ọc. Nhâm Nhiễm thấy có quá nhiều cảm xúc đan xen.
Cô không thể dò hỏi kế hoạch tương lai của Gia Tuấn, anh quá bình
thản với sự quay về của Mẫn Nghi, ngôn từ khoan dung thông cảm, nhưng
hoàn toàn không giống như một người chồng đón nhận người vợ trở về, anh
giống như một người bạn khoan dung hơn. Hai vợ chồng sống với nhau như
thể dưới cùng một mái nhà nơi đất khách, cô không thể không xót xa.
Trương Chí Minh lại hoàn toàn hiểu được dự định thi cao học của Nhâm
Nhiễm, đồng thời cùng cô nghiên cứu tỉ mỉ nên chọn chuyên ngành nào,
trường đại học nào thì tốt cho hướng phát triển của cô.
“Nếu công tác trong ngành tài chính, tốt nhất nên đăng kí học MBA
trường TOP TEN của Mỹ mới có sức thuyết phục. Lúc đó anh quá cố chấp
trong lĩnh vực kĩ thuật, thực ra nếu chuyển học MBA, tốt nghiệp xong
kinh doanh đầu tư có lẽ sẽ hợp với anh hơn.”
“Em không dám nghĩ đến TOP TEN vào lúc này đâu, học MBA tại một
trường trong nước thì còn có thể tranh thủ”. Nhâm Nhiễm đùa: “Nhưng nếu
quyết định theo học thì buộc phải từ bỏ thời gian giải trí lại thôi.”
Chí Minh cũng cười, “Không sao, anh tán thưởng các cô gái có chí cầu tiến.”
Nhận được câu trả lời tích cực thẳng thắn như thế, cô chỉ có phần cười.
Hẹn hò mang tính chất xã giao – Nhâm Nhiễm một lần nữa nghĩ đến kết
luận thời trung học của mình khi nhìn thấy các bạn học yêu sớm. Chẳng
sai, Nhâm Nhiễm nhìn nhận các buổi hẹn hò giữa hai người không thể gọi
là yêu, thậm chí chỉ giống như một người bạn thông thường. Không mong
đợi được gặp một người nhưng lại không hi vọng phải ăn cơm, xem phim một mình vào cuối tuần. Thành
phố này quá lớn, mọi người đều quá bận rộn, cô đơn của một người quá
khó xua đuổi, phương thức hẹn hò nhạt nhẽo không cần quá thân mật, không cần có trách nhiệm là cách thư giãn tốt nhất.
Ghi danh thi MBA yêu cầu phải có ba năm kinh nghiệm làm việc sau khi
tốt nghiệp cử nhân. Hiển nhiên Nhâm Nhiễm không đạt tiêu chuẩn, nhưng cô cũng nghe một điều, rằng một vài trường yêu cầu không quá khắt khe.
Trương Chí Minh nhắc đến một người bạn tên Vương Anh Cường đang theo
học MBA tại một trường danh tiếng tại Bắc Kinh, có thể gọi anh ta ra
giải tỏa thắc mắc cho cô, Nhâm Nhiễm vui vẻ đồng ý. Người đó là mẫu
người bận rộn, chỉ hẹn gặp được vào cuối tuần lúc anh tan học và ngay
tại quán cà phê sát bên đường.
Trương Chí Minh lái xe chở Nhâm Nhiễm đến chỗ đã hẹn, họ đậu xe xong
liền trông thấy một chiếc xe Maserati màu đỏ chạy từ trường ra dừng ngay bên cạnh họ. Vương Anh Cường thấp lùn mập mạp bước ra từ chỗ kế bên
buồng lái, nghiêng người với vào bên trong nói câu gì đó, sau đó đưa tay chào Trương Chí Minh và bước qua chỗ họ.
“Chiếc xe đẹp quá, thằng Cường này giỏi nhỉ.”
“Cái gì, cô bạn học xinh đẹp của mình tiện đường chở qua đây. Nào, mau chóng giới thiệu bạn gái cậu nào.”
Điều kì lạ là, chiếc Maserati đó không lái đi, cửa sổ phía buồng lái
kéo xuống, một cô gái đeo kính đen thò đầu ra, “Cường à, mình đột nhiên
nhớ ra phải đợi bạn, không ngại mình vào ngồi chung với mọi người chứ?”
Anh Cường ngạc nhiên thấy rõ, lại cười ngay: “Hay đấy, bạn gái của
bạn mình đang định học MBA, bạn cũng có kinh nghiệm, vào trong cùng trò
chuyện.”
Cô cởi bỏ kính, đậu xe xong liền bước ra, ánh mắt mọi người phút chốc sáng rực. Một cô nàng cao ráo mặc áo thun hiệu Miumiu, tỉ lệ ba vòng
đạt mức tuyệt chuẩn, mái tóc nhuộm màu cà phê được uốn cong xõa ngang
vai, nước da trắng trẻo lộ rõ vầng trán đầy đặn, sóng mũi cao mảnh, đôi
môi mỏng và hơi rộng, cặp mắt tròn long lanh như mắt mèo, trông thật hấp dẫn.
Mọi người bước vào quán chọn chỗ ngồi và cà phê xong, Vương Anh Cường giới thiệu: “Bạn học của tớ – Trương Chí Minh, làm nghề IT. Còn đây là
hoa khôi của lớp tớ, cô Hà Tịnh Nghi.”
Tịnh Nghi khách sáo gật đầu, mắt luôn nhìn về phía Nhâm Nhiễm. Trương Chí Minh vội giới thiệu: “Bạn tớ, Nhâm Nhiễm, cứ gọi cô ấy bằng tên
tiếng Anh – Renee.”
“Cô Nhâm làm việc hay chỉ tạm trú ở Bắc Kinh?”
Câu hỏi đến quả thật quá đường đột, Nhâm Nhiễm vẫn giới thiệu ngân hàng mình đang công tác.
Hà Tịnh Nghi như manh nha một ý đồ: “Thì ra cô Nhâm làm việc tại ngân hàng nước ngoài, tôi cũng có một số vấn đề về quản lí rủi ro tài chính
muốn được thỉnh giáo, có thể cho tôi xin tấm danh thiếp của cô không?”
Nhâm Nhiễm hai tay đưa danh thiếp qua, Tịnh Nghi chăm chú nghiên cứu, nét mặt kì lạ lướt qua mặt được cô thu lại ngay, cô cất danh thiếp cẩn
thận. Vương Anh Cường giới thiệu tình hình các cuộc thi cử, giáo viên và sắp xếp các khóa học MBA anh ta đang theo học, Tịnh Nghi cũng bổ sung
đôi chút tỏ vẻ rất nhiệt tình. Cô nàng khéo léo chuyển dần đề tài, hỏi
thăm quá trình học tập của Nhâm Nhiễm, Nhâm Nhiễm thẳng thắn trả lời,
đương nhiên theo kiểu thẳng thắn với người xa lạ: Học xong năm nhất
trong nước thì đi du học ở Melbourne.
“Cô Nhâm là… người miền Nam đúng không?”
“Đúng, quê tôi ở thành phố Z.”
“Cô Nhâm đến Bắc Kinh được bao lâu? Sau này có dự định phát triển sự nghiệp ở Bắc Kinh không?”
“Tôi qua đây gần nửa năm, trước mắt có thể sẽ ở lại Bắc Kinh.”
Tịnh Nghi “ừ