yết cảm thấy giới này quá nhỏ bé.
"Thế Viễn, nếu như ta muốn ngươi ủng hộ Vô Ngân, ngươi có đồng ý không?" Lão khất cái chỉ vào Phong Vô Ngân.
Tần Thế Viễn đem tất cả mọi chuyện trước sau, trái phải nghĩ một lượt, đại khái chuyện gì xảy ra, trong lòng hắn đều đã rõ.
Phong Vô Ngân hướng Tần Thế Viễn cười nhạt:"Nếu như một ngày kia ta phục quốc thành công, ngươi chính là người đầu tiên là thương nhân làm đại thần phủ nội vụ."
Trong lòng Tần Thế Viễn có chút xao động.
Sâu trong lòng mà nói, kỳ thật hắn khâm phục Lãnh Dịch Hạo hơn.
Nhưng mà là thương nhân, nguyện vọng lớn nhất của hắn là vào triều làm quan, không phải dựa dẫm vào bất cứ kẻ nào nữa.
Hắn một mực tin tưởng, Lãnh Dịch Hạo có thể giúp hắn thực hiện được nguyện vọng này.
Nhưng mà thế sự khó liệu, Lãnh Dịch Khánh lại lên ngôi vua, mà thời gian qua hắn lại mong muốn làm theo tổ chế, cho nên Phong Vô Ngân chính là hy vọng duy nhất của hắn.
Nhưng mà... đây là mưu phản!
Tần Thế Viễn nhíu mày do dự một lát, ánh mắt rơi vào trên người Úc Phi Tuyết: "Nàng cũng ủng hộ hắn?"
Úc Phi Tuyết nhìn thoáng qua Phong Vô Ngân, ánh mắt ấm áp của Phong Vô Ngân tràn ngập chờ mong.
"Không ủng hộ." Úc Phi Tuyết rất rõ ràng phun ra mấy chữ.
"Vì sao?" Phong Vô Ngân trong mắt xẹt qua một tia thất vọng, câu hỏi này Tần Thế Viễn cũng muốn biết.
Lão khất cái không nhanh không chậm ngồi ở cửa uống rượu.
Úc Phi Tuyết gãi đầu:"Không nên hỏi ta vấn đề phức tạp như vậy, ta không biết trả lời sao, dù sao ta cũng sẽ không ủng hộ."
Phong Vô Ngân nhíu mày than nhẹ một chút:"Nàng phản đối ta sao? Nếu có một ngày, ta và Lãnh Dịch Hạo phải ta chết ngươi sống, nàng sẽ làm như thế nào?"
"Tiểu sư phụ! Ta chỉ không rõ một việc, vì sao nhất định phải trở thành như thế này. Những việc này...ta không hiểu!" Úc Phi Tuyết bực bội dậm chân, "Không nên hỏi ta những vấn đề phức tạp như vậy!"
Tại sao nàng có cảm giác bọn họ như thể một bang hội nào đó, bây giờ giống như...giống như đang cùng tham gia một âm mưu bí mật nào đó.
Phong Vô Ngân than nhẹ một tiếng, kỳ thật Úc Phi Tuyết lớn lên vô cùng đơn thuần, muốn nàng hiểu được ý nghĩa của quốc gia đại sự, đúng là làm khó cho nàng.
"Được rồi, dù sao nàng cũng không trở về Úc Phủ, chi bằng tạm thời ở lại chỗ này." Ý của Phong Vô Ngân là không lâu nữa sẽ có việc lớn phát sinh, ở lại chỗ này tương đối an toàn.
Úc Phi Tuyết chuyển con mắt nhìn một vòng, cuối cùng nhìn Tần Thế Viễn:" Này, ngươi lần trước nói sẽ mời ta ăn cái gì?"
Tần Thế Viễn hiểu ý, tiếp lấy lời Úc Phi Tuyết:"Đúng rồi! Ta thật có nói vậy, giờ đi luôn chứ?"
"Được được, ta muốn ăn chân giò muối phố Đông, bánh trôi Nam thị, còn có..." Úc Phi Tuyết lôi kéo Tần Thế Viễn đi ra ngoài.
Phong Vô Ngân vốn định ngăn cản bọn họ, nhưng mà cuối cùng chỉ giật giật ngón tay nhìn theo Úc Phi Tuyết đi xa.
"Sao không đuổi theo?" Lão khất cái híp mắt nhìn thoáng qua Phong Vô Ngân đang một mình buồn bã.
Phong Vô Ngân cô đơn cười, thân ảnh màu trắng phiêu dật cô độc đứng lặng trước cửa sổ: "Nàng không muốn ở lại, có ép cũng vô dụng." Ta vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho ngươi
Phong Vô Ngân cô đơn cười, thân ảnh màu trắng phiêu dật cô độc đứng lặng trước cửa sổ: "Nàng không muốn ở lại, có ép cũng vô dụng."
Lão khất cái thở dài một tiếng: "Đôi khi, những người có thể phá được Thiên cơ, lại không nhìn thấu được chính mình. Bất kể quyết định của ngươi là gì, ta cũng sẽ không phản đối, nhưng con đường này nên đi như thế nào, tự ngươi phải hiểu rõ."
Ánh mắt Phong Vô Ngân dừng trên những đám mây trắng trôi xa phía chân trời. Thật ra hắn cũng từng muốn tiêu diêu tự tại, bắt đầu từ lúc nào mà giữa hắn và Tuyết Nhi, lại trở nên xa cách như vậy.
Nếu như trước đây, lúc mới bắt đầu hắn chọn mang theo Tuyết Nhi cùng rời đi. Dùng tính mạng chắn gió che mưa cho nàng, có lẽ kiếp nạn của Tuyết Nhi đã qua, bọn họ hẳn là đang trải qua cuộc sống hạnh phúc, nhưng mà trên vai hắn có trách nhiệm của mình.
Nếu như bây giờ hắn mới nói từ bỏ, liệu còn có thể không?
"Vừa rồi có người truyền tin, nói Ngọc Điệp có tin tức muốn đưa cho ngươi, nàng ta muốn gặp ngươi." Lão khất cái lại uống một ngụm rượu, ánh mắt trong suốt, có chút thờ ơ với thế sự, giống như tất cả mọi thứ trên thế gian này đều không liên quan tới hắn.
Phong Vô Ngân giật mình, Ngọc Điệp? Muốn gặp hắn vào lúc này?
Tối đó, Phong Vô Ngân đi đến chỗ hẹn với Ngọc Điệp, Ngọc Điệp quả nhiên đợi ở đây đã lâu.
"Sư huynh." Thanh âm êm ái chậm rãi thoát ra từ trong miệng Ngọc Điệp.
"Tìm ta có chuyện gì?" Phong Vô Ngân một thân áo trắng đứng dưới ánh trăng giống như một bức tranh cuộn. Góc áo tung bay theo gió, phiêu nhiên như thần tiên.
Ngọc Điệp yên lặng nhìn Phong Vô Ngân, hắn vẫn giống như trước đây, vẫn xa xôi, khó gần
"Sư huynh, huynh vẫn giống như trước đây." Ngọc Điệp nhẹ nhàng nhếch miệng cười.
Trong ánh mắt lãnh đạm của Phong Vô Ngân hiện lên một tia âm trầm, chậm rãi mở miệng nói: "Trước đây?"
Lời của Phong Vô Ngân hiển nhiên đã khiến Ngọc Điệp hiểu lầm, Ngọc Điệp thở dài một tiếng: "Đúng vậy, trước đy