ào đó không ổn.
"Tham kiến thái hậu." Ngọc Điệp chậm rãi thi lễ.
Lãnh Dịch Khánh đã hiểu, đây không phải là Úc Phi Tuyết, ả là Ngọc Điệp.
Trước kia khi Úc Phi Tuyết cố ý ở trước mặt tiên đế cùng thái hậu giả bộ hiền lương thục đức, cũng là nhẹ giọng nói năng nhỏ nhẹ, cùng giọng nói của Ngọc Điệp lúc này xác thực có vài phần tương tự. Nhưng từ khi chính thức yêu Úc Phi Tuyết, Lãnh Dịch Khánh tự nhiên quen thuộc với từng động tác, từng ánh mắt của nàng.
Nữ nhân này, từ trong ra ngoài, không có chút gì giống với Úc Phi Tuyết. Có điều như vậy cũng tốt. Thái hậu giam cầm Ngọc Điệp trong cung, nghĩa là Úc Phi Tuyết sẽ không bị nguy hiểm.
Nhưng tại sao Lãnh Dịch Hạo lại cho Ngọc Điệp tiến cung? Nghĩ tới đây, Lãnh Dịch Khánh không khỏi giật mình.
Chẳng lẽ, Lãnh Dịch Hạo đã sớm biết thái hậu sẽ đi bước cờ này, cho nên sớm đã có chuẩn bị? Hay là... Lãnh Dịch Hạo quả thật đã chuẩn bị báo thù ẫu thân của hắn?!
Nghĩ tới đây, ánh mắt Lãnh Dịch Khánh không khỏi trầm xuống.
Mà bên này, thái hậu đã lôi kéo tay Ngọc Điệp hỏi lung tung này nọ, Ngọc Điệp ăn nói khéo léo, lại hiểu rõ Lãnh Dịch Hạo cho nên trả lời rất trôi chảy.
"Tiểu Tuyết, những ngày này thật sự là vất vả cho con! Con xem A Hạo hiện tại cũng đã khỏe rồi, con cũng không cần dùng mạng che mặt nữa." Thái hậu thân thiết cầm bàn tay nhỏ bé của Ngọc Điệp.
Ngọc Điệp thấy Lãnh Dịch Khánh ở bên cạnh, sợ bị phát hiện, vì vậy do dự: "Nhưng hài nhi đã từng thề, cả đời cũng sẽ không gỡ khăn che mặt xuống..." Chuyện giữa Úc Phi Tuyết và thái hậu, trước khi nàng đi Lãnh Dịch Hạo đã cố ý báo trước, nên nàng trả lời rất tự nhiên.
Lãnh Dịch Khánh biết cố kỵ trong lòng Ngọc Điệp, vì vậy mỉm cười nói: "Tiểu Tuyết, nàng không cần phải lo lắng, nơi này không có người ngoài, để cho thái hậu nhìn nàng, không sao."
Ánh mắt Lãnh Dịch Khánh mang theo vài phần nhắc nhở, chậm rãi gật đầu với Ngọc Điệp, trong lòng Ngọc Điệp liền buông lỏng.
Ban đầu còn sợ Lãnh Dịch Khánh sẽ vạch trần nàng, hiện tại hoàn toàn không cần lo lắng nữa.
Ngọc Điệp hiểu rõ, Lãnh Dịch Hạo và Lãnh Dịch Khánh, hai huynh đệ này, đều đang lợi dụng nàng.
Cái khác nhau là, Lãnh Dịch Hạo muốn lợi dụng nàng để bảo vệ Úc Phi Tuyết, mà Lãnh Dịch Khánh muốn lợi dụng nàng, để cái danh hiệu Vương phi của Úc Phi Tuyết chính thức biến mất.
Bởi vì, khi nàng thật sự trở thành Úc Phi Tuyết, như vậy Úc Phi Tuyết thật sự, sẽ không còn liên quan gì với Lãnh Dịch Hạo nữa. Vì vậy, Ngọc Điệp thẹn thùng ngẩng đầu, lộ ra cổ tay trắng nõn như tuyết, nàng chậm rãi kéo khăn che mặt của mình xuống để lộ ra khuôn mặt xinh xắn tuyệt
"Quả nhiên là quốc sắc thiên hương!" Thái hậu cười dịu dàng nhìn Ngọc Điệp từ trên xuống dưới, trong mắt tràn đầy tán thưởng
Ngọc Điệp trong đầu không khỏi nảy ra một cái ý tưởng.
Lãnh Dịch Hạo để nàng đến thay thế Úc Phi Tuyết, người bình thường chưa thấy qua khuôn mặt Úc Phi Tuyết, nếu như cả thái hậu cùng hoàng thượng đều chấp nhận nàng. Như vậy chỉ còn lại người Úc phủ. Chỉ cần bọn họ cũng chịu thừa nhận nàng, như vậy, nàng thật sự có thể giả làm Úc Phi Tuyết!
Trong lòng Ngọc Điệp bỗng nhiên rực sáng, một diệu kế tuyệt đỉnh đã âm thầm thành hình.
"Thái hậu quá khen." Ngọc Điệp cười đến rực rỡ động lòng người.
Lãnh Dịch Khánh khẽ nhếch môi cười.
Trong Từ Ninh điện tràn đầy tiếng cười hoà thuận vui vẻ, có điều cả ba người đều có tâm tư riêng.
Thái hậu lấy cớ hy vọng Ngọc Điệp ở lại trong cung vài ngày cùng nàng, Ngọc Điệp cố tình muốn tạo mối quan hệ tốt đẹp với thái hậu, dĩ nhiên sẽ vui vẻ đáp ứng.
Vì vậy, Ngọc Điệp, không, phải nói là Thuận vương phi lưu lại trong nội cung cùng thái hậu.
Màn đêm buông xuống, trên nóc Úc phủ, một bóng đen xuất hiện, sau đó phi thân tiến vào phòng ngủ của Úc lão gia... Hai đường thẳng song song giao nhau
Tâm tình Lãnh Dịch Khánh rất vui vẻ, từ khi Ngọc Điệp thay thế Úc Phi Tuyết vào cung, hắn vẫn suy nghĩ đến một vấn đề...
Úc Phi Tuyết hiện tại đã không phải là vương ph>Bất kể là Lãnh Dịch Hạo bỏ nàng, hay Ngọc Điệp thay thế nàng, tóm lại, bây giờ nàng và Lãnh Dịch Hạo không có bất kì quan hệ nào.
<> Như vậy, liệu có phải, hắn có thể lại tiếp tục tiếp cận nàng?
<> Nghĩ đến thời điểm mới quen biết, nàng vui cười xinh đẹp tươi sáng tựa như tiên nữ, Lãnh Dịch Khánh trong lòng liền dịu dàng.
<> "Tiểu Đường tử."
<> "Có nô tài!"
<> "Chuẩn bị một chút, cùng trẫm xuất cung."
<> "Vâng!"
<> *
<> Hai ngày nay Úc Phi Tuyết đều ở cùng Tần Thế Viễn. Hắn là một nam nhân vừa tri kỷ lại vừa tỉ mỉ. Quan trọng nhất chính là, hắn nhiều tiền.
<> Bất kể Úc Phi Tuyết đưa ra yêu cầu gì, hắn cũng đều có thể làm được.
<> Ví dụ như, có lúc Úc Phi Tuyết cố ý gây khó dễ, muốn có những vì sao.
<> Kết quả là vào ban đêm, Tần Thế Viễn quả thật đã cho nàng một căn phòng đầy ánh sao - chính là những con đom đóm bay. Trong nửa ngày, bắt nhiều đom đóm như vậy, cũng có thể xem như một hành động vĩ đại.
<> Nhưng rồi Úc Phi Tuyết lại gây khó dễ một lần nữa: Ta muốn xem những vì sao vào ban ngày!
<> Có bản lĩnh thì ngươi đi bắt đom đóm vào