh. So với một Lăng Lạc An tuổi trẻ

nông nổi, thì người đàn ông này thực sự rất tài giỏi.

Về chuyện đính hôn, Nguy Đồng chưa từng đồng ý. Nhưng điều đó không hề cản trở Lăng Lạc An lui tới nhà cô.

Nguy Đồng cũng từng hỏi anh tại sao, đáp án là làm vậy có thể quang mình chính đại trấn áp cô. Nghe xong, cô nhất thời không kiềm chế nổi, đấm

anh một phát.

Từ sau khi Nguy Đồng trở thành vệ sĩ riêng cho Lăng Thái, Lăng Lạc An

không những ngày càng quấn lấy cô, mà trước mặt cô, anh cũng biết điều

hơn, tuy vẫn chưa đạt tới mức đánh không đánh lại, mắng không cãi lại,

nhưng ít nhất cũng không thù dai, không giở trò....

Tết năm nay đến sớm, hạ tuần tháng một cả nước bắt đầu nghỉ lễ. Thành

phố Z tuyết rơi không ngừng mấy ngày liền, trời lạnh cắt da cắt thịt.

Đối với những thương nhân trong giới xây dựng, Tết năm nay không ảm đạm

chút nào. Sau Tết, kế hoạch Nam Uyển của Lăng Thị và Hằng An bắt đầu

khởi động. Mấy năm nữa, khi phố cũ kỹ này sẽ trở thành trung tâm phồn

hoa thứ hai của thành phố S. Miếng thịt béo bở này, ai cũng muốn có

phần, các công ty lớn nhỏ đều bận rộn chuẩn bị hồ sơ đấu thầu.

Sau Tết, Lăng Lạc An quay ngoắt một trăm tám mươi độ, anh tham gia tất

cả cuộc họp liên quan tới kế hoạch Nam Uyển mà không hề có một tiếng

phản đối.

Điều này khiến cả công ty bàn tán sôi nổi, không biết có phải Lăng công

tử đã hoàn toàn thần phục Lăng Thái rồi hay không? Còn các cổ đông của

Lăng Thị, cũng vì sự thay đổi thái độ của Lăng công tử mà có chút thay

đổi. Một vài người trong phái “công tử” dần dần ngả theo Lăng Thái, phần khác thì chọn cách giữ trạng thái trung lập.

Bên cạnh kế hoạch Nam Uyển, kế hoạch đính hôn của Lăng Lạc An cũng đang gấp rút triển khai.

Điểm đặc biệt là tin tức này được công khai trong một cuộc họp của Lăng

Thị. Lăng công tử dựa mình trên ghế mềm, ngồi bắt chéo chân, tay mâm mê

chiếc kẹp giấy, khi Lăng Thái phái anh tớ


Polaroid