Bờ môi mềm mại khẽ
đặt lên cổ cô một nụ hôn thật dịu dàng, giọng nói trìu mến thì thầm bên
tai cô, "Sao em biết anh không yêu em?" Cô không nghe nhầm, từ cô dùng
là "thích", còn từ anh nói với cô lại là "yêu".
Giây phút đó trái tim cô loạn nhịp, câu nói đó khiến cô hạnh phúc ngỡ như mình đang mơ.
"Anh... anh đang nói gì vậy?"
Lăng Thái khẽ mỉm cười, nụ cười điềm nhiên đẹp hút hồn của thường ngày,
nhưng hôm nay dường như còn mang thêm vị ngọt của tình yêu. Không yêu,
không yêu, sao có thể không yêu được chứ?
Từ lâu anh đã yêu cô,
yêu cô say đắm, yêu cô hơn cả chính bản thân mình rồi. Cho dù ban đầu,
có thể chỉ là vì trách nhiệm. Từ khi nhận ra cô, anh đã quyết định sẽ
lấy cô làm vợ. Nhưng cũng chính trong ngày hôm đó, anh đã bị lòng dũng
cảm, tinh thần trách nhiệm của cô làm rung động. Trong những giờ phút
nguy hiểm, cô không lựa chọn tháo chạy một mình, sự gan dạ đó thật hiếm
thấy trong giới phụ nữ.
Cô rất xinh đẹp, rõ ràng là chỉ cần dựa
vào khuôn mặt và thân hình đó là có thể có được những thứ mình muốn,
nhưng cô lại không làm vậy, cô an phận làm một vệ sĩ bình thường, dùng
chính sức lao động của mình để nuôi sống bản thân.
Anh biết, khi
xưa cô ở bên cạnh Lăng Lạc An, hoàn toàn không phải vì tiền của anh. Anh không muốn cô bị Lăng Lạc An bỡn cợt tình cảm, nhưng lại không tiện nói rõ tất cả, nên chỉ có một cách duy nhất, đó chính là kéo cô về bên
mình.
Trách nhiệm, quan tâm, lo lắng... Tất cả những thứ đó vốn
vì anh muốn chịu trách nhiệm với cô, nhưng đến khi anh phát hiện ra
không phải, thì anh đã yêu cô thật nhiều. Anh đã bị kéo vào cuộc.
Mỗi khi nhìn thấy cô, trái tim anh bỗng trở nên mềm yếu, luôn không thể rời mắt khỏi cô, luôn không nén nổi nụ cười, luôn muốn mang tới cho cô
những thứ tốt đẹp nhất.
Sau khi kết hôn, anh lại sợ cô không
quen. Dù gì thì anh cũng quá yên tĩnh, còn cô thì lại hiếu động, dù gì
thì cô vẫn còn rất trẻ, còn anh thì... lại đã già.
Anh chưa từng
trải qua một mối tình nào hoàn chỉnh, không biết nói những lời ngọt
ngào, cũng không hiểu thế nào là lãng mạn. Anh chỉ biết quan tâm cô,
chăm sóc cô, giúp đỡ cô vượt qua khó khăn, đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, dùng hành động thật sự để yêu thương cô.
Đó chính là tất cả những thứ anh biết làm và sẵn sàng làm vì cô.
"Theo anh thấy, hành động thật sự có ích hơn những câu nói suông rất nhiều.
Lời nói của con người là những thứ đơn giản và dễ thay đổi,qu๖ۣۜY những
lời thề non hẹn biển trước giờ anh không bao giờ nói, thứ anh muốn em
cảm nhận được, là tình cảm chân thành, sâu đậm và bền vững hơn bất kỳ
lời thề hứa nào." Anh nắm bàn tay cô, ôm cô thật chặt, "Nguy Đồng, có
thể sau này anh cũng vẫn giống như trước kia, sẽ không nói những lời
ngọt ngào dỗ dành em, nhưng em hãy luôn nhớ rằng, đôi tay đang ôm em giờ phút này, là thứ em có thể dựa vào suốt cuộc đời."
***
Những lời nói anh nói với cô hôm đó, cho dù là nghĩ lại bao nhiêu lần, cô vẫn không nén nổi nụ cười.
Những ngày này, không có bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì làm phiền hai người.
Lăng Thái đưa Nguy Đồng đi khắp nơi lựa chọn tranh và tìm cách bài trí
chúng, tuy Nguy Đồng không hiểu lắm về nghệ thuật, nhưng được đi quanh
phố phường mua đồ cùng anh, khiến cô rất hạnh phúc và vui vẻ.
Ông Nguy biết được tin Lăng Thái bình yên vô sự, đương nhiên là rất vui
mừng, nên đã mua rất nhiều đồ ăn về nhà mời anh tới dùng cơm. Các sư
huynh đệ đều quây quần đông vui, chỉ thiếu Nhược Thần.
Nghe nói
ngày thứ hai sau khi cô trở về căn hộ của Lăng Thái, Nhược Thần đã về từ biệt ông Nguy, nói rằng có việc gấp phải đi ngay, có thể một thời gian
nữa mới quay về. …ti3u+_+ha0…☞Dđ♥lE+quYd0n.c0m☜
Tuy Lục Lộ rất
muốn đi theo Lăng Thái, nhưng anh đúng là không có chút hứng thú gì với
phòng tranh cả, nên cuối cùng đã quyết định tới Hằng An, thu dọn nốt tàn cục mà Trần Vĩ Phàm để lại.
Anh theo Lăng Thái nhiều năm như vậy, từ lâu đã có thể tự lập một mình, Lăng Thái cũng có ý đề bạt anh làm CEO.
Phòng tranh đã được chuẩn bị hoàn tất, những bức tranh đặt hàng từ lâu nay
cũng đã lần lượt chuyển tới. Mấy ngày nay, Nguy Đồng bận rộn bài trí
những bức tranh này với anh, bận tối mắt tối mũi nhưng trong lòng thấy
rất bình yên.
Đôi lúc được thảnh thơi, cô ngồi một mình nhìn ngắm những bức tranh trên tường, suy nghĩ về một số chuyện.
Cô thường nghĩ rằng, trên đời này thật sự có người như vậy sao, chỉ vì một lời hứa năm xưa, mà bỏ qua tất cả mọi chuyện, một lòng một dạ thực hiện lời hứa đó.
Dẫu biết là sẽ gặp muôn vàn khó khăn vẫn chấp nhận
để thực hiện lời hứa. Giờ phút này cô nghĩ lại những cảm nhận của mình
về anh từ đầu tới giờ. Lúc trước, cô chỉ cảm thấy anh thật nho nhã lịch
lãm, sau đó cảm thấy anh thâm sâu khó đoán, sau khi có tình cảm thì say
mê không thể dừng lại, còn bây giờ, sau khi hiểu rõ tất cả, thì trong
lòng cô lại nhói lên sự xót xa.
Sáu năm, người đó coi anh như kẻ
địch, dùng mọi thủ đoạn để hạ gục anh, còn anh vẫn một lòng không thay
đổi. Cho dù là hiểu lầm hay bị thương, cũng không thể khiến anh chùn
bước.
Suốt cả quãng thời gian dài