huyện không may lại là Bùi Mạch Ninh.
Hỗn loạn, nàng rơi vào trạng thái mờ mờ mịt mịt chỉ nghe thấy tiếng
nói líu ríu không ngừng vang lên bên tai , bởi vì đã sáp nhập vào thân
thể này nên linh hồn của nàng không thể thoát ra được .
Đến khi khoan thai tỉnh lại , đập vào mắt chính là khuôn mặt lo lắng của Tiểu Đào cũng Liễu Thục Tuyết .
“Tiểu thư, cuối cùng người cũng đã tỉnh lại .” Tiểu Đào vẫn không thể sửa đổi cách xung hô khi còn ở Bùi gia, cũng may ở Tư không gia cũng không câu nệ tiểu tiết lắm.
“Ta… Ta bị … làm sao ?” Đầu vẫn có chút choáng váng , Bùi Mạch Ninh thậm chí còn chưa phản ứng kịp, hai mắt bỗng tối sầm lâm vào hôn
mê, xem ra nàng chưa thể dung nhập hoàn toàn với thân thể này, sau này
phải cải thiện thể chất mới được.
“Con dâu …” Liễu Thục Tuyết muốn nói lại thôi, khuôn mặt toát lên vẻ sầu lo, xem ra đã có chuyện không vui xảy ra.
Hơn nữa từ đầu đến cuối Bùi Mạch Ninh cũng không có nhìn thấy phu
quân của nàng, cuối cùng là từ trong miệng Tiểu Đào biết được toàn bộ sự tình đã xảy ra.
“Đại phu nói ….của …Cô gia … Ách, tinh khí.” Khuôn mặt Tiểu Đào đỏ lên mới tiếp tục nói: “Tinh khí để lại trong cơ thể tiểu thư có chứa độc, tích lũy trong cơ thể nhiều ngày ,hôm nay đột nhiên độc phát.”
Bùi Mạch Ninh nhíu mày, thì ra là như vậy, khó trách Tư Không Thu
Trạm không có ở đây, chỉ sợ thẹn trong lòng mà đau đớn day dứt đi ,
nhưng… nàng là thê tử của hắn, hai người làm chuyện vợ chồng mỗi lúc
trời tối là chuyện bình thường, ai biết được sẽ phát sinh chuyện như
vậy, cũng không thể trách hắn.
Hơn nữa… Tiểu Đào cũng có chút muốn nói lại thôi, không biết nên nói hay không .
“Không có việc gì, Tiểu Đào, ngươi trực tiếp nói hết đi.” Bùi Mạch Ninh thúc giục .
“Hơn nữa đại phu còn nói, tinh khí để lại trong cơ thể tiểu thư
không cách nào có được con nối dòng, đại phu nói xong cô gia trầm mặt
không nói lời nào đã đi ra ngoài. Sau đó không biết mọi người tại sao
cũng biết được chuyện nên lấy nguyên do này ép lão gia hủy bỏ tư cách
người thừa kế của cô gia, không có con nối dòng không thể làm người thừa kế.” Tiểu Đào lập tức nói ra hết, bâu không khí trong căn phòng trở nên yên tĩnh đến đáng sợ.
“Tìm không thấy cô gia sao?” Thật lâu sau, Bùi Mạch Ninh mới mở miệng.
Nàng và Tư Không Thu Trạm ở cùng một chỗ cũng đã gần hai tháng, thậm
chí nàng hoàn toàn không nghĩ đến chuyện bọn họ sẽ có con nối dòng,
không nghĩ tới cuối cùng có muốn cũng không có biện pháp.
Khó trách sắc mặt Liễu Thục Tuyết khó coi như vậy, thân là mẫu thân chỉ sợ thập phần thương tâm đi .
“Cô gia đi ra ngoài từ lúc đó đến bây giờ vẫn chưa thấy trở lại.” Tiểu Đào cũng lo lắng, nàng đối với vị cô gia này có chút cảm tình, thật sự hy vọng hắn có thể cùng tiểu thư sống thật tốt.
Mấp máy môi, Bùi Mạch Ninh vẫy vẫy tay để Tiểu Đào đi ra ngoài.
Nhắm đôi mắt lại, ngồi xếp bằng trên giường lớn, trong lòng một dòng
suối chảy qua, nàng đang thay đổi thể chất của thân thể này, chỉ cần
cùng linh hồn của nàng hòa hợp hoàn toàn, độc gì cũng không thể ảnh
hưởng đến nàng.
Khi trời gần tối, Bùi Mạch Ninh mới mở mắt ra, trán sớm ướt đẫm mồ
hôi, thân thể nhẹ nhàng không ít, đứng dậy đem thuốc trên bàn trực tiếp
đổ đi.
Thân thể của nàng chính nàng rõ nhất, độc trong cơ thể đã sớm bị bài xuất, một khi đã như vậy còn uống thuốc làm cái gì.
Vừa đi ra khỏi phòng liền thấy Úy Kỳ Dương cách đó không xa , đang thở phì phò dìu một nam nhân say khướt đi tới.
Bùi Mạch Ninh run run khóe miệng, không cần đoán nàng cũng biết nam nhân đang say khướt kia là ai.
“Tẩu tẩu đây rồi, nhanh chóng đỡ sư huynh giúp ta, mệt chết ta rồi.” Úy Kỳ Dương khóc không ra nước mắt, giờ phút này thấy Bùi Mạch Ninh như thấy được Bồ Tát sống hiện linh.
Hắn đang hối hận đến cả nghìn lần là tại sao mình có thể tới gần Tư
Không Thu Trạm, những người khác không cách nào tới gần Tư Không Thu
Trạm nên dĩ nhiên hắn phải phụ trách việc đưa người về.
Bùi Mạch Ninh không nói gì, hai người đỡ Tư Không Thu Trạm vào phòng, đến khi người đã nằm ở trên giường rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Ồn ào uống vài chén trà, Úy Kỳ Dương thế này mới từ trong suy nghĩ tỉnh lại.
Đôi mắt yêu mị đào hoa quay tròn nhìn người đang xiết chặt khăn tay lau mồ hôi cho Tư Không Thu Trạm.
“Tẩu tẩu, ta lần đầu tiên thấy sư huynh uống nhiều rượu như vậy, hôm nay ở bên tai ta luôn nỉ non một cái tên….” Úy Kỳ Dương như muốn nhử nên chợt dừng lại.
Đến lúc thấy Bùi Mạch Ninh thờ ơ, mới co rút khóe miệng tiếp tục nói: “Luôn gọi ‘Ninh Nhi, Ninh Nhi’ , chậc, thật không ngờ sư huynh còn có một mặt như thế, thật thú vị.” Nhìn thấy sư huynh lạnh lùng yêu thương nương tử như thế khiến cho Úy kì
Dương cũng muốn tìm cho mình một vị nương tử ôn nhu để ôm ấp sớm chiều.
“Nhưng quả thật tẩu là một nữ tử hiếm thấy khó tìm nha~~~, ít nhất là lần đầu tiên ta thấy một nữ tử như thế, cùng sư huynh quái dị của ta xứng đôi hết chỗ nói.” Úy Kỳ Dương tấm tắc khen ngợi , lại phát hiện từ đầu tới cuối đều là một mình lảm nhảm, cảm thấ