trạng của tôi bây giờ, vừa
đắng vừa cay. Cánh tay trần chạm vào vách tường, cảm giác lạnh lẽo lập
tức truyền tới, chạy suốt sống lưng, kích thích thần kinh thanh tỉnh.
Tốt lắm, tôi phải ra quyết định, vuốt mặt, tập trung lực chú ý, chuyện
đã xảy ra hôm nay tôi phải bình tĩnh suy nghĩ một chút.
Chịu ảnh hưởng từ truyền thống gia đình, tôi vẫn cho rằng phòng bếp
là nơi rất hợp để suy nghĩ, trước đây khi còn trẻ bướng bỉnh, làm không
ít chuyện trêu mèo chọc chó, mỗi lần gây họa, mẹ đều gọi tôi vào phòng
bếp để phạt, mặc tôi nhìn đồ ăn ứa nước miếng, chỉ đến khi nào hiểu được sai thì mới được động đũa, nếu chết vẫn không hối cải thì bà sẽ cùng
nhịn đói với tôi. Có lúc vấn đề nghiêm trọng hơn, nhận sai bằng miệng
không đủ, tôi phải viết kiểm điểm, lỗi nhỏ hai trăm từ, lỗi vừa vừa ba
trăm, lỗi lớn thì năm trăm đến một ngàn từ. Lúc này đây, tôi phải viết
bao nhiêu từ kiểm điểm? Nhiều thật nhiều rồi, nhưng khi Ân Sinh phát
hiện, liệu cô ấy có thứ tha được không?
Lại hít vào một hơi, sặc ho thành tiếng, nhanh chóng bịt miệng, nha đầu ngốc mệt mỏi cả ngày rồi, đừng đánh thức cô ấy.
Tôi ngồi bệt xuống, con tim tan nát, tôi nghĩ phải nói về sai lầm của mình từ đâu đây, nếu viết ra giấy thì có lẽ cũng dài bằng một cuốn tiểu thuyết.
Từ đầu đã sai.
Nếu năm đó tôi không cãi nhau với Lâm Mi vào Lễ tình nhân, cô ta sẽ
không buộc tôi phải mua đồng hồ Omega gì gì đó, nếu tôi có thể lập tức
từ chối rằng tôi không mua nổi thứ đó, cô ta sẽ không thể cố chấp hơn
thua với bạn bè, nếu cô ta không mất mặt, chúng tôi đã không cãi nhau,
nếu cãi nhau xong tôi không mềm lòng thì tôi đã chẳng vì lời dụ dỗ của
cô ta mà viết tờ giấy vay nợ đó...
Đúng, là giấy vay nợ, rõ ràng mạch lạc, có chữ ký của tôi trên nó,
dấu tay của tôi ấn lên rồi, nó viết tôi thiếu Lâm Mi mười vạn nguyên!
Khốn kiếp! Sự ngu xuẩn đã quên mất tám trăm năm trước bỗng âm thầm kết
quả đắng, tôi chìm vào vũng lầy nông cạn của tuổi trẻ, vô vọng thoát
thân.
Cứ nghĩ tình hết hợp lại tan, tôi tưởng mình và Lâm Mi từ đó nước
sông không phạm nước giếng, ai có thể ngờ cô ta âm thầm thủ thế, chờ đợi thời khắc bạn vui sướng nhất, hạnh phúc nhất mà ra tay đảo lộn đất trời của bạn.
Không thể biểu đạt được suy nghĩ trong lòng tôi lúc này, tuy rằng tôi không muốn dùng từ điên rồ, ác độc hay gì đó để diễn tả người con gái
tôi từng yêu thương, nhưng cô ta là người thủ đoạn như vậy đấy, lời cô
ta nói, mỗi chữ mỗi từ đều làm người khác thấy khinh bỉ.
Cô ta nói. "Anh Dũng, anh là sĩ diện đến chết, một ngày nào đó anh sẽ biết em chỉ muốn tốt cho anh thôi".
Cô ta nói. "Chờ ông già bên này chết, anh ly hôn với cô ta đi, đến lúc đó chúng ta tái hợp sống sung sướng".
Cô ta nói. "Em chẳng ngăn cản việc hôn nhân của anh, coi như thế với anh cũng công bằng".
Còn nói. "Em không muốn lôi nhau ra tòa, nếu cô vợ của anh mà biết chắc anh không thể sống vui vẻ rồi".
"Ở bên em, anh vừa không phải ly hôn, tiền nợ lại có thể xóa bỏ, lợi cả đôi đường, anh nên mừng thầm đi mới đúng".
Giận dữ vùi tắt điếu thuốc, ngay cả muốn trong ý nghĩ còn thấy kinh
tởm, Lâm Mi cô không còn hiểu tôi nữa, cuộc sống là một vòng luẩn quẩn
bất đồng, giá trị quan cũng không giống nhau, chuyện cô thấy lợi cả đôi
đường thì tôi thấy kinh tởm lắm, mừng thầm cái gì, cảm giác duy nhất của tôi chỉ có thầm nôn ọe vào đó thôi!
Không buồn cân nhắc, đương nhiên tôi từ chối, chính là từ chối rồi
thì phải làm sao? Sổ tiết kiệm trong nhà sau khi đăng kí kết hôn liền
đưa cho Ân Sinh quản, tôi còn nhớ lúc tán gẫu với mấy anh em về chuyện
này, bọn họ còn cười nhạo một hồi, có người còn vỗ vai tôi thật kêu.
"Thằng Dũng này, chú em không giữ lại chút vốn riêng, từ này về sau muốn có tiền tiêu coi bộ hơi khó đó, viết báo cáo đệ lên cũng chưa chắc được phê chuẩn".
Lúc ấy ai cũng cười, tôi cũng cười, nhưng ngoài mặt mặc dù cười trong lòng vẫn không cho là đúng, họ làm sao hiểu được Ân Sinh của tôi, dù có bao nhiêu người đến trước mặt tôi nói Ân Sinh sẽ biến thành Sư tử thì
đánh chết tôi cũng không tin. Vợ chồng quan trọng nhất là thể hiện sự
tin tưởng, hành vi có quỹ đen, giấu tiền riêng không phải việc nên làm.
Vả lại, kiếm tiền để nuôi ai? Chẳng phải nuôi vợ sao, nam tử hán đại
trượng phu, cái này gọi là dưỡng gia! Bất quá việc gì cũng có hai mặt,
lúc đưa cho cô ấy sổ tiết kiệm, làm sao tôi có thể nghĩ tới tương lai
còn có những lúc như thế này, túi tiền bó buộc chân tay, bên kia đòi,
bên này rầu rĩ không yên, tiền ở đâu ra? Tiền lấy chỗ nào bây giờ?
Kể cho Ân Sinh nghe mọi chuyện ư? Để cho người vợ tôi cưới hỏi đàng
hoàng phải trả tiền cho người yêu cũ của chồng, bù đắp cho sai lầm ngu
ngốc hoang đường trước kia của anh ta ư? Tôi không mở miệng nổi.
Có rất nhiều lúc, tôi có cảm giác Ân Sinh hơi kì lạ. Không biết phải
chứng minh cụ thể sao đây, đôi lúc ánh mắt cô ấy chìm vào mông lung, hay khi cô ấy phản đối mạnh mẽ không cho tôi mặc áo sơ mi trắng, có thể tôi quá đa nghi, nhưng tóm lại là cô ấy có gì đó không thích hợp, làm tôi
bất an ghê gớm. Muốn tìm tòi đến cùng mà nha đầu này lại quá k
