Polly po-cket
Nụ Hôn Đầu Tiên

Nụ Hôn Đầu Tiên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323583

Bình chọn: 9.00/10/358 lượt.

h tôi với Triết Dân thì hay biết mấy.

Thế mà Bùi Kỷ Trung cũng đến, tôi thật mất hứng, tôi chẳng còn lòng dạ nào

ăn cơm nữa, suốt cả bữa ăn chỉ nghe họ bàn chuyện làm thế nào mua thức

ăn cho ngon, Bùi Kỷ Trung và Tống Triết Dân âm thầm kèm cựa, đều muốn đè bẹp đối phương, càng nói càng hăng, tôi cũng chẳng biết họ học ở đâu

ra, họ vào nhà bếp mười năm một lần, thế mà nói cũng đâu ra đấy khiến cả bố tôi cũng tham gia.

May mà Bùi Kỷ Trung và Tống Triết Dân

không ở nhà tôi, chứ nếu không về lâu dài tôi sẽ bị chứng rối loạn tiêu

hóa với nội tiết tố mất.

Buổi học nhóm hôm nay kết thúc trong bận rộn. Nhưng điều khiến tôi lấy làm lạ nhất là hôm sau khi về nhà, tôi

ngạc nhiên thấy Bùi Kỷ Trung ở nhà tôi, lại nói chuyện với bố tôi rất

hăng say.

Không biết cậu ta đã “mò” đến nhà tôi từ lúc nào.

Bố tôi vừa thấy tôi trở về đã nói: “Y Nghiên, bố thấy sau này con nên theo Kỷ Trung học nhạc, có sở trường sẽ thi đại học dễ hơn.”

Tôi trố mắt ra, Bùi Kỷ Trung, cậu cũng giỏi lắm đấy, không bao lâu đã lấy được lòng bố tôi.

“Không phải chứ bố, sao bố có thể như thế? Cậu ta đến nhà mình làm gì bố cũng

chẳng…” Tôi chưa kịp nói xong, Bùi Kỷ Trung đã bịt miệng tôi.

“Ồ, là thế này, thưa bác, Y Nghiên muốn nói, bác làm thế thật là sáng suốt, điều đó sẽ có ích cho cuộc sống của cô ấy sau này, đúng không Y

Nghiên.”

Nói xong, cậu ta còn thúc vào hông tôi một cái, nói khẽ bên tai tôi: “Nói mau, đồ đầu heo.”

Nhưng động tác của cậu ta quá lộ liễu, khiến bố ngạc nhiên nhìn chúng tôi.

Không xong rồi, nếu bố nghi ngờ, tôi sẽ rất thê thảm.

Tôi thầm nhủ, vì thế chỉ đành tương kế tựu kế, cùng diễn với cậu ta.

“Đúng vậy, thưa bố, con cũng muốn nói thế, bây giờ thi đại học ngày càng khó khăn, có một sở trường cũng có ích lắm.”

“Đúng rồi.”

Bố lại nói thêm: “Bạn con đã chịu dạy, con cũng nên học hành cho tử tế.

May mà lúc này mẹ giải vây cho tôi.

“Dọn cơm lên nào, Y Nghiên đến giúp mẹ đi.” Mẹ tôi từ bếp nói vọng ra.

“Con đến đây.” Tôi trả lời mẹ, nhưng Bùi Kỷ Trung đã chạy vào trước.

Cậu cũng nhanh lắm đấy.

Tôi nhìn theo Bùi Kỷ Trung.

“Ăn cơm thôi…” Bùi Kỷ Trung lại tự động ở lại ăn cơm, vả lại chẳng hề khách sáo.

Cậu ta nói: “Thưa bác, cháu thường xuyên đến ăn cơm có được không ạ, thức ăn bác nấu ngon quá.”

Hình như cậu ta đã xem ở đây là nhà của mình, chẳng hề ngại ngùng, nhưng

phải công nhận, cậu ta rất giỏi giao tiếp, thậm chí còn biết cách lấy

lòng bố mẹ hơn tôi, tôi đoán Bùi Kỷ Trung mặt dày đến nhà tôi vài lần

nữa, họ sẽ bàn sang chuyện hôn nhân giữa tôi với Bùi Kỷ Trung mất. Gần đây việc học hành quá bận rộn, tôi không có thời gian gặp chị Phác Tuệ.

Hôm sau khi tan học, tôi lên mạng, và thấy chị Phác Tuệ gởi tin nhắn cho tôi.

Chị ấy gởi cho tôi một bài viết rất hot trên mạng hiện nay: “Mười tiêu chuẩn dành cho bạn trai.”

Thú vị thật!

Bài viết như sau:

Thứ nhất, bạn trai phải chịu hy sinh hình tượng vì bạn, chẳng hạn cùng bạn đi chụp sticker.

Thứ hai, bạn trai phải kiên nhẫn với bạn, chẳng hạn phải ngồi gấp ngôi sao, xếp hạc giấy hoặc cùng bạn đi dạo phố, cùng mua sắm quần áo.

Thứ ba, bạn trai phải bảo vệ bạn trong lúc quan trọng.

Thứ tư, bạn trai của bạn không nên quá gia trưởng, không thể suốt ngày cứ

tụ tập với bạn bè của mình, anh ấy phải đi chơi với bạn và bạn gái của

bạn.

Sau đó còn có vài điều nữa, tôi nghĩ, thôi được, chị Phác

Tuệ gởi cho tôi, tôi phải thử ở Bùi Kỷ Trung xem sao, xem cậu ta có xứng đáng là bạn trai của tôi không.

Tôi quyết định thử bốn điều cơ bản.

Vừa khéo tối nay cậu ta hẹn tôi đi chơi.

“Tối nay đi đâu chơi?” Tôi hỏi Kỷ Trung.

“Chúng ta đi chơi điện tử nhé?” Bùi Kỷ Trung hớn hở trả lời trong điện thoại.

Tôi vừa nghe đã tức điên lên, đúng là gia trưởng, cậu ta cứ bắt tôi chơi những trò tôi không thích.

“Tại sao cứ chơi trò đó, tôi không đi.”

“Hả? Vậy chúng ta đi đâu?”

“Đến đường Kim Chính dạo phố mua quần áo được không?”

“Đường Kim Chính? Được thôi! Bảy giờ rưỡi tôi đợi cô ở đầu đường Kim Chính.”

Tuyệt!... không ngờ cậu ta chịu đi mua quần áo với tôi, mà lại đáp rất dứt khoát, xem ra cậu ta đã vượt qua điều thứ hai rồi.

Gác điện thoại, tôi đứng trước tủ quần áo mà rầu rĩ, không biết mặc đồ gì đi dạo phố cuối tuần đây?

Buổi tối hơi lạnh, có cần khoác thêm áo khoác không?

Ồ không được, chị Phác Tuệ đã từng dạy, buổi tối theo bạn trai ra ngoài

không nên mặc quá kín đáo, nhất là không nên mặc áo khoác ngoài, bởi vì

chỉ có như thế bạn trai mới có cơ hội cởi áo khoác cho bạn.

Thôi được, không mặc áo khoác.

Nhưng buổi tối dạo phố nhất định phải ăn mặc nổi bật, nhất là đi cùng với một anh chàng bảnh trai như Bùi Kỷ Trung, phải mặc có cá tính mới được.

Chao ôi, yêu người đẹp trai sao mà đau đầu thế này. Ai bảo tôi lên

thuyền giặc làm chi.

Sau hai tiếng đồng hồ, cuối cùng tôi cũng ra ngoài.

Bên ngoài trời bắt đầu tối, tôi diện rất đẹp khi lên xe buýt, tôi chọn chỗ

ngồi gần cửa sổ để nhìn cảnh đêm, trên đường người đi như mắc cửi, đèn

sáng trưng khiến tôi nhận ra cuộc sống tươi đẹp quá.

Cố lên! Hàn Y Nghiên! Tôi thầm nói với mình.

Tôi đang nghĩ ngợi, chợt