Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Nói Yêu Em Lần Thứ 13

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329871

Bình chọn: 9.00/10/987 lượt.

đi, giọng nói của anh ta lọt vào màng nhĩ:

“Bức thư này có ghi tên người viết, Mộ Chân Ni.”

Trên bức thư có viết tên Chân Ni?

Lẽ nào anh ta biết người viết thư là Chân Ni rồi?

Mục đích anh ta không cho tôi lấy lại bức thư là gì?

“Nếu anh định làm tổn thương con bé, tôi sẽ không bỏ qua cho anh”, tôi giằng mạnh tay ra.

Mộ Chân Ni, người mà tôi đã thề sẽ bảo vệ hạnh phúc từ năm lên 8 tuổi.

Thế nhưng bây giờ….

Nếu người đứng trước mặt tôi làm tổn thương đến nó, dù là anh ta không cố ý, tôi cũng sẽ dùng hết nổ lực của mình để bắt

anh ta trả giá.

Tôi sẽ ngày đêm bị ám ảnh bởi việc này.

Cho tới khi ngừng thở.

“Thú vị đây, cô định không bỏ qua

cho tôi thế nào?”, anh ta cảm nhận thấy thái độ thù địch thực

sự của tôi, nhìn tôi thăm dò với vẻ thích thú.

“Mong là anh sẽ không có cơ hội để biết.”

“Haha…”, anh ta cười lớn.

Nụ cười tuyệt mĩ đó chẳng khác nào ánh sáng xán lạn chiếu trên núi băng trong suốt, rực rỡ mà bỏng cháy.

Mê hoặc và gợi cảm như tiếng hát của nàng tiên cá Siren khi

đợi chờ các chàng thủy thủ giữa biển khơi, lại rạng ngời đến chói lóa như những đóa hoa anh đào nở rộ trên núi Phú Sĩ.

Khiến người ta cam tâm tình nguyện dâng hiến tất cả.

“Tôi có thể đưa cho cô bức thư, tuy nhiên…”

“…”

“Gia nhập Hội học sinh, làm trợ lý cho tôi”.

“Không được.”

Anh ta vừa dứt lời, tôi đã từ chối thẳng thừng. Tôi cố ép

mình nhắm mắt thờ ơ, anh ta đẹp như một vị thần tiên, rất dễ

dàng làm tâm trí bị lung lay.

“Cô không sợ tôi sẽ công khai bức thư à? Đến lúc đó ai cũng

biết bức thư trong dạ hội là của cô ta, là cô ta cố tình làm

trái quy định, đưa cô vào đó, mọi người có thể đoán ngay ra ý

đồ bất lương, hành vi thô bạo với tôi là do cô ta sai khiến!”,

anh ta cố tình nhấn trong âm vào hai chữ cuối cùng với ý giễu

cợt.

“Tôi đã nói rồi mà, rõ ràng anh là người thiếu lễ độ! Cứ cho là người khác đưa thư tình cho anh, anh không muốn nhận, thì

cũng không nên vứt đi mà không thèm liếc một cái. Anh có biết

người ta đã phải tốn biết bao tâm sức không? Một gã kiêu căng

ngạo mạn như anh, lẽ ra phải thấy may mắn khi có người thích

mình mới phải”, tôi dồn hết những bất mãn dồn nén từ tối qua trút sạch một hơi.

Cái nhìn của Thôi Hy Triệt lập tức trở nên lạnh lẽo. Bình

thường anh ta vốn đã lạnh lùng, nay tức giận lên càng lạnh như

băng.

Ánh mắt anh ta trầm xuống, giống như một cơn bão lớn sắp cuốn qua mặt biển màu xanh thẳm.

“Thế nên cô không sợ tôi công khai bức thư chứ gì?”

“Không sợ!”, tôi hơi nhếch cằm lên.

“Không lo tôi sẽ trả thù Mộ Chân Ni hay sao?”

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì tôi sẽ luôn bảo vệ nó. Tôi thề!”

Ừ! Ngay điều này tôi cũng đã thốt ra theo thói quen, thực ra tôi cần gì phải nói với anh ta.

Vấn đề đến đây thì dừng lại, không khí đối đầu giữa hai người lên đến cực điểm. Anh ta đột nhiên chìm vào trầm mặc, khiến

tôi bất an một cách mơ hồ.

Hy Triệt khẽ cắn môi, mắt lóe lên những ánh nhìn phức tạp.

Anh ta chăm chú nhìn tôi, con ngươi sáng lấp lánh như linh hồn

trên núi băng, thu hút hồn phách tôi, ngàn kiếp không được cứu

độ…

Anh ta quá đẹp, khiến người ta dễ lung lạc tư duy.

Thế nên tôi không muốn dằn co thêm nữa, quay người định bỏ đi.

Chân Ni, chị sẽ bảo vệ em.

Chị đã từng nói sẽ đem lại cho em niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất.

Nhưng một đoạn ký ức lại hiện lên rõ mồn một trong đầu tôi…

“Sao chị lại làm như thế? Chị biết em thích hội trưởng Triệt kia mà?”

“Vì anh ta vứt thư của em đi”, tôi bình tĩnh giải thích.

“Thế nên chị làm vậy à? Chị lấy giày cao gót ném người ta

thì gỡ gạc được gì? Hoặc là, mục đích của chị vốn không đơn

giản như thế. Chị biết anh Triệt đối với em là niềm hạnh

phúc, nên cố tình hủy diệt tất cả đúng không?”


Đối với Chân Ni, anh ta chính là niềm hạnh phúc ư?

Từ năm 8 tuổi, chăm sóc Chân Ni là mục đích sống của đời tôi.

Nhưng tôi chưa từng đem đến niềm vui, niềm hạnh phúc cho nó.

Trái lại, còn khiến nó luôn căm ghét và giận dữ đối với tôi.

Ánh mắt thù địch của nó giống như một ngọn núi lớn đè lên cơ thể tôi, khiến tôi không sao thở được.

Vì sao… không thử thay đổi?

Cánh cửa phòng mở ra, nhưng bước chân tôi đột ngột dừng lại.

Tay vẫn cầm nắm cửa lạnh như băng, tôi quay người.

Thôi Hy Triệt đứng ngược sáng khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh ta.

Tấm rèm trắng trên cửa sổ bị gió thổi tung lên. Anh ta đứng

đó, sau lưng như có đôi cánh trắng. Một người con trai đẹp như

thiên sứ quả là quyến rũ.

Tôi nhìn


Duck hunt