Tử.
Lão bản vui cười
hớn hở đếm ngân lượng, Đường Thải Nhi nhỏ máu trong tim.
Ôm Huyết Đề
Tử chạy về khách điếm, tự an ủi mình rằng, sau khi mỹ nam tỉnh lại, sẽ
lấy thân báo đáp, mình có thể về nhà rồi, không có tiền cũng không sao, rừng
hoang núi sâu không cần phải dùng tiền, hơn nữa chỗ cha mẹ còn là kim khố. Làm
ăn như vậy sẽ không lỗ vốn, không lỗ vốn, không lỗ vốn......
Đường Thải
Nhi nấu thuốc trước cửa phòng, tiểu nhị cầm hai bộ nam y chạy chậm tới.
“Công tử,
quần áo mà người muốn, tiểu nhân đã mua về.”
Đường Thải Nhi phe
phẩy cái quạt trong tay để quạt bếp nấu thuốc, mắt cũng không ngước lên, đưa
ngón tay chỉ vào trong phòng, “Thay một bộ cho hắn.”
“Vâng.” Tiểu
nhị đẩy cửa bước vào, một lát sau đi ra nói, “Công tử, mặc xong rồi.”
“Việc của ngươi
cũng xong rồi.”
“Có việc gì người
cứ phân phó, tiểu nhân cáo lui.” Nói xong khom người hướng Đường Thải Nhi,
vẻ mặt cười nồng nhiệt, vốn tưởng rằng vị thần tài này lại có thể thưởng chút
bạc nữa, nhưng nàng không có động tĩnh gì, hắn mất hứng bĩu môi lui xuống.
Đường Thải
Nhi đem thuốc đã nấu xong, đổ vào trong bát, nhìn đống bạc lớn của mình biến
thành một chén thuốc nhỏ như vậy, trong lòng có loại bi thương không hiểu rõ.
Vừa cho mỹ
nam uống thuốc vừa than thở, “Ngươi mà biết được phải báo ân ta hiểu
không? Ta cứu ngươi cũng không phải là cứu không công đâu ~ ngươi biết ta vì
ngươi mà tốn bao nhiêu bạc không?! Khụ khụ...... Đương nhiên, bổn cô nương cũng
không phải là người ham tiền, tiền tài chỉ là vật ngoài thân thôi! Nhưng mà,
ngươi có thể hứa với ta, làm phu quân của ta, ta làm nương tử của ngươi ~ chúng
ta vĩnh viễn liên kết, cùng nhau dắt tay trông nom việc nhà ~”
Đường Thải Nhi lúc
đầu nói rất bình tĩnh, khi nói xong những lời cuối lại biến thành nữ ma đầu
cuồng tiếu.
Chén thuốc trong
tay đã hết, Đường Thải Nhi trải qua một đêm chữa bệnh, thân thể rất mệt mỏi,
ngáp liên tục.
Đẩy mỹ nam qua một
bên, còn mình nghiêng người nằm xuống mép giường nghỉ ngơi một chút.
*********
Trong lúc ngủ mơ
màng, cảm giác có người chọc vào mặt mình, Đường Thải Nhi khó chịu đưa tay đẩy
ngón tay kia ra, trở mình ngủ tiếp.
Trong đầu bỗng
hiện một vầng sáng, trong nháy mắt Đường Thải Nhi mở to hai mắt, đứng dậy nhìn
lại, mỹ nam nước mắt lưng tròng ngồi dưới chân giường.
Nhìn ánh mắt linh
động kia, Đường Thải Nhi vỗ bàn tán dương là mình đã vớ được bảo vật!
“Ngươi đã
tỉnh?” Đường Thải Nhi có điểm không rõ vì cái gì mà mỹ nam muốn khóc, vì
thế rất cẩn thận hỏi.
Mỹ nam xoa xoa
ngón tay của mình, ủy khuất nhìn Đường Thải Nhi, sau đó đem ngón tay đỏ ửng của
mình đưa ra trước mặt nàng, “Đau.”
Đường Thải Nhi
nhìn ngón tay đỏ kia, mới nhớ đến vừa rồi mình có đánh hắn một cái.
Cầm ngón tay, thay
hắn thổi một thổi, lập tức mở miệng cười, “Công tử thật ngại nha, vừa rồi
là...... Ta mộng du......”
Mỹ nam quả
nhiên bị lừa, thấy Đường Thải Nhi nở nụ cười, thì cũng cũng cười theo.
Đường Thải Nhi
nghiêng đầu nhìn mỹ nam trước mắt, chung quy vẫn cảm giác...... Vị mỹ nam này
sao lại có chút kỳ quái?!
“Cái
kia......” Đường Thải Nhi vừa muốn mở miệng, đã thấy mỹ nam đánh tới.
“Nương tử, đói ~”
Đường Thải
Nhi kinh hãi, như thế này cũng chủ động quá đi!
“Cái kia,
công tử đừng vội! Thải Nhi tuy rằng là người trong giang hồ, nhưng là đối với
việc nam nữ vẫn là rất rụt rè.” Đường Thải Nhi kinh hoảng hung hăng đẩy mỹ
nam ra, kinh hô.
Ngoài miệng
nói là một chuyện, hành động lại là một chuyện khác.
Nhưng mà
cũng không đúng, mình rõ ràng đang mặc quần áo nam nhân, thế nhưng mỹ nhân này
vừa tỉnh liền gọi mình là nương tử, hơn nữa giọng điệu còn mang theo chút vị
sữa? Đường Thải Nhi lại một lần nữa nhìn kỹ mỹ nam đang dẩu môi ở dưới chân
giường, trong lòng dâng lên cảm giác không ổn.
Túm cánh tay
mỹ nam lại bắt mạch, mạch tương vững vàng mạnh mẽ, rất bình thường, nhưng mà
cẩn thận tìm sẽ phát hiện, ngoài mạnh trong yếu, mỗi lần đập một cái, dư âm nhỏ
dài.
Đường Thải Nhi
thật không hiểu rốt cuộc là thâm cừu đại hận gì không ngờ lại hạ song độc, độc
giải trí mạng, người còn sống nhưng độc lan ra sẽ khiến mất đi trí nhớ.
“Ngươi tên
gì?” Đường Thải Nhi hỏi thử.
Quả nhiên, mỹ nam
nghệch mặt ra suy nghĩ, “Nương tử ~”
Đường Thải Nhi đảo
mắt, ngã về phía sau, “Làm ăn lỗ vốn mà!!”
Mỹ nam không hiểu
đang xảy ra chuyện gì, cười chậm rãi đi đến bên cạnh Đường Thải Nhi, như phát
hiện ra món đồ chơi mới, “Nương tử!”
Đường Thải Nhi
không chút thương hoa tiếc ngọc đẩy mỹ nam ra, nàng thừa nhận, mình đã cứu mỹ
nam thành kẻ ngốc.
"Nương
tử" Mỹ nam ngồi ở bên giường, đôi mắt bên ngoài yêu mị bên trong lại
thuần khiết, ánh mắt tội nghiệp nhìn Đường Thải Nhi, đôi môi đỏ mọng mở ra rồi
mím lại, tuyệt đối mê người.
"Đồ Ngốc,
ngươi tên là gì?"
"Nương. . . .
. ."
"Ngừng! Công
tử xin chú ý, là ngươi, không phải là ta! Ta gọi là Đường Cảnh không phải nương
tử!"
"Đường ~ Cảnh
~ nương tử!"
Đường Thải Nhi
ngồi trước bàn tròn, sau khi nghe thấy một tiếng nương tử lần nữa, cặp mắt hầm
hầm nhìn mỹ nam trước mặt.
Ch
