Insane
Nụ Hôn Của Sói

Nụ Hôn Của Sói

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325594

Bình chọn: 7.5.00/10/559 lượt.

tốt luôn làm cho chúng ta sụp đổ!”

Tư Đồ Thuần, cô ấy thực sự là một cô gái tốt…

Cho nên hắn phải buông tay, trả lại cô khung trời bao la, để cô đi tìm hạnh phúc thực sự của mình!

Không ai có thể tưởng tượng rằng Trác Cửu bốn mươi năm lừng lẫy lại bị Hàn

Trạc Thần làm cho thành một người sống thực vật, cũng không ai tưởng

tượng được rằng mười mấy năm trời tung hoành ngang dọc trong xã hội đen

của Kỳ Dã lại bị sụp đổ tan tành chỉ trong hai tháng ngắn ngủi.

Nhưng đó là sự thật!

Những ngày đó, kênh thời sự gần như đạt một trăm phần trăm tỷ lệ người xem,

tất cả người dân trong thành phố đều bàn tán một chủ đề: Ông tân cục

trưởng cục cảnh sát thực sự đã quét sạnh được xã hội đen rồi.

Tất cả các hộp đêm, sòng bạc đều bị niêm phong, các kho hàng ở bến tàu đều

bị kiểm tra triệt để. Hàng loạt vũ khí và thuốc phiện được phát hiện

liên quan đến rất nhiều người, đều là những đàn anh từng một thời huy

hoàng trong giới xã hội đen… Có những tên bị bắt vào tù, như đám đàn em

của Kỳ Dã, có những kẻ bị bắn chết ngay tại hiện trường vì chống đối

cảnh sát, như những nhân vật “đầu sỏ” có liên quan đến đường dây buôn

lậu vũ khí, cũng có những tên thì mất tích không biết là còn sống hay đã chết như An Dĩ Phong và Hàn Trạc Thần.

Giới giang hồ thực sự rơi vào không khí trầm lặng và im ắng.

Sau đó, các quan chức cấp cao cho rằng giới xã hội đen đã hoàn toàn bị quét sạch nên điều động tất cả cảnh sát đặc công, trong đó có cả Tư Đồ

Thuần, chuyển đến khu vực khác.

Lúc chuẩn bị rời đi, cô đứng dưới căn hộ của mình, nhìn ra ban công vắng lặng phía đối diện, tất cả như một giấc mơ vậy!

Cô đi rồi, sẽ không quay lại khu vực này nữa, nhưng cô tin rằng, có người sẽ không rời đi.

Bóng đêm không che được ánh sáng của An Dĩ Phong.

Sớm muộn gì thì hắn cũng mang lại sự huy hoàng cho giới xã hội đen! Đối với An Dĩ Phong mà nói, nửa năm không phải là dài, vì mới đó thôi mà hai tháng đã trôi

qua. Hắn vẫn tiếp tục cuộc sống thường ngày của mình: Giết người và bị

người đuổi giết.

Tất nhiên là hắn nhớ cô, nhưng không phải là cảm giác đau đớn đến độ không muốn sống nữa, mà chỉ là một nỗi nhớ man mác, muốn biết cô sống có tốt không, có nhớ hắn không, có vì hắn mà rơi lệ

không…

Đôi lúc hắn nằm trên giường, nhớ lại cơ thể cô, rồi bật dậy xối nước lạnh lên người, uống rượu, rồi lại chìm vào giấc ngủ.

Thì ra thất tình cũng không đau đớn như hắn tưởng, càng không đến mức sống dở chết dở như khi Hàn Trạc Thần cai thuốc phiện.

Nhịp tim hắn vẫn rất bình thường, thỉnh thoảng có nhói đau một chút, nhưng vẫn có thể vượt qua!

Sau hơn hai tháng, xã hội đen bình lặng trở lại, hắn và Hàn Trạc Thần lại

đến trung tâm thể hình. Mọi thứ dường như đã trở về như trước đây, ngày

nào cũng như ngày nào trôi qua một cách nhàm chán. Hàn Trạc Thần lại

thay một cô gái khác, mà phải nói là ngày nào cũng đổi một cô.

Luyện quyền xong, An Dĩ Phong cầm chai bia đứng bên cửa sổ, vừa định uống cho đỡ khát thì một bóng hồng trong chiếc váy màu vàng đập vào mắt hắn.

Chai bia trong tay hắn rơi xuống, vỡ tan, nhưng hắn không nhận ra điều ấy.

Tim hắn bỗng loạn nhịp, người nóng bừng, ánh mắt cũng như cháy lên.

Hai tháng không gặp, cô vẫn y như lần đầu tiên họ gặp nhau, mái tóc bay bay trong gió, chiếc váy dài dịu dàng tươi sáng, những cử chỉ, động tác của cô luôn toát lên vẻ mong manh, yếu đuối.

Buổi trưa hôm đó, cô cứ đứng ở cửa trung tâm thể hình, nhìn chăm chăm vào tờ giấy trên tay, tờ

giấy khẽ lay động giữa những ngón tay cô…

Hắn đứng trên tầng, ánh mắt không rời khỏi cô, cứ nhìn từ xa, giống như nhìn cầu vồng trên trời vậy.

“Anh đi trước đây, chú cứ nhìn nhé!”

“Anh Thần, anh bảo cô ấy đi đi, nói là em không ở đây nữa.”

“Trốn tránh không giải quyết được việc gì đâu, ngày mai cô ta lại đến.”

Hắn cũng biết vậy, nhưng hắn không biết phải nói gì, cợt nhả trêu chọc cô

vài câu, hỏi cô có việc gì cần hắn giúp hay thể hiện sự quan tâm: “Hai

tháng nay em sống tốt không?”

Có ý nghĩa gì chứ?!

“Có thuốc không?”

Hàn Trạc Thần đưa cho hắn một điếu thuốc, giúp hắn châm lửa.

“Nếu muốn cắt đứt thì kiên quyết một chút.”

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhả ra, khói thuốc bay vào mắt hắn, hơi cay cay.

“Để em ngắm nhìn thêm chút nữa…”

Không phải hắn chần chừ do dự, mà hắn biết rằng lần này cắt đứt rồi, sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại cô nữa.

Hắn hút hết một điếu thuốc mà nhịp tim vẫn chưa trở lại bình thường, Hàn

Trạc Thần lại đưa cho hắn thêm điếu nữa. Hắn cầm lấy, thấy cô nhẹ nhàng

xoay người, hắn tưởng cô rời đi, bỗng có cảm giác muốn lao thật nhanh

đến ôm chặt lấy cô. Nhưng cô chưa rời đi, đứng tựa vào một gốc cây, nét

mặt không hề tỏ ra sốt ruột vì phải chờ đợi.

Cuối cùng, hắn cũng

hạ quyết tâm, đưa tay kéo cô gái đang đứng bên cạnh Hàn Trạc Thần, khoác tay cô ta rồi nói: “Người đẹp! Lát nữa phối hợp chút nhé!”

Cô gái cười ngọt ngào dựa vào hắn: “Em hiểu!”

An Dĩ Phong đi xuống dưới, trong ánh mắt chăm chú của Tư Đồ Thuần, hắn từng bước, từng bước đi ra cửa.

Cô chậm rãi lại gần, nhưng hắn vờ như không nhìn thấy lướt qua cô.

Lúc đi qua,