XtGem Forum catalog
N­ữ Hoàng Vampire

N­ữ Hoàng Vampire

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323864

Bình chọn: 8.5.00/10/386 lượt.

chị em…giúp đỡ….

- Chú…chúng ta nên vào văn phòng nói chuyện thì tốt hơn.

Kahanda thận trọng nhắc nhở:

- Đúng vậy…..đi thôi

- Xin lỗi , tôi đi trước.

Kasumi lạnh lùng nói rồi bước vào dãy nhà.

- Con bé sao vậy???? Daine ngạc nhiên hỏi

- Không sao. Cứ kệ nó.

Kahanda thản nhiên kéo Kasama đi…Kito thóang sững sờ, con ngươi rực

lửa, khuôn mặt tối sầm: rồi nhếch mép khinh bỉ :

- Kahanda, ngươi hãy chờ đó, ngươi nghĩ ta sẽ để yên mọi chuyện như

vậy sao….

Nói là về phòng nhưng Kasumi lại tiến sâu ra khu rừng sau trường. Đến gần

con suối nhỏ rồi đùa giỡn tại đó. Đôi chân thả đung đưa theo nhịp điieụ bài

hát khe khẽ. Những con cá uốn lượn vòng quanh. Mặt nước trong suốt soi

bóng những gợn mây trắng bồng bềnh trên cáo. Thật lãng mạn và thiên

nhiên đúng không???*gật đầu* Mấy con cá uốn lượn trông tươi mát lắm

nhỉ??*puki: UKM*…Thế nhưng…….

Kito nhìn thấy cảnh đó thì sởn cả da gà, tóc gáy dựng đứng, hốt hoảng lao

đến gần, hét lớn:

- Chủ nhân, mấy con cá đó…….

Kasumi nhìn hắn ngạc nhiên….Nhìn cảnh trc mắt hắn chưng hửng nhưng

vẫn nói tiếp:

- ….hút máu vampire…

Kasumi dùng chân nâng một con lên rồi bảo:

- Xinh nhỉ?

- Hả….sao nó ko hút máu chủ nhân..

- Ngươi gọi ta là gì?

- Chủ nhân….a….

Và như sực nhớ, hắn gật gù. Kito thong thả đặt mik xuống thảm cỏ. hít nhẹ

bầu không khí đẫm sương mai.

Con bé ngịch một lúc rồi quay sang Kito:

- Nek…..lúc trc ta như thế nào.

- Hoạt bát, yêu đời, vui tươi, láu cá, nghịch ngợm…đủ cả

- Bây giờ?

- Lành lùng, trầm lặng, ít nói

- VÂỵ có giống như lúc này ko??? Nó nở một nụ cười nhẹ.

Kito giật mik, thoảng như trc mặt hắn là ngàn vạn đóa hoa tinh khiết lấp lánh

dưới ánh mai. Rồi hắn chợt nhìn lại thái độ khó chịu của con bé:

- ukm…thì chỉ đc 1 phần ngày xưa.

- Có đến mức phải thẳng thừng thế ko, nịnh câu chết ai ak….

Nó đưa một vốc nc nhằm thẳng Kito ném. Hắn nằm trên mặt cỏ cười lớn:

- ĐƯơng nhiien phải thế.

Nghĩ ngợi chút, nó dang tay nằm bên cạnh.

- Có lẽ thế thật.

Rồi.

- Kito.

- Vâng..chủ nhân.

- ĐỔI CÁCH XƯNG HÔ ĐI.

- Ý người là….

- Chỉ hai người thì cứ gọi ta Kasumi.

- Vâng..mà này Kasumi, cô buồn lắm ak

- Không bik. Dường như kẻ đó đã quên đi sự tồn tại của một Kasumi

….Ha….Ha…..

Nó cười mà nước mắt thi nhau lăn trên gò má trắng hồng.

Kito cảm thấy buốt nhói trong tim. Hắn cảm thấy như có ngàn vạn mũi dao

cứa sâu vào tim. Chậm rãi, ..

- Không…Hắn sẽ KHÔNG THỂ QUÊN…

Rồi đứng dậy bế bổng Kasumi lên;

- Tôi nghĩ ít nhất giờ cô cũng cần nghỉ ngơi..nhỉ?

Con bé khẽ nhắm hờ đôi mắt miệng nở nụ cười nhưng khuôn mặt vẫn phảng

phất nét buồn cô đơn.

Tại phòng hiệu trưởng.

Ông Daine vòng hai tay sau lưng, đi đi lại lại, nét mặt đăm chiêu

- Vậy mọi chuyện là thế nào?

- Chú muốn nói về chuyện gì?

- Kasama ..cô bé đã mất khi vừa chào đời. Ông Daine nghi hoặc nhìn cô

gái nói.

- Là Kito đã giữ lại. Chính Kaasumi đã cho linh hồn cháu nương nhờ

trong ấy 16 năm quá. Kito chỉ làm theo lệnh. Kasama khẳng định

- Đúng không. Ông Daine nhìn Kahanda dò hỏi.

- Ukm…đều thế cả mà thôi. Hăn slơ đãng trả lời, khó chịu khi nhắc tới

Kasumi- Cháu trở về là may mắn quá rồi Kasama. Chú nghĩ cháu cũng đã mệt.

Cháu nên về phòng nghỉ ngơi.

- Để cháu đưa em ấy về. Kahanda vội vã bật dậy.

- Không. Cô bé sẽ được Jujin đưa đi. Cháu ở lại nói chuyện vs ta một

lát.

Một bóng người lao vào ôm lấy Kahanda:

- Thằng ngok. Tụi bay gặp chuyện mà ko bảo tao. Để tao ở một mik ở

xó này.

- Hi…hi…tại lúc đó binh biến loạn lạc. Nhờ máy chăm con bé giùm tao

tí nhé. Kahanda vỗ vai Jujin.

- Ok…không vấn đề…Thế bé Kasumi của tao đâu….Jujin mặt mày hớn

hở không nhìn thấy khuôn mặt tối sầm của Kahana

- Ukm..nó đi rồi.

- Ơ…ơ…..đi đâu… hai anh em nhà mày như hình vs bóng kia mà.

- Mày đưa con bé đi đi. Tao ns chuyện vs mày sau.

- Ukm…pppp

Rồi Jujin quay sang cô bé:

- Kasama nhỉ…Đi thôi bé.

- Vâng.

Khi cánh cửa vừa khép lại, tiếng bước chân xa dần…..

RẦM…

- Nói cho ta nghe. Thế là thế nào.

Ông Danei tức giận ném phăng chồng giấy trên bàn xuống mặt đất. Mắt đỏ

ngầu giận dữ. Kahanda vẫn nhởn nhơ.\

- chẳng lẽ sự kiện Kasama sống lại gây Shock với chú đến thế sao. Hắn

cười khẩy.

- Cháu không phải một đứa ngu ngok. Vì thế cháu thừa hiểu điều ta

muốn nói tới là gì.

Ông Danei vẫn không thay đổi thái độ dù đã nghe tiếng răng rắc của chiếc

bút trong tay. Kahanda tung hứng chiếc gối trên tay, miệng vẫn không thôi

nở nụ cười ngạo nghễ:

- Vậy chú muốn sao. Cứ nói tăhngr ra. Giữa chú cháu mik thì còn điều

gì phải bí mặt nữa …phải không?

- Thái độ đó là gì?

- Là thái độ bình thường của một người anh trai với em gái.

- Cháu nghĩ hai chữa bình thường được đặt đúng chỗ sao.

- Cháu không giỏi về phần săp xếp từ trong câu cho lắm.

Đến lúc này, ông Danei gằn giọng, tiếng bàn kêu răng rắc:

- Ta không đủ kiên nhẫn để chơi trò đuổi bắt với cháu đâu. Tại sao lại

đối xử với Kasumi như vậy.

- Như vậy là như thế nào. hắn vẫn giả bộ nai tơ ngơ ngác .(puki: ta

đâm..ta chém …ta chiên xào ngươi…)

Cố hít một hơi giữ tỉnh táo, ông Danei đặt người