trước có dặn qua là phải cung kính đối với Hiền vương gia, bây giờ
lại mơ ước tới thê tử người ta, có phải là quá không phúc hậu rồi không?” Hoa
Khê xoa xoa cằm, mày liễu nhíu chặt, không ngừng lải nhải bên tai Thiên Minh.
Thiên Minh liếc nàng ta đầy khinh thường, im lặng không lên
tiếng. Thiên Minh đưa tay hất cánh tay Hoa Khê đang bám trên vai mình ra, lạnh
nhạt nói: “Có thời gian suy đoán xem Cung chủ có phúc hậu hay không, không bằng
suy nghĩ cách đoạt lấy Kim hà trư đi thì hơn!” Dứt lời liền xoay người rời khỏi
phòng.
Thời điểm bước qua cửa phòng, Thiên Minh đột ngột quay đầu,
bạc môi lạnh lùng khẽ nhếch lên, Hoa Khê nhìn thấy hắn như vậy, tròng mắt thiếu
chút nữa rớt cả ra ngoài.
Cái con người lạnh như băng sơn ngàn năm ấy cũng có ngày nở
nụ cười? Cho dù chỉ là nụ cười nhạt, rất nhanh nhưng cũng không có qua được mắt
nàng a.
Trong lúc Hoa Khê còn đang kinh ngạc, tự hỏi vì sao Thiên
Minh cười thì đã nghe thấy tiếng nói lãnh liệt của hắn lần nữa vang lên.
“Hoa Khê, có người nào nói với ngươi chưa? Sau váy của người
có một con rùa, ân, trông rất hoạt bát!”
Hoa Khê ngây người, ngơ ngác nhìn theo bóng Thiên Minh rời
đi.
Mãi đến khi bóng dáng hắn biến mất hẳn mới đột nhiên hoàn hồn,
lập tức kéo váy phía sau xem xét, vừa quay đầu, quả nhiên thấy một con rùa lớn
màu lục trên làn váy đỏ, bốn chân giơ ra, ánh mắt sáng ngời, thập phần có hồn,
Hoa Khê nhìn vào mắt con rùa mà có thể thấy rõ được sự cười nhạo…
Lửa giận phút chốc bùng lên…
Khóe miệng Hoa Khê kịch liệt run rẩy, cơ mặt không ngừng co
giật, khó trách ánh mắt mọi người nhìn nàng có chút kỳ quái…
“Aaaaa…. Kẻ chết tiệt, tên hỗn đản nào dám vẽ rùa trên váy
lão nương hả?”
Thanh âm Hoa Khê vang vọng Nguyệt các khiến người vật kinh
hoảng.
Các cô nương ở tiền việc nghe thấy, hai mặt nhìn nhau, rất
ăn ý chuồn về phòng của mình lánh nạn.
*~*
Lam Tiêm Tiêm rời giường từ rất sớm, chuẩn bị điểm tâm mang
lên đại sảnh.
Trên đường tới đại sảnh thì thấy Long Trác Việt từ phía đối
diện đi tới, Lam Tiêm Tiêm nhanh chân bước tới, khẽ cất tiếng chào: “Vương gia
sớm!”
Long Trác Việt dừng lại, xiay người, vô lực nhìn Lam Tiêm
Tiêm: “Tiêm Tiêm… nha, không đúng, Lam cô nương sớm!”
Noãn Noãn đã dặn rồi, không được phép gọi Tiêm Tiêm, chỉ được
gọi là Lam cô nương thôi! Hôm qua hắn đi tìm nàng, không cẩn thận gọi Tiêm Tiêm
cho nên Noãn Noãn mới tịch thu chăn thỏ của hắn, lại không cho hắn ôm, hại hắn
một đêm không ngon giấc a!
Lam Tiêm Tiêm từ lúc Long Trác Việt xoay người đã thấy được
đôi mắt hắn thâm đen, tinh thần uể oải mà không khỏi hoảng sợ.
“Vương gia tối qua không ngủ được sao?”
Long Trác Việt ngáp một cái rõ to, hai vai buông thỏng: “Ân,
không có chăn thỏ, không có Noãn Noãn, ngủ không được!”
Lam Tiêm Tiêm tối sầm mặt mày, có chút áy náy nhìn Long Trác
Việt: “Có phải Vương phi vì ta nên mới giận lây qua Vương gia?”
Long Trác Việt lại ngáp một cái nữa, hết lắc đầu rồi lại gật
đầu rồi lại lắc đầu, hành động của hắn khiến Lam Tiêm Tiêm mờ mịt khó hiểu.
Đúng lúc này, tiếng nói thanh tuyệt của Nhan Noãn Noãn từ
phía sau Lam Tiêm Tiêm vang lên: “Lam cô nương lo lắng quá rồi, ta giận Vương
gia không phải là do cô nương đâu!”
Lam Tiêm Tiêm bưng đồ ăn sáng xoay người hành lễ với Nhan
Noãn Noãn: “Vương phi!”
“Người tới là khách, Lam cô nương không cần đa lễ, sao vậy,
mới sáng sớm cô nương đã dậy làm đồ ăn rồi sao?” Nhan Noãn Noãn nở nụ cười ôn
hòa nhìn Lam Tiêm Tiêm.
Lam Tiêm Tiêm cười yếu ớt, từ lúc rời khỏi Nguyệt các, ánh mắt
lạnh lùng của nàng đã có thêm chút ấm áp: “Ân, mong rằng Vương phi không trách
ta tự tiện dùng phòng bếp, ta làm đồ ăn cho cả Vương gia cùng Vương phi, nếu
Vương phi không chê, không bằng chúng ta cùng nhau ăn?”
“Làm sao có thể chứ!” Ánh mắt Nhan Noãn Noãn dừng ở chén
cháo ngô trên tay Lam Tiêm Tiêm, màu vàng óng ả, hương thơm ngọt ngào, nàng hào
phóng gật đầu nói: “Ta đây sẽ không khách khí!”
“Noãn Noãn, người ta thật mệt, chúng ta trở về phòng ngủ tiếp
được không? Không có chăn thỏ, người ta muốn ôm Noãn Noãn ngủ a!” Long Trác Việt
vừa thấy Nhan Noãn Noãn như trâu nhìn thấy cỏ non, nhào tới ôm chầm lấy nàng, đầu
dựa vào cổ nàng cọ qua cọ lại.
Mắt đẹp tràn ngập ý cười, Nhan Noãn Noãn vỗ vỗ trán Long
Trác Việt nói: “Lần sau còn dám tự ý đi theo Hoàng thượng không?”
Vạn nhất những chuyện như ngày hôm qua lại tái diễn, Long Cẩm
Thịnh bỏ một mình Long Trác Việt ở lại Nguyệt các thì chẳng phải Việt Việt của
nàng lại phải trả tiền cho hắn sao? Hiện tại tuy Hiền vương phủ không thiếu tiền
nhưng tên Long Cẩm Thịnh cũng thật quá đáng, rõ ràng là lừa gạt Việt Việt thuần
khiết, thiện lương của nàng mà!
“Sẽ không, người ta sẽ không bao giờ đi chơi với hoành huynh
nữa a!” Long Trác Việt mạnh mẽ lắc đầu cam đoan, do lắc quá mạnh nên đầu óc bắt
đầu choáng váng.
“Ta đã bảo hạ nhân trải chăn thỏ sẵn trên giường rồi, ngươi
đi ngủ đi!” Tối qua Nhan Noãn Noãn cố tình giấu chăn thỏ của Long Trác Việt, lại
bắt hắn ngủ dưới sàn, nhất quyết không chịu cho hắn ôm ngủ, lúc nàng ngủ trên
giường cò