lớn nhỏ trong Tư Không gia, còn lấy được lòng Tư Không gia từ trên xuống dưới, bên ngoài lưu truyền con dâu
trưởng Tư Không gia là một phu nhân vô cùng mỹ lệ, hóa ra đều là sự
thật.” Hoàng Phủ Kỳ chậm rãi nói, ánh mắt chuyển động trên khuôn mặt Bùi Mạch Ninh.
Bùi Mạch Ninh nhíu mày, cuối cùng cũng biết lời nói của Hoàng Phủ Kỳ
là có ý gì, hóa ra chuyện nàng làm ở Tư Không gia khiến hắn không thể
nhịn được nữa?
Nhưng nàng chỉ làm theo chức trách của con dâu trưởng mà thôi, Hoàng Phủ Kỳ lòng nghi ngờ quá nặng rồi.
“Hoàng Thượng, lời đồn thổi bên ngoài đều là phóng đại sự thật, khắp nơi hồ ngôn loạn ngữ, sao có thể tin tưởng được.” Bùi Mạch Ninh thản nhiên nói , những lời đồn thổi bên ngoài khiến nàng cũng có chút không chịu nổi.
“Ha ha, Bùi Mạch Ninh, ngươi hẳn là hiểu rõ ràng ý trẫm, gia
nghiệp Bùi gia rất lớn, loại chuyện này sớm hay muộn cũng sẽ phát sinh
lần thứ hai, lần thứ ba, thậm chí nhiều lần hơn nữa, ngươi, đến lúc đó
ngươi sẽ xử lý thế nào?” Hoàng Phủ Kỳ mỉm cười, trong mắt lại có sự tàn nhẫn.
“Thần thiếp hiện tại đã là người của Tư Không gia, chuyện của Bùi
gia, Hoàng Thượng không nên tìm thần thiếp, lại nói nếu như sự tình liên lụy đến Tư Không gia thật sự không biết Hoàng Hậu nương nương sẽ xử lý
như thế nào?” Thanh âm thanh thanh đạm đạm nói ra, nàng thấy được,
tình cảm của Hoàng Phủ Kỳ đối với Tư Không Thu Nguyệt có chút không đồng dạng với người khác.
Hoàng Phủ Kỳ khóe mắt lóe lên tia nguy hiểm , híp híp con ngươi,hắn
cảm thấy Bùi Mạch Ninh bây giờ có chút không giống, phảng phất bắt đầu
từ lần nhảy xuống hồ mà không chết đó, khí chất cùng tính tình như thay
đổi hoàn toàn.
“Hừ, thật to gan, ngươi đang uy hiếp trẫm sao?” Hoàng Phủ Kỳ hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn nữ tử xinh đẹp trước mắt.
“Ha ha, thần thiếp sao dám.” Bùi Mạch Ninh mỉm cười ngọt ngào
nhưng trong mắt lại không có nửa phần sợ hãi, nàng đúng là đang uy hiếp
hắn thì thế nào, hắn nghĩ mình là nhân vật trọng yếu lắm sao, nếu nàng
còn ở Địa Phủ, bút lông hơi vạch một chút là có thể dễ dàng quyết định
mạng sống nơi nhân gian của hắn, nàng là người chưởng quản vô số tính
mạng lớn nhỏ trên thế giới – Diêm Vương, chỉ có nàng uy hiếp người khác, nàng sao có thể để cho người khác uy hiếp nàng.
Hoàng Phủ Kỳ không nói, nhưng Bùi Mạch Ninh đã đoán đúng, Hoàng Phủ
Kỳ còn chưa dám đụng đến nàng, dù sao nàng hôm nay đã là người của Tư
Không gia, cho dù đối phó Bùi gia cũng không dám đụng đến nàng.
“Đủ rồi, ngươi lui xuống trước đi, để trẫm cẩn thận suy nghĩ.” Hoàng Phủ Kỳ lui một bước, Nam Lâm ở bên cạnh tức giận dậm chân. Nàng
ta rất muốn châm chọc Bùi Mạch Ninh vài câu, nhưng người ta trực tiếp
rời khỏi cũng không thèm nhìn nàng, thi lễ lui xuống từ đầu tới cuối
hoàn toàn không thèm liếc mắt nhìn nàng lấy một cái.
“Bùi Mạch Ninh – -” Mới rời khỏi Ngự Thư Phòng không xa, Bùi Mạch Ninh liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng gọi của Hoàng Phủ Việt.
Nàng dừng bước nhưng không quay đầu lại .
“Sao vậy? Lần trước lúc ở Xuân Ý Lâu cũng không thấy ngươi ngại ngùng như thế này.” Giọng điệu của Hoàng Phủ Việt giống như đang trào phúng , y đối với nữ nhân
này cảm thấy rất khó hiểu, có vẻ như từ khi nhìn thấy nàng cũng là thời
khắc nhân sinh huy hoàng bắt đầu rời xa y.
“Việt Vương gia ,hình như ta cùng Việt Vương gia chưa từng quen biết .” Bùi Mạch Ninh lúc này mới thản nhiên xoay người lại, một chút cũng không có cảm giác bị bắt lấy nhược điểm mà chột dạ.
“Hừ, Bùi Mạch Ninh, ngươi khá lắm, chuyện ngươi gây ra cho bổn
vương còn chưa nói đến, vậy mà ngay cả chuyện của mình làm cũng không
dám thừa nhận.” Hoàng Phủ Việt cảm thấy chán nản trong lòng , không
biết là đang tức giận vì đối phương lãnh đạm với mình hay là vì sự coi
thường của nàng.
“Việt vương gia dường như nhàn rỗi quá nên thích hỏi thăm chuyện
của người khác thì phải ? Cứ cho là thế đi , ta không nhận thì làm sao?” Nhếch môi cười, mắt phượng híp lại, cả gan lườm Hoàng Phủ Việt khiến Hoàng Phủ Việt phút chốc ngây người.
Cách đó không xa bỗng thấy Tư Không Thu Trạm từ chỗ Tư Không Thu
Nguyệt trở về , hắn đi về phía nàng, nhoẻn miệng cười , nhưng nụ cười
này lại làm cho Hoàng Phủ Việt mím môi nắm chặt hai tay, trong lòng đột
nhiên một trận co rút đau đớn, Hoàng Phủ Việt thậm chí có chút không rõ
tại sao mình lại có cảm xúc như vậy.
” Chúng ta về nhà thôi.” Tư Không Thu Trạm đi tới, nắm lấy tay Bùi Mạch Ninh ,từ đầu tới cuối cũng không liếc mắt nhìn Hoàng Phủ Việt
lấy một cái, chỉ đơn giản nói một câu.
” Được, trở về thôi.” Bùi Mạch Ninh cười nhạt, hai người bỏ lại Hoàng Phủ Việt phía sau, sóng vai rời khỏi.
Tư Không Thu Trạm hơi liếc mắt nhìn người phía sau, trong lòng thả
lỏng cảm thán một trận, may mắn lúc trước Hoàng Phủ Việt kiên trì cự
tuyệt hôn sự, nếu không chỉ sợ hắn sẽ không có cơ hội cùng nàng ở cùng
một chỗ như thế này.
Đôi bàn tay to nắm chặt lấy tay nàng hơn, khóe miệng luôn lạnh như băng nở rộ một nụ cười.
Hôm sau, khắp đườ