a tiếng kêu gào thê thảm hỗn loạn tiếng xương
cốt gãy “Răng rắc”.
Những người này dám đùa giỡn nàng, không phải nhìn trúng
nàng tay trói gà không chặt sao.
Một cước giẫm lên khóa hạ của người cuối cùng, Nhan Noãn vỗ
vỗ váy, nói:“Lão nương hôm nay tâm tình vô cùng khó chịu, cư nhiên còn chọc
ta.”
Ngã trái ngã phải té trên mặt đất, mọi người đau thẳng hừ hừ,
hối hận đến ruột đều xanh .
Sớm biết tâm tình cô nãi nãi ngươi không tốt, cho bọn họ mười
lá gan cũng không đến gây chuyện a, ngươi lại không viết ở trên mặt.
Bọn họ một đám đại nam nhân, thế nhưng bị một nữ nhân đánh
cho hoa rơi nước chảy, này nếu truyền ra ngoài, không phải mất hết mặt mũi bọn
họ.
Nữ nhân này sử dụng loại chiêu thức gì, biến hóa quỷ dị, còn
không có một tia chiến khí.
Như vậy đã có thể đánh ngã bọn họ, có thể thấy được thực lực
người này có bao nhiêu đáng sợ.
Mỗi người trong lòng đều nghĩ như thế , nhìn Nhan Noãn trong
mắt, chậm rãi nổi lên ý sợ hãi.
Nhan Noãn một lần nữa đi đến trước mặt nam tử cầm đầu, giơ
lên một cước hung hăng dẫm nát trước ngực hắn, dùng sức nắn vuốt, nam tử đau
thiếu chút nữa hít thở không thông.
“Đùa giỡn ta, lão nương là người ngươi có thể đùa giỡn sao?”
Rống xong, Nhan Noãn đem chân nâng lên, lại giẫm mạnh xuống, thẳng đem nam tử cầm
đầu đau hôn mê bất tỉnh.
Hừ lạnh một tiếng, Nhan Noãn thế này mới tiếp tục đi lên
phía trước.
May cho bọn họ, nàng còn phải vội đi tìm Việt Việt, không có
thời gian dư thừa theo chân bọn họ.
Thiên Minh ẩn ẩn nghe được tiếng kêu thảm thiết trên đường,
vội vàng hướng bên này chạy tới, tuy rằng tiếng gào là tiếng của nam nhân,
nhưng trên đường khác thường, hắn không thể không đề cao cảnh giác.
Vạn nhất vương phi ở đó?
Hiển nhiên, Nhan Song Song cũng nghĩ như vậy, hai người cơ hồ
là cùng lúc, xuất hiện ở trước mặt Nhan Noãn.
“Vương phi, ngài không sao chứ?”
“Vương phi, ngài không sao chứ?”
Trăm miệng một lời , Thiên Minh cùng Nhan Song Song nhất tề
hỏi, giống như phía trước tập luyện quá vô số lần, ăn ý mười phần.
Dứt lời, hai người đều sửng sốt một chút, xấu hổ nhìn nhau,
Nhan Song Song vừa tiếp xúc với ánh mắt thâm thúy tối tăm của Thiên Minh, bối rối
dời tầm mắt.
Nhan Noãn không có dư tâm tình đi chú ý sóng ngầm giữa hai
người trong lúc đó, lắc lắc đầu bức thiết hỏi:“Thế nào, tìm được vương gia
chưa?”
“Nô tỳ không gặp.” Nhan Song Song dẫn đầu mở miệng nói, trên
mặt thanh mĩ xẹt qua tự trách.
Đều do nàng không coi chừng vương gia cho tốt.
“Vương phi, thuộc hạ tìm được vương gia .” Thiên Minh thấy
Nhan Noãn nghe xong Nhan Song Song nói lộ ra thần sắc cô đơn, vội hỏi.
Nhan Noãn lần đầu tiên cảm thấy, giọng nói hơi trầm thấp của
Thiên Minh quả thực có thể so với ánh mặt trời làm tâm tình người ta thay đổi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn ngẫng lên. Nàng kích động nhìn Thiên
Minh, trong mắt lóe ra ánh sáng lung linh:“Thiên Minh, thật vậy chăng?”
“Dạ, thuộc hạ đã kêu chờ vương gia ở chỗ kia, sau đó đi tìm
vương phi.”
“Mau, mau dẫn ta đi tìm Việt Việt.”
Nhan Noãn đáy mắt lóe sáng dần dần nồng đậm, như tia nắng mặt
trời, chói mắt người, nàng vui sướng cong khóe môi lên, xóa đi lo lắng lúc nãy,
tươi cười làm cho khuôn mặt nàng đều tràn ngập gụ hoặc.
Thiên Minh tầm mắt lướt qua Nhan Noãn, hướng phía sau nàng
nhìn lại:“Vương phi, bọn họ……”
Nhan Noãn quay người lại quét mắt nhìn một đám vô lại đang nằm
la liệt, khó được tâm tình tốt mở miệng nói:“Mặc kệ bọn họ, mau dẫn ta đi tìm
Việt Việt.”
Giờ phút này Nhan Noãn vì sắp nhìn thấy Long Trác Việt mà nhảy
nhót không thôi, càng không dư thừa tinh lực suy nghĩ nên xử trí đám người có ý
đồ đùa giỡn nàng như thế nào.
Con ngươi của Thiên Minh từ trong chỗ sâu u ám, lóe ra tia
không hiểu.
Nhẹ nhàng gật gật đầu, hắn dẫn Nhan Noãn đi đến ngõ nhỏ chỗ
Long Trác Việt đang chờ.
Ý của Vương phi là tạm thả bọn họ một con ngựa.
Nhưng mà Thiên Minh khó hiểu, đám người này đều là đại nam
nhân, lại bị vương phi đánh ngã ?
Vương phi, không phải không có chiến khí sao?
Từng đợt từng đợt nghi hoặc làm Thiên Minh choáng váng đầu
óc.
Tìm một cơ hội, hắn phải hỏi những người này, là vương phi
đánh bọn họ, hay là một người khác.
Long Trác Việt lòng nóng như lửa đốt đi qua đi lại, thường
xuyên ngẩng đầu nhìn lối vào ngõ nhỏ khác, trong lòng lo âu không thôi, hận
không thể lập tức lao ra đi tìm Nhan Noãn.
Nhưng nghĩ đến chính mình mù đường, Long Trác Việt vẫn dừng
bước , buồn bực vô cùng.
Không biết đường, đây là điểm trí mạng của hắn, cho dù hắn ở
kinh thành, nhưng các ngã tư hẽm nhỏ trong kinh thành, ở trong đầu hắn chính là
một đoàn tương hồ, cho nên mặc kệ đi nơi nào, bên cạnh hắn, đều có Thiên Minh
tùy thân đi theo.
Ai bảo Thiên Minh không cho hắn đi Tụ Hiền lâu tìm Noãn
Noãn, vì thế mới làm cho Thiên Minh đi nhìn tường suy nghĩ, sau đó hắn chuồn khỏi
Vương phủ đi tìm Noãn Noãn.
Nào biết rằng ngay cả Song Song cũng ngăn cản không cho hắn
đi.
Vì vậy hắn đành phải lén lút một mình đi ra.
Tụ Hiền lâu hắn đã đi qua vài lần, như thế nào vẫn đi nhầm
a.
đang lúc Long Trác Việt cơ hồ muốn đem