hăm, thương yêu cái trán của cô
"Muốn........"
"Tiểu quỷ tham lam" Hắn cười, trên khuôn mặt tuấn lãng hiện lên sự cưng chiều lại khêu gợi dịu dàng, hắn lần nữa để thân thể cô nằm trên giường, từ giữa đùi cô rút ra dục vọng của bản thân hắn
Cô mở mắt mê mang không hiểu nhìn sang, anh khẽ mỉm cười với cô, tay cầm hai mắt cá chân của cô, đem bắp đùi trắng như tuyết tách ra, sau đó cúi đầu chui vào trong đó, mút lấy từng ngụm mật hoa ngọt ngào chỉ thuộc về cô
Cô thét chói tai ra tiếng, không cách nào khống chế khoái cảm đánh tới, đợi đến khi hắn dừng lại động tác, cả người cô giống như uống hết một bình rượu Vodka, toàn thân trở nên xụi lơ
Hắn rất nhanh lại tiến vào cô lần nữa, đè ép chân cô đâm thật sâu vào bên trong, rút ra lại đâm vào, nhịp điệu giao hoan từ chậm dần dần trở nên nhanh hơn, lại vẫn tiếp tục chặt chẽ nằm trong lòng bàn tay hắn. Không biết qua bao lâu, Mặc Khải Tuyền chìm vào hôn mê lại bị hắn lật người lại, từ sau lưng nặng nề tiến vào cô
Khoái cảm của cô đã tới cực điểm nhưng người đàn ông trên người vẫn không chịu cho, vẫn đè nén một kích cuối cùng. Cô khẽ khóc lên, năn nỉ hắn, rốt cuộc tốc độ của hắn càng ngày càng nhanh, cuối cùng hoàn toàn mất khống chế.......
"Khải Tuyền, dùng sức kẹp chặt anh, đúng, cứ như vậy........" Hắn lẩm bẩm bên tai cô, nói xong khẽ cắn vào cái cổ trắng như tuyết của cô
Cuối cùng, khoái cảm dâng cao hướng cô đánh tới khiến Mặc Khải Tuyền không cách nào khống chế được bản thân, tự động co rút, cô mơ mơ hồ hồ kêu tên hắn, hoa tâm co rút lại
Cô ngọt ngào kêu lên cùng phản ứng mê người khiến Cận Thừa toàn thân run lên, phân thân như bị điện giật trở nên tê dại
Dùng sức hôn lên cánh môi mềm mại, cổ họng đè nén tiếng gầm nhẹ, dục vọng thật lớn vùi sâu trong cơ thể cô, đem toàn bộ kích tình màu trắng vẩn đục đều vẩy vào hoa điền ấm áp
Bởi vì cảm giác quá mức tuyệt vời nên từ đầu tới cuối bọn họ thậm chí đã quên sử dụng bao cao su.
Có một cảm giác giống kẻ trộm.
Mỗi ngày buổi tối, trời tối cô mới dám để Cận Thừa vào cửa, trời chưa sang cô đuổi hắn về nhà giống như đuổi giặc.
Nguyên nhân rất đơn giản, ngộ nhỡ ngày bị Nguyễn tiểu thư bắt gặp, phát hiện cô cùng bại hoại của giới luật sư léng phéng, cô có miệng cũng khó cãi, đây là tự làm tự chịu!
Đồ dung của đàn ông trong nhà càng ngày càng nhiều, bàn chải đánh răng, dao cạo râu, nước hoa, đồ lót, âu phục, giày da, sách luật, Laptop, thậm chí tâm huyết dâng cao, hắn còn mang cả bồn tắm màu lục tới, giống loài tu hú chiếm tổ của chim khách, khiến cô giận mà không dám nói.
"Anh có thể không cần ngày nào cũng phải đến không?" Cô oán trách: "Như vậy rất nguy hiểm!"
Kể từ buổi chiều đầu tiên không đuổi hắn đi, hắn liền mỗi đêm đều đến, ở trên giường đơn nho nhỏ ra sức giày vò cô, làm cho giường kêu "Kẽo kẹt kẽo kẹt" mỗi đêm, có lẽ vài ngày nữa sẽ phải đổi cái khác.
"Vậy em về nhà cùng anh?"
"Không!"
Cô sẽ không ngu như vậy, ngộ nhỡ ngày nào đó Cận phu nhân tương lai lại tâm huyết dâng lên chạy tới nhà trọ, phát hiện cô còn ở lại nơi đó, khó đảm bảo cô ta sẽ không làm gì mờ ám với cô, cuối cùng xui xẻo nhất sẽ là Cận Thừa
Cô không muốn thấy danh dự cũng như sự nghiệp của hắn bị hủy hoại, lại không nỡ rời xa hắn, cô cũng lặng lẽ thuyết phục mình, chỉ cần hắn đính hôn cô sẽ lại diễn trò mất tích lần nữa, hơn nữa tuyệt đối sẽ không nếu để cho hắn tìm được.
"Không trở về thì không được phép đuổi anh đi." Hắn nói như đó là chuyện đương nhiên, cầm đũa khuấy đều mì ăn liền thêm trứng mặn cô nấu, chăm chú ăn, giống như đó là cao lương mỹ vị.
"Anh lâu lắm chưa được ăn cơm sao?" Cô vừa bưởi vừa ngắm gương mặt hắn.
Hình như hắn gầy một chút, không có cô ngày ngày nấu cơm nấu canh, người đàn ông này nhất định là một ngày ba bữa đều qua loa, có khi bỏ bữa, có khi ăn gộp vào một bữa, nơi này lại quá nhỏ vừa không có đồ dùng nấu nướng, muốn làm chút đồ ăn ngon cho hắn cũng không thể, chỉ có thể để cho hắn ăn mì ăn liền!
"Cũng đều tại em hết." Cận Thừa hừ nhẹ, liếc cô một cái.
Đang yên đang lành lại chơi trò bỏ nhà ra đi, ngày ngày ăn trái cây với đồ ăn liền, hắn đảo mắt một cái cũng biết cô từ trên xuống dưới chỗ nào gầy.
"Em đang giảm cân." Miệng cô không ngừng lại mà tiếp tục ăn bưởi.
"Đừng giảm, eo vừa đẹp rồi, ôm vào quá cứng, rất may ngực cùng mông không có ảnh hưởng."
"Khụ khụ. . . . . ." Mặc Khải Tuyền suýt sặc, đây là lời nói của vị luật sư đứng đắn, nghiêm túc sao? Thực sự quá rõ ràng!
"Ăn no rồi." Hắn để đũa xuống, hướng cô ngoắc ngoắc ngón tay, "Lại đây."
"Làm gì?" Cô cảnh giác hỏi.
"No bụng thì nghĩ dâm dục." Hắn rất đơn giản nói ra ý nghĩ của mình.
"Em còn chưa ăn no." Cô không làm.
"Không sao, anh có thể để cho em ăn."
Thật sự. . . . . . Quá sắc tình! Mặc Khải Tuyền mặt đỏ tới mang tai hét lên một tiếng: "Cận Thừa! Tại sao trước kia em lại không biết anh rất háo sắc vậy?"
Nhớ năm đó, cô còn phải chủ động leo lên giường của hắn, đối với hắn muốn làm gì thì làm, nhưng hôm nay nhìn lại xem ra, chỉ sợ này người đàn ông gian trá này đã sớm tính toán tốt lắm, nắm giữ nhược điểm của cô, khiến cô rơi