Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Nương Tử Đừng Nghịch Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328391

Bình chọn: 8.5.00/10/839 lượt.

éo qua Úc Phi Tuyết đang có chút bất an.

“Yên tâm đi, đây là sở trường của ta !” – Úc Phi Tuyết phẩy phẩy tay, gạt người chứ gì, việc này nàng làm suốt ấy mà. Cho nên một chút này thôi đâu có làm khó được nàng.

“Hoàng Thượng giá lâm –”

Cùng với một tiếng hô the thé chói tai, một người thân mặc hoàng bào, một nam tử mặc dù hai bên tóc mai đã màu hoa râm, nhưng tinh thần nhanh nhẹn bước đi ra, bên cạnh hắn là Đông Hoàng hậu trang điểm rất diễm lệ.

“Phụ hoàng –” Lãnh Dịch Hạo vẫn ngồi trên ghế như cũ, vừa nhìn thấy Hoàng Đế, vốn định đứng dậy hành lễ, lại không nhịn được mà ho khan. Bên dưới bộ quần áo rộng thùng thình kia, thân hình gầy gộc không ngừng run lên, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ tiều tụy suy nhược, đúng là “thấy mà thương”!

Úc Phi Tuyết tiến lên đỡ Lãnh Dịch Hạo:

“Vương gia, Vương gia ngài chậm một chút.” – giọng nói nhẹ nhàng tinh tế, lại phối hợp với động tác tỉ mỉ chu đáo, trước mặt Hoàng Đế và Hoàng Hậu diễn một bức tranh phu hiền thê thảo.

“Thôi thôi, con thân thể không tốt, miễn lễ đi.” – Hoàng Thượng đau lòng phất tay, nhưng ánh mắt nhanh chóng bị Úc Phi Tuyết bên cạnh Lãnh Dịch Hạo hấp dẫn.



“Vương phi, vì sao con lại che mặt ?” – Hoàng hậu cũng kinh ngạc nhìn Úc Phi Tuyết hồng sa che mặt, tò mò hỏi.

Nàng vốn muốn đến xem nữ nhi đẹp nhất Úc gia bộ dạng khuynh quốc khuynh thành như thế nào, không ngờ Úc Phi Tuyết lại che mặt mình lại như cái bánh bao, hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt thật.

“Hồi bẩm nương nương……” – Úc Phi Tuyết định mở miệng giải thích.

“Đợi chút, các con đã thành thân, con nên gọi bản cung là gì ?” – Đông Hoàng hậu mỉm cười nhìn Úc Phi Tuyết, Úc Phi Tuyết nhìn nụ cười của nàng, ngây ra trong chốc lát.

Nàng từ nhỏ không có mẹ, đại nương và tỷ tỷ trong nhà chưa bao giờ đối tốt với nàng, ngay cả phụ thân nàng, cũng chưa từng cho nàng cái gọi là tình thương của cha. Nhưng trên mặt Đông Hoàng hậu, nàng thấy được thứ gì đó rất dịu dàng, có thể chạm được đến tim.

Lãnh Dịch Hạo kịp thời ho khan nhắc nhở Úc Phi Tuyết.

“Nên…… gọi là mẹ……” – Úc Phi Tuyết nhẹ nhàng trả lời, khuôn mặt nhỏ nhắn một thoáng ửng hồng. May mà có lớp lụa ngăn cách nên không có ai phát hiện được.

Mẹ, từ này thật xa xôi lạ lẫm, nhưng trên người hoàng hậu, nàng lại tìm được cảm giác này.

“Ah?” – Hoàng hậu vui vẻ cười nhìn Úc Phi Tuyết, giọng nói nhẹ nhàng đầy yêu thương nhưng cung mang theo chút nghi ngờ.

“Ah, gọi là mẫu hậu.” – Úc Phi Tuyết thu hồi lại suy nghĩ không nên có.

Kỳ lạ, mặc dù là lần đầu tiên gặp mặt, nhưng giữa nàng và Đông Hoàng hậu, hình như có một loại cảm giác rất quen thuộc. Úc Phi Tuyết bất giác nhìn Hoàng hậu mấy lần.

Hoàng hậu lúc này mới nhân ái cười gật đầu.

“Hồi bẩm mẫu hậu, trước khi lấy chồng, tiểu nữ đã từng hứa nguyện trước Phật tổ, chỉ cần Vương gia thọ phúc an khang, tiểu nữ tự nguyện cách đi dung nhan, cả đời cầu phúc cho Vương gia. Chỉ cần Vương gia khỏe mạnh, cho dù muốn nô tì vĩnh viễn mất đi dung nhan khuynh thành, nô tì cũng cam tâm tình nguyện.”

Úc Phi Tuyết quả nhiên không hổ danh là được “tôi luyện” từ nhỏ. Nói dối mà nghe vô cùng chân thành, cảm động lòng người.

Hoàng hậu nghe xong, cũng không kìm được, nước mắt lã chã, người con gái nào mà không quý trọng dung nhan của mình, nhưng nàng lại đồng ý dùng dung nhan của mình đổi lấy sức khỏe cho Vương gia, đúng là khó có được.

Ngay cả Hoàng Đế nghe xong, cũng xúc động vạn phần, đúng là một nàng dâu tốt! Hắn không chọn sai người rồi !

“Tốt lắm!” – Hoàng Đế đứng dậy tiến đến vỗ vai Lãnh Dịch Hạo:

“Hoàng nhi, con đã cưới được một Vương phi rất tốt. Con nhất định phải chăm sóc mình cho tốt, đừng để phụ tấm chân tình của Vương phi !”

“Nhi…… nhi thần……nhi thần nhất định sẽ…… sẽ quý trọng……” – Lãnh Dịch Hạo yếu ớt mở miệng, trên khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt kia lộ ra một nụ cười nhẹ khó thấy được.

Nếu không phải Úc Phi Tuyết đã thấy qua bộ dáng ngọc thụ lâm phong của hắn, nhất định sẽ nghĩ là hắn đúng là bị bệnh sắp chết. Tên này rốt cục muốn làm trò gì vậy?

Hắn rõ ràng là đứa con mà Hoàng Đế yêu nhất, nghe nói hoàng hậu bây giờ không phải mẹ ruột của hắn, nhưng đối xử với hắn cũng rất tốt, vì sao hắn phải giả bộ như vậy ? Giả chết vui lắm sao ?

Suy nghĩ của Úc Phi Tuyết còn đang trôi dạt vào cõi tiên, chợt nghe thấy Hoàng hậu nói:

“Ta thấy đứa nhỏ này bản tính lương thiện, Hoàng nhi coi như đã tìm được vợ hiền, cũng có thể an tâm ở lại kinh thành, cố gắng dưỡng bệnh……”

Úc Phi Tuyết lập tức nhớ lại trọng trách của mình, nàng tiến lên một bước, chân thành quỳ xuống:

“Bẩm phụ hoàng, mẫu hậu, nhi thần có một yêu cầu quá đáng, không biết có nên nói ra hay không……”

“Không được……không nên để phụ hoàng thêm lo lắng!” – Lãnh Dịch Hạo thân thể “suy yếu”, cho nên đến cả tiếng can ngăn cũng có vẻ không có chút sức lực nào.

“Chuyện gì ? Nói trẫm nghe xem.” – Hoàng Đế hào phóng nói, rõ ràng là có ấn tượng rất tốt với Úc Phi Tuyết.

Người phụ nữ đức hạnh nhất là người biết lo lắng vì trượng phu, Úc gia tiểu thư chẳng những không có thói hư hỏng và kiêu ngạo của những thiên kim tiểu thư bình thường, ngược l


XtGem Forum catalog