ng uống." Hôm nay cô chỉ lo nghe chuyện xưa của người khác,
chân chính làm một người ngoài cuộc, thật sự là không có đụng tới một
giọt rượu.
Rất tốt, "Tôi nói chính là tôi."
Rượu là
một thứ tốt, có nó, chuyện xấu đều có lí do để nói, uống rượu hỏng việc, chuyện này có thể là nhiều mặt. Cô kéo tay của anh, kéo không được.
"Đây là ven đường." Cô gần như nghiến răng nghiến lợi.
"Sau đó?" Anh đưa người lại gần, ngửi hương vị trên người của cô.
Mặt của anh phóng to trước mắt cô, xe cũng không có mở đèn, bóng đêm
phải giống như sương mù, nhưng hình dáng của anh lại rõ ràng như thế.
Đẩy anh, đẩy không được, còn có thể nghe thấy ý cười của anh, như là
châm biếm cô không biết tự lượng sức.
Cô càng thêm run rẩy kịch liệt.
Mà tay anh, cũng đã không theo quy tắc sờ vào trong ngực cô, cô vươn
tay, muốn cho anh một bạt tai, nhưng anh lập tức bắt lấy, mãnh liệt kéo
quấn áo của cô, không để lại một đường sống, "Cô có thể kêu."
"Anh..." Cô khiếp sợ nói không ra lời, tay cũng trở lên cứng ngắc.
Anh nói một tiếng, "Loại báo đáp này chính là cô nói ra."
Tay cô tạo thành nắm đấm, giống như đem tôn nghiêm của mình từng chút
từng chút thả ra, chính cô nói ra bán đi chính cô sao? Nước mắt cứ mãnh
liệt như vậy rơi.
Chẳng qua đối với đàn ông, anh thích đem nước mắt trở thành thỏa hiệp.
Kỳ thật anh cũng không biết mình làm cái gì. Hay là tại sao mình phải làm như vậy.
Chỉ là, nếu như vậy có thể làm cho chính anh cân bằng, anh rất sẵn lòng làm như vậy. Sương mù, cũng có thể trở thành màu mực tốt nhất. Va chạm
vào da thịt nóng rực của cô, tay không ngừng chuyển động, cảm giác mềm
mại, làm cho anh có chút hoài niệm. Cho dù một lần rất lâu trước kia,
đúng lúc thân thể hoài niệm một khi xảy ra, thời gian ở giữa hoàn toàn
có thể lược bỏ. Anh nhớ rõ lúc đó chính mình vội vàng, cũng nhớ rõ luồng tình cảm mãnh liệt bốc lên trong cơ thể. Ý xấu trong đầu này, kết hợp
động tác trên tay, khiến cho anh không nhịn được hưng phấn.
Anh từ vị trí của mình rất nhanh chuyển qua trước mặt cô, không gian chật
hẹp, làm cho cô phản kháng không được, anh hôn lên môi của cô, gộp lại
toàn bộ chất lỏng này cùng nhau. Tay lại kiềm chế tay cô, không cho cô
có thể nhúc nhích. Cảm giác vô lực ở toàn thân cô lan ra, loại cảm giác
tủi thân này, làm cho nước mắt của cô càng nhiều.
Anh dùng đầu gối, tách chân của cô ra, làm cho cô hối hận đến chết hôm nay lại mặc váy.
Toàn thân cô run rẩy hơn, khóc lên tiếng, thân thể mềm mại, dường như không thể di chuyển.
Anh cũng không nắm tay cô, dùng tay ôm cô, ở bên tai cô nói nhỏ, "Có thể khóc lớn tiếng, làm cho người ta đến nhìn một chút."
Chuyện xấu anh không phải không có làm, người xấu cũng không phải không có làm qua, sẽ đóng giả một chút mà thôi, anh có tố chất, dù sao nếu so với người bình thường nhiều nhẫn nại một chút hay không?
Cô há miệng đã nghĩ cắn anh, không có thuận lợi, bởi vì phí sau anh sát xuống dưới, nhưng đầu gối của anh cũng không có dừng động tác lại, ở giữa hai chân cô không ngừng đè ép.
“Vô lại”.
Áo của cô bị làm hỏng, anh lại như trước quần áo gọn gàng, bất an cùng với bất bình mãnh liệt, làm cho cô nắm tay anh mà cắn. Cô thực dùng sức, nhưng Lộ Thiểu
Hành không có vì điều này mà tỉnh táo.
"Cũng không phải lần đầu tiên." Còn phản ứng lớn như vậy.
Đàn ông đều hèn hạ giống nhau, cho rằng phụ nữ chỉ có lần đầu tiên mới
có giá trị, mới đáng giá để đàn ông quý trọng, giống như ngoại trừ một
tầng màng kia, nên phụ nữ cái gì cũng không đáng lưu tâm.
Rất tốt, anh nghiến răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ trước mắt này.
Bỏ ra tay cô, không để ý tới cô còn đang thở hổn hển, một tay đem váy của cô kéo xuống, cởi ra quần của mình liền nghênh đón.
Cô hét lên một tiếng.
Mặt của anh nóng lên, có chút mạnh mẽ, ai làm cho cô vừa cắn anh vừa khóc.
Hai tay nắm bắt bả vai của cô, "Không được khóc."
Cô quay mặt đi không nhìn anh cắn môi, tay đã phát run.
Anh chậm rãi rời khỏi, "Như vậy có thể chứ?" Cúi đầu hỏi cô, nhưng mà cô không nói gì, bởi vì không cảm kích.
Nếu im lặng, kia đại biểu. . . thích đi, dù sao không có phản đối.
Lại chậm rãi đi vào, bất quá lần này không có quên quay lại nhìn gương mặt của cô.
Thử lặp lại vài lần, sau khi xác định cô có thể thích ứng, mới bắt đầu
đi vào tận cùng, động tác càng lúc càng nhanh, da thịt va chạm vào nhau
tạo lên tiếng vang ở bên trong xe lặp đi lặp lại.
Hai tay cô ôm lấy cổ của anh.
Khóc nức nở , "Đau. . ."
Anh khó hiểu, lại dùng sức càng thêm mạnh mẽ kịch liệt va chạm, tay cô
càng dùng sức cào vào lưng anh, thật lớn kịch liệt cuốn sạch tất cả,
tiếng khóc của cô lại càng lớn.
Giữa tiếng khóc nức nở của cô trong không trung, anh hơi gầm nhẹ. . . Cô dùng chân đá mặt của anh, dù sao cũng gần, "Đau."
Nước mắt còn đọng ở trên mặt, làm cho anh hoài nghi nhìn cô.
Cô lại nghiêng mặt qua, anh lại bắt lấy bàn chân gây chuyện kia, không có tức giận, "Làm sao?"
Vẫn là chấp nhận số phận chỉ chỉ.
Thì ra là da anh cùng động tác của anh khoản đãi trên đùi của cô, không ngừng. . . Anh còn cảm thấy thanh âm kia vang lên làm gia tăn