Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326182

Bình chọn: 10.00/10/618 lượt.

nhìn chằm chằm bóng dáng Lãnh Dịch Hạo.

“Vương phi, người thật sự không đi sao ?” – Tần Thế Viễn hỏi.

“Không đi không đi! Tên mù chết tiệt! Cho ngươi ngã chết luôn ! cho ngươi đông cứng chết luôn ! Không có ta, ta xem ngươi tìm Linh Diên Hủy như thế nào!” – Úc Phi Tuyết mạnh miệng.

“Đúng là có thể bị ngã chết.” – Tần Thế Viễn nói tiếp.

“Cái gì…… Có ý gì.” – Úc Phi Tuyết muốn mạnh miệng, nhưng lại thiếu tự tin.

Tần Thế Viễn mỉm cười, nhẹ nhàng phe phẩy đàn hương phiến từ từ nói:

“Dưới Thiên Linh Sơn tuy rằng bốn mùa là mùa xuân, nhưng trên đỉnh núi lạnh lẽo vô cùng, không có đủ mấy vật chống lạnh, người bình thường cơ bản không lên được đỉnh núi, cho dù Vương gia võ công cao cường, có thể dùng nội lực chống chọi với cái lạnh, nhưng sơn đạo gập ghềnh, trên đường đi hái Linh Diên Hủy, sẽ đi qua một con đường núi hẹp, lại có tên là Thiên Khiếm Nhai, nơi đó địa hình hiểm yếu, nhìn ra Hàn Đàm. Hàn Đàm nước sâu ngàn thước, bên trên có hàn băng bao phủ, tiếp nối với mặt đất, khó có thể phân biệt. Vương gia đi như thế này, chỉ sợ……”

“Ta mệt rồi, muốn ngủ!” – Úc Phi Tuyết đột nhiên đứng dậy, quay người trở về phòng.

Tần Thế Viễn khẽ cười lắc đầu, Vương phi này không hề có một chút bộ dáng Vương phi, nhưng thật ra thực sự đáng yêu.

“Truyền lệnh xuống, Vương phi muốn nghỉ ngơi, cho dù là kẻ nào cũng không được đến quấy rầy.”

Tiếng Tần Thế Viễn từ rất xa truyền đến tai Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết không khỏi lại cảm thán, nam nhân này, rất vừa ý nàng! Rất ý tứ !

Mặc dù lần nào cũng nhìn thấu tâm tư nàng, nhưng từ trước đến giờ không hề làm cho nàng cảm thấy không thoải mái. Đáng giá kết giao!

Giống như là có người cố ý chuẩn bị tốt mọi thứ, Úc Phi Tuyết thành công ra khỏi phủ từ cửa sau mà không gặp một người nào. Đi ra khỏi Tần phủ rẽ vào một khúc cong, Lãnh Dịch Hạo đang đứng trên một cầu đá nhỏ đợi nàng.

“Ồ, có mấy kẻ không phải nói muốn đi một mình sao ?” – Úc Phi Tuyết lắc lư cái đầu nhỏ, cười tủm tỉm lại gần, giọng điệu chế giễu.

“Cũng có người vừa mới nói nàng nhất định không đi.” – Lãnh Dịch Hạo dựa vào bên cầu đá lười biếng đáp lễ.

“Cho ngươi ngã chết luôn đi!” – Úc Phi Tuyết bị chạm đến điểm yếu, biến sắc, tức giận bỏ lại một câu, quay người muốn đi.

Nào ngờ Lãnh Dịch Hạo lại có thể chính xác nắm lấy cánh tay nàng, sau đó tiện tay dùng sức kéo, Úc Phi Tuyết liền thành công biến thành cái nạng của hắn.

“Làm gì vậy làm gì vậy! Buông tay ra!” – Trên đường cái, có người đang nhìn!

“Buông tay rồi ai dẫn ta đi.”

“Ai thích thì đi! Dù sao ta cũng không đi!”

“Nàng là nương tử của ta, nàng không đi thì ai đi ?”

“Ai là nương tử của ngươi! Mau buông tay ra! Đây là đường cái!” – rất nhiều người đang nhìn, thật là mất mặt !

“Mặc kệ bọn họ.” – Dù sao hắn không nhìn thấy. Mắt không thấy tâm không phiền.

……

Phía sau hai người, hai bóng người đi theo bọn họ không xa không gần. Mỗi một dặm đường, lại có người thay phiên theo dõi, kịp thời báo cáo tình hình của Lãnh Dịch Hạo và Úc Phi Tuyết cho chủ tử.

Thiên Linh Sơn đúng là danh bất hư truyền, dọc đường đi, phong cảnh xinh đẹp, lúc mới bắt đầu, hai người còn có thể cãi nhau ầm ĩ, nhưng theo sơn đạo càng đi càng gập ghềnh, thời tiết quả nhiên cũng càng ngày càng lạnh lẽo, tuyết đọng trên mặt đất cũng càng ngày càng dày.

Úc Phi Tuyết và Lãnh Dịch Hạo đồng thời vận công ngự khí, nhưng Úc Phi Tuyết vẫn cảm thấy toàn thân lạnh lẽo như cũ. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, từ Úc Phi Tuyết giúp đỡ Lãnh Dịch Hạo, trở thành Lãnh Dịch Hạo ôm lấy Úc Phi Tuyết.

Không còn hơi sức mà cãi nhau, bên trong một không khí băng hàn, hình bóng hai người đang ôm chặt lấy nhau đi lên đỉnh núi.

Thiên Khiếm Nhai, chỉ rộng có vài thước, dốc trượt xuống, trên có tuyết đọng, cực kỳ hiểm trở. Lãnh Dịch Hạo không nhìn thấy, Úc Phi Tuyết nhìn thấy, lại bị dọa chết khiếp.

Dưới này chính là hồ băng sao ? Nhìn qua trắng xoá một mảnh, nếu không phải Tần Thế Viễn lúc trước có nói qua, nàng thật sự không biết phía dưới là một hồ nước.

Lãnh Dịch Hạo đột nhiên cầm lấy tay Úc Phi Tuyết:

“Đừng nhìn xuống dưới, nhìn phía trước kìa.”

Úc Phi Tuyết hít sâu một hơi, cầm tay Lãnh Dịch Hạo, cẩn thận đi về phía trước. Đột nhiên, trong một mảng trắng xóa trước mắt có một bụi hoa màu hồng, hết sức bắt mắt!

“Linh Diên Hủy!” – Úc Phi Tuyết vui sướng, giãy tay ra chạy về phía Linh Diên Hủy quý hiếm, cũng không lưu ý nên trượt chân một cái.

“A…” – cơ thể Úc Phi Tuyết rầm một cái, cùng với bông tuyết bay lả tả và nham thạch to to nhỏ nhỏ, lăn xuống dưới vách đá. Nham thạch rơi xuống ở phía trên Hồ băng, phát ra tiếng vang nặng nề, tạo nên vài lỗ hổng lớn sâu thẳm trên hồ băng.

Trên sườn núi, nham thạch sắc nhọn, Úc Phi Tuyết bám lấy chỗ nham thạch hơi nhô ra.

“Nha đầu, nàng sao rồi ?” – trên vách đá truyền đến tiếng kêu lo lắng của Lãnh Dịch Hạo.

Úc Phi Tuyết rất muốn trả lời, nhưng trên mảnh nham thạch mà nàng đang bám lên tuyết đọng rất sâu, cái chỗ hơi nhô ra đó không thể chịu đựng được sức nặng của nàng, bàn tay nhỏ bé đang trượt dần từng chút từng chút xuống. Nàng sợ nói ra một câu thì sẽ