XtGem Forum catalog
Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326425

Bình chọn: 7.00/10/642 lượt.

n gì."

Hiện tại anh đột nhiên hiểu được, trong lúc đó cùng cái cô gái này cũng

đừng nghĩ nói "Anh hiểu em", trò chơi suy đoán anh luôn thua, rõ ràng đã nói rõ, nếu đoán không được, nói không rõ, vậy nói cho rõ ràng, dù sao

vẫn không có sai.

Nhưng cô cố tình sẽ không như vậy, "Đúng, không phải bởi vì Tô gia, là vì Vương gia Lý gia Tôn gia. . ."

Lộ Thiểu Hành càng nắm tay của cô chặt hơn, khiến cho tay của Lê Họa

vốn đã có chút lạnh lại càng thêm đau đớn. Anh không thích cô cố tình

gây sự, vốn là khó chịu, cô còn dám chạy đến trước mặt của anh, rất tốt.

Lúc thượng đế ban cho duyên phận, thần linh cũng ngăn không được.

"Buông tay." Cô dùng sức giãy dụa, tay kia cầm túi liền hướng trên

người của anh vung, vung nhiều lần, anh đứng ở tại chỗ không có dấu hiệu buông tay.

"Tức giận cũng đã xong, bây giờ có thể nói được chưa?"

Nghe được anh nói như vậy, cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của anh. Đứng bất động như vậy chỉ là vì muốn làm cho cô hết giận?

Trời sinh cảm động là kẻ thù của phụ nữ.

Cô thở gấp, "Trước anh buông em ra."

"Em nói trước đi." Anh cố chấp.

"Chính là như anh nghĩ, anh cùng đại tiểu thư Tô gia không phải sắp

đính hôn sao? Em còn ở lại đây làm cái gì. Hai người trai tài gái sắc,

gia thế tương đương, rất xứng đôi. Em cảm thấy chính mình không xứng với anh, như vậy có khả năng sao?"

Lộ Thiểu Hành nhìn chằm chằm cô nửa ngày, "Không được tự nhiên làm cho người ta chán ghét." Dừng lại,

con ngươi cũng tối sầm, "Một chút tự tin cũng không có."

Nói

không có sai, cô chính là như vậy, bây giờ thấy được bộ mặt thật của cô, nên có thể buông tay đi? Tốt nhất chạy thật nhanh bỏ lại cô, sau đó cho rằng mình làm một chuyện vô cùng chính xác.

Cô đứng ở tại chỗ, không nghĩ đi.

Anh nhìn chằm chằm cô, xác định trong lòng cô đây không phải đang chửi mắng chính mình.

Đột nhiên anh cười cười, "Nhưng thực ra chính mình cũng không thế nào,

cố chấp, cố chấp, không có kiên nhẫn. . ." Hình như suy nghĩ một chút,

"Cho nên dựa theo nguyên tắc công bằng mà nói, tại sao có thể đi so sánh với một người phụ nữ hoàn mỹ?"

Cô tiếp nhận ánh mắt của anh, nhưng cái gì cũng không nói ra được.

Vừa rồi nếu chỉ là một chút xúc động, hiện tại không thể nghi ngờ chính là động tâm. Anh làm gì phải như vậy, việc gì giống như trong tưởng

tượng của cô rất tốt, xấu xa một chút lại xấu xa một chút, cho dù cô đi

rồi cũng sẽ không quay đầu lại, tại sao lại cố tình như vậy.

Thở một hơi thật dài, cô cầm túi, lại vung lên người của anh, đè nén nội tâm chính mình.

Cô vẫn muốn chạy, Lộ Thiểu Hành bắt được cô, anh cố chấp còn không tin

cô có thể cố chạy trốn trước mặt anh. Đối với cô cười, ý tứ rất rõ ràng, anh không chịu thả cô, thế nào cô cũng không đi được.

"Chuyện

khác anh đều có thể thương lượng tốt, duy nhất hôn nhân thì không được,

ai cũng không thể làm chủ thay anh, bao gồm cha mẹ của anh." Anh đem lời nói rất rõ ràng, lúc này mới nhìn phản ứng của cô.

Cô mím môi, vẫn không nói lời nào.

Đáy lòng của Lộ Thiểu Hành bắt đầu tức giận, "Vẫn là muốn chạy?"

Cô cúi đầu, không nói gì.

Anh chế giễu bây giờ cũng không xong, quan sát xung quanh một chút,

không có người, lúc này mới thể hiện một bộ dạng vô cùng vô lại, "Tiền

em cũng còn chưa có đưa anh, chạy cái gì mà chạy, muốn chạy trước hết

hãy trả tiền lại." Khi nói lời này, mặt không khỏi đỏ, đại khái chưa bao giờ nói chuyện với người khác như vậy, đối phương vẫn là một người phụ

nữ, truyền ra ngoài người khác còn tưởng rằng nhà anh nghèo nàn đến mức

phải tìm một người phụ nữ đòi nợ.

"Không có tiền." Cuối cùng cô nhìn anh.

"A, đúng lúc." Anh cười đến xấu xa, "Lấy chính mình đến gán nợ."

"Em . . ."

Cô không có nói lời nào ra khỏi miệng, Lộ Thiểu Hành liền kéo cô hướng về phía xe của anh.

Tiết mục bán mình trả nợ tuy rằng cẩu huyết, nhưng nếu có thể lấy để

nói đùa một chút, mùi vị hẳn là không tệ. Lộ Thiểu Hành vừa đi vừa kéo

một người phụ nữ, đầu óc hình dung chân thật.

Có thể cho rằng

trời sinh sức lực của đàn ông có cảm giác ưu việt, đương nhiên chỉ là

tương đối với vài thời điểm. Lê Họa hoàn toàn không biết Lộ Thiểu Hành

đưa mình đi đến đâu, nhưng nơi này đương nhiên rất cao cấp tinh xảo.

Chính cô cũng hiểu được vừa rồi chính mình không được tự nhiên, không

thú vị, có chút ganh tỵ, nhưng cô không biết nên làm như thế nào. Đơn

giản Lộ Thiểu Hành cưỡng chế khiến cho cô không cần lựa chọn, có đôi khi loại cảm giác này không tệ, dù sao chính mình cũng không biết bây giờ

nên làm cái gì, có một người thay cô lựa chọn. Cho dù kết quả không như ý của mình, cũng tốt hơn tự mình rối rắm.

Chút lãng mạn, đương

nhiên không có khả năng, cô cũng không có cưỡng cầu. Lộ Thiểu Hành cầm

khóa phòng liếc cô một cái, "Đừng nghĩ chạy."

Sau khi đẩy cửa

ra, anh liền ôm lấy cô bắt đầu giở trò, không thoải mái lúc trước, có

thể vứt ra khỏi đầu hoặc là sau khi hưởng thụ xong lại đi tính toán.

Anh gặm cổ của cô, nơi đó hình như là nơi ấm áp nhất cơ thể cô, toả ra hơi thở chỉ thuộc về cô.

Một bên xé rách quần áo của cô, một bên lại tiếp tục gặm nhấm cổ cô.

Lê Họa há miệng