hỉ ngơi.
Đường Thải Nhi thấy đối phương tựa hồ như ngủ say
rồi, vì vậy tỉ mỉ thăm dò, hốc mắt hõm sâu, bọng mắt biến thành màu đen, sắc
mặt trắng bệch, đôi môi gần như không có sắc, khiến cho mọi người kinh ngạc
chính là mái tóc dài màu trắng.
Đường Thải Nhi nhìn ra được, nếu như không có những
thứ bệnh trạng này, hắn cũng có thể là một vị nam tử tuấn tú, chẳng qua là,
hiện giờ xem ra hắn lại khiến cho người ta sợ hãi đến cực điểm.
Chỉ có điều như đã nói qua, Vân Nhi tỷ không hổ là
người ở trong sơn trại quá lâu rồi, cho nên nhìn thấy quái nhân như thế vậy mà
trên mặt không có chút nửa phần kinh ngạc hoặc là khiếp đảm nào.
Một đường không tiếng động, yên tĩnh. Trong xe chỉ có
thể nghe thấy tiếng hít thở nho nhỏ của mấy người, Dạ Ngu Ngốc mệt mỏi, đã sớm
gối vào đùi Đường Thải Nhi mà ngủ, Liễu Chiêu Vân ngồi đối diện vẫn cúi đầu
không biết đang suy nghĩ gì.
Đường Thải Nhi nâng tay vén rèm cửa sổ lên, bóng đêm
dần dần nhuộm đen, nhìn xa xa, mặt đất thật dài giống như không có điểm cuối.
"Huyện thành gần nhất cách đây khoảng sáu canh
giờ nữa, cô nương sao không nghỉ ngơi một lát."
Đường Thải Nhi hạ rèm cửa sổ xuống, nhìn người nọ cười
nhạt, "Ha ha, không mệt. Tiểu nữ được đặt tên là Đường Thải Nhi, không
biết quý danh của công tử?"
Khóe miệng người nọ cong lên, thấp giọng cười,
"Liễu."
Liễu Chiêu Vân ngẩng đầu lên nhìn về phía hắn,
"Công tử họ Liễu? Ha ha, vậy cũng là người trong họ với Vân Nhi."
"Cô nương họ Liễu? Dạ Chiêu quốc không có họ
này."
"Thế hệ phụ thân ta là thương nhân ở Đông quận Vụ
Ảnh quốc."
"Mấy vị là muốn đi phương nào?"
Đường Thải Nhi cười nói: "Đang muốn đi Tây quận
Vụ Ảnh quốc."
Người nọ giữa hai lông mày hình như thoáng qua một tia
phức tạp, vẻ mặt khó dò, "Đi Tây quận?"
Liễu Chiêu Vân nói tiếp: "Là ta muốn đi đến nhờ
cậy đại bá của ta ở Tây quận."
"Cô nương tên đầy đủ là?"
"Liễu Chiêu Vân."
Đường Thải Nhi cùng Chiêu Vân nhìn nhau mấy lần, biết
rõ người này hỏi như thế tuyệt đối là có nguyên do của hắ.
"Liễu công tử ngươi. . . . . ." Đường Thải
Nhi mở miệng.
"Tại hạ Liễu Sanh." Liễu Sanh cười yếu ớt,
trên mặt tái nhợt treo một nụ cười.
Đường Thải Nhi nhìn về phía Liễu Chiêu Vân, lại thấy
nàng mặt mày vui mừng, "Vân Nhi tỷ?"
"Ngươi là Liễu Sanh đường huynh? !" Liễu
Chiêu Vân mở miệng kêu lên, Đường Thải Nhi nghi hoặc khó hiểu.
Dạ Ngu Ngốc bị tiếng của Liễu Chiêu Vân thức tỉnh, mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ nhìn Đường
Thải Nhi, giơ tay lên vuốt gương mặt của nàng, "Nương tử ~~"
"Tỉnh rồi?" Đường Thải Nhi hơi thấp đầu cười
cười, vuốt ve chỏm tóc trên trán Dạ Ngu Ngốc.
"Xảy ra chuyện gì nha?" Dạ Ngu Ngốc đêm ngồi
dậy, nhìn Liễu Chiêu Vân và Liễu Sanh.
Đường Thải Nhi dùng ánh mắt liếc Liễu Chiêu Vân và
Liễu Sanh, "Huynh muội quen biết nhau."
Chuyện trùng hợp trên đời không nghĩ lại nhiều như
vậy, ban đầu là nói muốn đi tìm đại bá để nhớ vả, nhi tử của đại bá liền xuất
hiện ở trước mắt, quả nhiên là trêu ngươi a.
Chỉ có điều Liễu Sanh thật sự là một người chủ âm trầm
quỷ dị, Đường Thải Nhi liên tục quan sát ở bên, hai mắt nhìn từ trên xuống
dưới.
Dạ Ngu Ngốc bỉu môi, chọc chọc Đường Thải Nhi,
"Nương tử ~"
"Ừ, ừ? Sao?" Đường Thải Nhi quay đầu nhìn
lại, đã thấy Dạ Ngu Ngốc vẻ mặt ủy khuất, "Ngươi làm sao vậy?"
"Nàng cứ nhìn chằm chằm nam tử khác, Dạ Nhi mất
hứng." Dạ Ngu Ngốc làm nũng nói.
Liễu Sanh híp mắt nhìn Đường Thải Nhi, "Đường cô
nương là có chuyện muốn hỏi tại hạ sao?"
Đường
Thải Nhi trừng lớn hai mắt, "Không có gì, không có gì."
Liễu Sanh nở một nụ cười trên mặt, nhưng trong mắt lại
không có chút ý cười nào, một mảnh tĩnh mịch với lạnh như băng.
"Đường huynh, Đại bá phụ, Đại bá mẫu còn có đường
muội vẫn tốt chứ?" Liễu Chiêu Vân ôn uyển cười, ba năm bị giam cầm, lần này gặp được người thân,
trong lòng hết sức cảm động, ngay cả trong giọng nói cũng để lộ vui mừng.
"Đều chết hết." Giọng nói của Liễu Sanh rất
nhẹ, vẻ mặt lãnh đạm không có một tia rung động, giống như đang nói chuyện của
người khác.
Liễu Chiêu Vân trong lòng chấn động, "Tại sao. .
. . . ."
Liễu Sanh cười nhạt một tiếng, khuôn mặt bệnh trạng
càng âm trầm hơn, "Tại sao?"
Đường Thải Nhi và Dạ Ngu Ngốc ngồi yên một bên, biết
rõ đây chuyện trong nhà người khác, bọn họ không có tư cách để chen ngang.
"Là gặp biến cố gì sao?" Liễu Chiêu Vân thận
trọng hỏi, có chút không tiếp thụ nổi việc vừa mới gặp được người thân lại lần
nữa biết được tin người thân đã qua đời.
"Không
có, số mệnh đã đến mà thôi. Vân Nhi không nên suy nghĩ nhiều, đêm đã khuya, các
vị nên nghỉ ngơi một chút đi, lộ trình còn rất dài." Liễu Sanh dứt lời
liền nhắm hai mắt lại, khóe miệng vẫn như cũ treo một nụ cười khó hiểu, làm cho
người ta có chút không an lòng.
Đường Thải Nhi liếc nhìn Liễu Chiêu Vân, đứng dậy ngồi
ở bên cạnh nàng, "Vân Nhi tỷ. . . . . ."
Liễu Chiêu Vân lắc đầu một cái, "Tỷ không sao,
Thải Nhi, muội nghỉ ngơi đi."
Đường Thải Nhi nằm ở trên đùi Dạ Ngu Ngốc ngủ đến chết
đi sống lại, cứ mỗi lần đầu từ trên đùi lộc cộc lộc cộc muốn té xuống dưới, Dạ
