ày. Một cái chết trong quả cầu thuỷ tinh. Thế nào???
- Rất tuyệt. Hình phạt đau đớn nhất dành cho vampire.
- Tiểu thư rất anh minh
- Đúng vậy, con bé đáng như thế. Chú Daine đến thăm và đem cho nó một túi snack to tướng nhưng hình như nó không còn
hứng thú vs thứ này nữa. Sữa nó cũng chẳng muốn động đến. Nó cảm nhẫn được rõ ràng
là cơ thẻ này đang dần dần bị biến đỏi. Rốt cuộc, nó là ai?????
Vì chẳng thấy có bệnh tật gì nên nó được trả về kí túc xá. Sau khi về phòng, nó lại ngẩn
ngơ suy nghĩ về những điều xảy ra trong suốt những ngày nó đến đay. Nó cảm nhận được
ngôi trường này rất kì lạ, có nhiều điểm khác biệt so với nhìu ngôi trường nó đã học trc
đay. Và hơn nữa, có chuyện gì đã xảy ra trước khi nó tỉnh dậy ở phòng y tế. Có một vài
hình ảnh cứ mập mờ trong đầu nó. Tuy nhiên mỗi lúc một rõ hơn. tại sao lại thế nó
không biết. Nối kết một vài hình ảnh rời rạc lại vs nhau, nó nhận ra mình đã đặt chân vào
rừng phong. Những hình ảnh khác cứ mờ mờ ảo ảo, nó không thể nhận thức được. Trong
đầu nó hiện lên một suy nghĩ : “ Rừng phong chính là chìa khoá để mở ra mọi nghi ngờ
của mình”. Liếc mắt nhìn đồng hồ, 19:00. tốt lắm. Nó có 3h đồng hồ để tìm ra ngọn
nguồn lí do.
Giờ này Kahanda và Takashi có lẽ đang học trên lớp. Nó nắm trong tay một chiếc đèn
pin, khoác vội chiếc áo bông to sụ bên ngoài chiếc áo thun đen hình đầu lâu. Mặc quần
jean, chân đi đôi giày bông rồi bước ra ngoài.
“ trời mùa hè nhưng chỉ vào ban ngày thôi. Đêm đến, nhiệt độ rất thấp, thuêòng có cả
tuyết rơi.
Đứng trước tấm biển ở cây phong, nó nhận ra mình đã đi qua nơi này. Hít một hơi thật
dài, nó cố xua tan những suy nghĩ sợ hãi về đêm tối rồi xăm xăm bước vào rừng - Nơi
muôn ngàn hiểm nguy với một tia sáng hoá giải nghi ngờ.
- Cô vẫn chưa khôn lên được chút nào nhỉ????
Nó khựng lại. Giọng nói này…..không quay đầu lại, nó đáp:
- Có lẽ thế. Còn cậu vẫn chưa bỏ được thói xen vào chuyện người khác.
Bỗng dưng hắn cười vang lên. Từ trên cành cây cao, nhảy tót xuống, bước đến trướpc
mặt nó:
- Còn em vẫn luôn hành động ích kỉ, không suy nghĩ hậu quả, không để ý tới sự lo
lắng của người khác dành cho mình.
Nó mở to đôi mắt màu hổ phách nhìn hắn , miệng lắp bắp:
- Cậu….cậu….
Nắm laays đôi bàn tay đang cứng đi vì lạnh, hắn thổi nhẹ hơi thở ấm áp, rồi nhìn nó cười:
- Em không cần ngạc nhiên đến thế chứ.
Rồi hắn vòng tay ôm nó vào lòng. -Không không…..
Nó giật mình bật dậy. Trán đẫm mồ hôi. Thở phào. Nó tự nhủ “ chỉ là mơ” nhưng sao nó
có cảm gicá ấm áp đến lạ. “Nhưng sao mình lại gặp hắn trong giấc mơ nhỉ” Nó tụe hỏi
rồi lấy tay cốc đầu một cái, hình như hơi mạnh , nó xuýt xoa;
- Oái , đau quá…
- Hừ, lớn rồi mà chả khôn lên được tẹo nào
Câu nói này…….Nó lại tròn mắt nhìn kẻ đang bắt chéo chân nằm trên khung cửa sổ
phòng nó. Câu nói này hắn đã nói trong giấc mơ. Không phải bây giờ giấc mơ biến thành
sự thật chứ. Nó ngây ngốc, đờ đẫn nhìn kẻ trước mặt mà chảng thốt nên lời. Hắn thấy thái
độ của nó thì cũng hơi ngạc nhiên. Hắn xuất hiện làm nó bất ngờ đến nỗi thất thần như
vậy sao.
- cô sao thế?? Bất mãn trước sự xuất hiện của tôi ak
- không…không….chỉ là… Nó giờ mới lắp bắp
- Là sao??
- à, sao anh lại lên được đây????
Phòng của nó nằm tít trên tầng cao nhất của dãy A, cũng tầng 18 chứ bộ. Vậy mà hắn
không cửa, không dây sao có thể….Siêu nhân chắc. Như đọc được suy nghĩ của nó, hắn
nói:
- Tôi chảng phải siêu nhân. Cũng thuộc dang như cô nhưng tôi đẳng cấp hơn.
- WHAT??????
Nhìn cái mặt ngô ngố của nó mà hắn phì cười nhưng chỉ trong lòng thôi chứ ngoài mặt
vẫn lạnh như tiền. Rồi hắn bước vào phòng, từ từ tiên lại gần nó.
Nó giật mình nhớ lại cái ôm và những lời âu yếm trong giấc mơ thì sởn cả da gà. Vội vã
lùi vào góc giường, chăn phue kín mít. Thò mỗi cái đầu ra, nó nói:
- Cậu …..định làm gì….
Hắn nở nụ cười. Một nụ cười đẹp thực sự. Một nụ cười toả hơi ấm trong đem tối. Bởi,
đây là lần đầu tiên hắn nở nụ cười thực sựvì cảm xúc cuả bản thân. Đã rất lâu rồi, hắn
không được cười như thế này, kể từ khi mẹ hắn mất. Nó – người con gái đầu tiên và có lẽ
duy nhất có thể làm hắn bộc lộ được bản chất yếu đuối của mình.
Nhưng thật tiếc cái nụ cười ấy trong mắt nó lại ko đc trong sáng như vậy. Nó cứ tự nhủ :
“Đấy , thấy chưa.Bản chất cáo già lộ ra rồi nhé. Cái mặt vốn đã hằn chữ đểu gioè lại càng
rõ hơn. Hắn lại định giở trò gì nhỉ. Hắn cười. Lại cười đểu, lại nụ cười thâm hiểm khó
lường ấy.Mấy lần thấy hắn cười mình chả phải vồ ếch. Chống hai tay lên thành giường,
hắn cúi người đối diện vs nó:
-Cô nghĩ….trong một căn phòng nhỏ…..trên một chiếc giường nhỏ hơn. Ngoài trời
tuyết rơi lạnh giá. Cô đơn thân, tôi cũng chẳng có bạn gái. Tôi có thể làm gì đây???..
- Cậu…..cấm lại gần tôi…
- Hừ, lúc gặp nguy hiểm thì cô gọi tôi lớn lắm cơ mà…
- Bao giờ????
- Thôi. Không bít cũng tốt. Tôi hơi lạnh. Cho tôi ngủ một lát
-
Nói rồi hắn ngã vật trên giường.
- Ê…ê đừng ngủ.. anh tôi mà về….
- Hắn đi học.
- Anh Takashi…….
- Đi học
- Thế tôi thì sao….
- Vậy chia đôi g