Snack's 1967
Nữ Quan Lan Châu

Nữ Quan Lan Châu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325185

Bình chọn: 8.5.00/10/518 lượt.

hạng, một phòng đều thơm ngát.

Kể từ khi Đinh Hương vào phủ thái tử, nói là nàng từ nhỏ liền thích trà

hoa đinh hương. Cảnh Thành liền sai người đi chung quanh tìm tòi hoa

đinh hương thượng hạng, lại mệnh lệnh cho Trương lão đầu tự mình tỉ mỉ

làm trà hoa đinh hương, cung cấp thái tử phi uống mỗi ngày.

Ngày

đó Trương lão đầu nhận lệnh của Cảnh Thành, giọng nói vui rạo rực: “Lão

nô còn có thể chế ra bánh ngọt hoa đinh hương, cháo hoa đinh hương, còn

có mì hoa đinh hương.”

Cảnh Thành cười mắng: “Hoa đinh hương

thanh nhã như thế, chế là tram xanh là thích hợp nhất. Bánh và cháo đinh hương thì thôi đi. Mau thu hồi lòng riêng muốn làm mì hoa đinh hương

của ngươi đi.

Trương lão đầu phẫn nộ, trong miệng trề môi hồi lâu.

Sau lại, trong lúc vô tình tôi bắt gắp ông giống như là chưa chết tâm, khi

ông ở trong phòng bếp nhỏ đảo đi đảo lại làm mì sợi hoa đinh hương, rốt

cuộc không đành lòng, nói: “Cái người này nếu thật sự mì đã chế xong,

nếu bọn họ nhìn không thuận mắt, ta có thể nếm thử một chút không?”

Trương lão đầu trợn trắng mắt, nói: “Thái chiêu đại nhân nơi nào để ý tới tay

nghề của Trương lão đầu ta, đừng tới chế giễu lão nô.”

Trong lòng tôi rất là than thở, không biết tại sao tôi lại đắc tội với Trương lão đầu chứ.

Chỉ là, tay nghề của Trương lão đầu vẫn rất tốt, giống như vào giờ phút

này, mùi thơm mỹ diệu của hoa đinh hương như thế, cho dù là chế ở trong

hoa trà, vẫn đều thanh nhã lâu dài.

Thanh âm của thái tử phi Đinh Hương cũng thanh nhã kéo dài, tự nhiên truyền đến: “Thái chiêu miễn lễ, ban thưởng ngồi.”

Tôi cung cung kính kính ngồi xuống.

Đinh Hương một vẻ mặt cười khanh khách nhìn tôi: “Vừa rồi Thụy Phương mới đi qua chỗ thái chiêu, vừa mới về báo. Sao lúc này ngươi lại tới đây?”

Tôi cười nói: “Hạ quan liên tục suy nghĩ, nghĩ tới thái tử phi nói rất

đúng. Mấy ngày nay sợ rằng thái tử lại tiếp tục cực khổ ở Hộ bộ. Liền

muốn cin chỉ thị của thái tử phi, cho phép mang quần áo thay đổi tới cho thái tử.

Đinh Hương cười nói: “Đúng vậy. Mấy ngày nay quả thật thái tử thật khổ cực.”

Nàng chậm rãi cầm một ly trà bên cạnh lên, nhấp một tiếng, lại giương mắt

cười nói: “Lại nói hôm qua, mới ở đây ăn cơm một lát cùng với ta, lại

gấp đi tìm ngươi, buổi tối cũng không được ngủ bao lâu, sáng sớm hôm nay lại đứng dậy viết bản tấu, vội vội vàng vàng vào triều.”

Tôi gật đầu một cái, nói: “Trong triều sự vụ phức tạp, sự vụ phức tạp.”

Nàng cười nói: “Thái chiêu đại nhân cũng cực khổ, chờ thái tử trở lại, ta sẽ bẩm rõ thái tử, để cho hắn cũng nên trọng thưởng ngươi một phen mới

đúng.”

Tôi quỳ xuống nói: “Hạ quan không dám nhận. Hạ quan nhận

đại ân đại đức của thái tử, vì thái tử tận trung tẫn trách, đều là cần

phải làm vậy.”

Ly trà dừng lại ở bên môi nàng: “A, xem ra ngươi thật sự trung thành.”

Tôi nghiêm mặt nói: “Mặc dù Lan Châu xuất thân nghèo hèn, nhưng kể từ ngày

đi theo thái tử, thái tử chính là chủ tử của Lan Châu. Dốc sức làm vì

chủ tử, là phúc phận của Lan Châu.”

Đinh Hương “Xì” một tiếng

cười nói: “Ngươi đừng khẩn trương như vậy. Dĩ nhiên ta biết lòng trung

thành của ngươi. Mau mau đứng lên. Nếu lúc này thái tử đi vào bắt gặp,

lại nói ta thừa dịp hắn không có ở đây khi dễ ngươi rồi.”

Tôi dập đầu rồi mới đứng dậy, nhưng cuối cùng vẫn không dám ngồi xuống.

Đinh Hương lại cười nói: “Thụy Phương, ngươi đi giúp thái chiêu lấy quần áo

thay đổi cho thái tử đi, còn có rượu lần trước thái chiêu nói qua, cũng

lấy một chút mang tới cho thái tử.”

Thụy Phương đồng ý, kêu tôi đi vào trong nội thất.

Đinh Hương lại gọi tôi lại: “Thái chiêu đại nhân.”

Thấy tôi quay người lại đợi chỉ thị của nàng, nàng lại cười nói: “Ngươi đi

qua đó, có thể giúp ta nhắc nhở thái tử gia một chút? Chuyện hôm qua ta

bày cho hắn, nhất định hắn phải nhớ ở trong lòng.” Editor: nhuandong

Dọc theo con đường đi từ phủ thái tử đến Hộ bộ, dĩ nhiên là đi ngang qua vương phủ Duyên Hỉ.

Quả nhiên cỗ kiệu bị chặn lại. Tôi vén rèm lên, ánh mắt Cảnh Phi rơi thẳng vào trong kiệu.

Tôi xuống kiệu, đang muốn thỉnh an hắn.

Hắn ngăn tôi lại: “Không cần đa lễ, thái chiêu đại nhân, có tiện vapf phủ một chút không?”

Mỗi lần Cảnh Phi gọi tôi là thái chiêu mà không gọi tôi là Nhậm Lan Châu, nhất định là không có chuyện gì tốt lành gì.

Tôi híp mắt nhìn phương hướng đi Hộ bộ một chút.

Thời gian còn sớm, hai bên phố xá còn chưa hoạt động, người đi đường

cũng không nhiều lắm. Chỉ có cơn gió thỉnh thoảng thoáng qua, thổi cát

bụi bay lên, nhất thời làm cho người ta mê mẩn.

Khẽ mỉm cười, nói: “Vừa rồi thái tử phi nói, muốn nhanh chóng mang đồ

tới chỗ thái tử. Có thể là trong đêm qua thái tử giao phó đồ cho thái tử phi, sáng sớm đã muốn mang tới chỗ thái tử. Chuyện này rất gấp, sợ là

thái tử điện hạ sẽ nóng lòng chờ.”

Cảnh Phi nhìn chăm chú vào tôi: “Chẳng lẽ hiện tại vương phủ Duyên Hỉ

chính là chỗ để cho ngươi tránh không kịp hay sao? Nói liên tục hai ba

câu cũng không được sao?”

Giọng nói cũng không giống bộ dáng bình thường của hắn.

Tôi thở dài, nói: “Vương gia, không cần làm khó hạ quan nữa, vương gia

cũng là