rên cây xuống của Nguy Đồng, lo rằng cô sẽ
lộ nội y, kết quả phát hiện bên trong chiếc váy xẻ tà kia có mặc một
chiếc quần đùi thể thao.
Chiếc túi Channel đã đánh mất, LV đánh mất, Versace cũng bị hủy, một
trận nguy hiểm kinh hồn bạt vía, lại thêm đến cục cảnh sát ghi khẩu
cung. Ba người bị chất vấn đến hơn nửa đêm, ngày hôm sau tự nhiên không
thể ra biển, ở phòng nghỉ ngơi đến chiều, ngồi chuyến bay muộn về thành
phố Z.
Lái xe đến đón họ rất đúng giờ. Trên xe từ sân bay về thành phố, Lăng
Thái luôn nhắm mắt nghỉ ngơi. Trên thực tế, từ sau tối qua được cảnh sát cứu, anh luôn trầm tư.
Cho dù cần ngại ngùng cũng là cô ngại ngùng, cô đã không để ý , đàn ông như anh để ý cái gì?
Lăng Thái nhắm mắt cả quãng đường. Nguy Đồng nhân cơ hội này thưởng thức đường nét gương mặt nho nhã sạch sẽ của anh, chiếc mũi rất thẳng, chóp
mũi hơi hếch lên, giống như sản phẩm của thẩm mỹ viện Hàn Quốc, hoàn mỹ
không tỳ vết. Hốc mắt anh tương đối sâu, lúc nhắm mắt lại lộ ra hàng mi
dày và dài. Lông mày dài, màu hơi nhạt, lúc này nhẹ nhướn lên, có vẻ mệt mỏi. Hoàn mỹ nhất là đôi môi, không mỏng quá cũng không dày quá, đường
nét rõ ràng mà dịu dàng, giống như đóa hoa nở vào một đêm mùa hè tĩnh
mịch.
Thật không giống người đàn ông đã hơn ba mươi tuổi. Cô nhớ chú tổ trưởng năm nay cũng mới hơn ba mươi tuổi, so sánh hai người, hoàn toàn không
thể nhận ra Lăng Thái lại bằng tuổi chú.
Trái ngược với vẻ trầm tư của Lăng Thái, cả quãng đường Lục Lộ có chút
phẫn nộ, từ mắt miệng phát ra cảm xúc khó kiềm chế, đặc biệt là lúc từ
sở cảnh sát đi ra, cắn răng lầm bầm nói chuyện này nhất định là anh ta
làm. Lại tự trách mình không nên rời khỏi xe đi ăn cơm.
Nguy Đồng nhớ rất rõ, lúc ghi khẩu cung anh nói với cảnh sát không nhớ rõ là ai, mục đích là gì.
Điểm mâu thuẫn này khiến Nguy Đồng sinh nghi, cô suy đoán nhưng không
trực tiếp hỏi. Có một số việc bọn họ không muốn cô biết, cho dù muốn hỏi cũng không hỏi được.
Chỉ là "anh ta" kia rốt cuộc là ai?
Xe chậm rãi dừng lại, đã đến chỗ ở của Lục Lộ, anh luôn có chuyện muốn
nói riêng với Lăng Thái, chỉ tiếc bên cạnh có một Nguy Đồng, không tìm
được cơ hội. Bây giờ nhìn sắc mặt Lăng Thái, cũng biết chuyện này anh
tạm thời không muốn nghĩ nhiều, đành phải xuống xe.
Lúc sau, trong xe càng yên tĩnh, Nguy Đồng cố gắng kể cho anh hai câu
chuyện cười để giải tỏa không khí. Đáng tiếc sếp lớn không hưởng ứng,
ngay cả mí mắt cũng không động đậy. Chỉ có anh lái xe thỉnh thoảng rung
bả vai mấy cái, dường như đang cố nín cười.
Khó khăn lắm mới tới đầu phố nhà cô, cô thầm cám ơn trời đất mở cửa xe ra, vừa xuống xe, người bên cạnh bất ngờ cử động.
Bàn tay đặt trên trán chậm rãi buông xuống, cặp mắt đen lãnh đạm ló ra,
có chút phát sáng dưới ánh trăng, "Vì sao lại làm như vậy?"
Một câu hỏi không đầu không đuôi, nhưng cô lại hiểu được, cười hỏi lại,
"Vậy tại sao anh lại ngăn cản tôi?" Cô biết anh sẽ không nói, vì thế lại cúi xuống nói, "Anh vì lý do gì, thì tôi cũng vì lý do ấy. Sếp Lăng,
vấn đề này hỏi thừa rồi."
"Không tò mò sao?"
"Không phải tôi không tò mò, chỉ là tôi biết có hỏi anh cũng sẽ không
nói." Nguy Đồng cúi đầu nhìn anh ngồi trong xe, biểu cảm mang chút nghĩa khí, "Anh yên tâm, anh đã dặn chuyến đi Hồng Kông lần này đừng nhắc
đến. Tôi biết anh nhất định có lý do của mình, tôi tin tưởng anh, cho
nên chuyện này tôi sẽ không nói cho bất cứ ai."
Anh nhìn cô, ánh mắt nặng trĩu trầm lặng, vẻ mệt mỏi giữa lông mày bớt
đi ít nhiều. Anh dường như đang đánh giá mặt cô thật kỹ, thấy cô nhìn
lại mình, anh thu lại ánh mắt, chậm rãi nói, "Cảm ơn."
***
Mùa thu năm đó đến muộn, cũng rất ngắn, trời mát mẻ chưa được bao lâu đã chuyển đông.
Trời rất lạnh, tâm trạng hai tuần nay của Nguy Đồng cũng như thời tiết vậy, vì lạnh đến run...
Nguyên nhan rất đơn giản, một tuần trước, sau khi đối tượng làm việc của Nguy Đồng chuyển đổi thân phận, ngày một xấu xa hơn, tốc độ nhanh đến
mức khiến cô thật sự không chịu nổi.
Chuyện này bắt đầu từ sau hôm cô vừa trở về thành phố Z Lúc cố ý không nghe điện thoại của Lăng Lạc An, Nguy Đồng đã đoán trước
sau khi trở về, vị công tử kiêu ngạo kia sẽ hung hăng, giận dữ mắng chửi thế nào, nhưng sự thật lại có chút không giống.
Thứ hai, Nguy Đồng theo thường lệ xuất hiện ở ngoài cửa chính Lăng gia, người kia đã tựa vào chiếc xe màu đỏ đợi cô.
Dưới ánh mặt trời, gió khẽ thổi lên sợi tóc màu hạt dẻ, giữa ngón tay có kẹp một điếu thuốc lá, bộ dạng dường như có chút không giống với kẻ
kiêu ngạo độc đoán trước đây. Nghe thấy tiếng bước chân, anh quay đầu
lại nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, sau tiếng "hừ" cười, khuôn mặt
nghiêm lại.
"Cô rất có gan đấy, sau khi biến tôi thành như vậy còn dám cúp điện thoại của tôi!"
"Đáng đời anh." Cô nhún nhún vai, tâm trạng rất bình thản.
Anh đánh rơi điếu thuốc, "Hai ngày này đi đâu?"
"Làm gì?"
"Làm gì?" Anh từ từ thở hắt ra, "Cô nói xem tôi có thể làm gì? Vô duyên vô cớ mất tích phải nói lý do chứ?"
"Cũng không phải giờ làm việc, đi đâu có liên quan gì đến anh?" Cô có chút khinh ghét kéo tay anh x