vòng tay dịu dàng đó,
anh cũng đưa tay vỗ nhẹ vào tay cô: “Em mở điện thoại đi, anh sẽ gọi
điện cho em, làm việc xong anh sẽ nhanh chóng quay về.”
Cô ôm chặt anh trong vài giây rồi buông ra.
Nhâm Nhiễm lần đầu tiên phải ở một mình trong ngày giỗ của mẹ, cái ngày mà cô hãi hùng nhất.
Cô không ngủ thêm được nữa, nghĩ ngợi một lúc, cô thay áo ra ngoài
mua một bó hoa loa kèn, rồi hỏi đường đến một tiệm heo hút mua nhang và
nến, sau cùng mua thêm ít trái cây.
Cô xách một túi đồ to đùng về nhà, cô kê chiếc bàn nhỏ đến một góc
trống trong phòng khách, đặt di ảnh của mẹ trên bàn, cắm hoa vào bình
rồi đặt hai mâm trái cây lên.
Đó là những việc mà cha thường làm vào ngày giỗ của mẹ hằng năm, sau
khi trang trí xong, cô quỳ trước bàn, hai tay chắp lại, mới phát hiện cô hoàn toàn không biết nói với mẹ điều gì.
Ngày giỗ năm đầu tiên, cô thắp nhang cho mẹ dưới sự hướng dẫn của
cha, trông gương mặt gầy gò của cha, cô nói: “Mẹ ơi, mẹ yên tâm, con sẽ
học thật tốt, cố gắng thi vào một trường đại học danh tiếng, không để
cha bận tâm nữa.”
Ngày giỗ năm thứ hai, cô nói với mẹ: “Cuộc sống ở giảng đường rất
tốt, con sẽ học hành chăm chỉ, sẽ thay mẹ chăm sóc cha thật tốt.”
Giờ đây, cô không thể đối diện với cuộc sống trong quá khứ, cuộc sống hiện tại và tương lai đều tồn tại quá nhiều biến cố, thậm chí cô không
thể xác định người đàn ông cô yêu có thật sự yêu cô không. Vừa nhớ đến
sự chăm sóc tận tình và tình yêu của mẹ dành cho mình, lòng cô lại nhói
đau.
Di động báo hiệu có tin nhắn đến, cô mở ra xem, là tin nhắn của Gia Tuấn:
“Hôm nay là ngày giỗ của dì, anh biết chắc chắn em sẽ rất buồn. Tiểu
Nhiễm, nhận được tin nhắn hãy gọi điện cho anh, anh hứa sẽ không trách
mắng em.”
Nước ứ trong khóe mắt từ lâu đã được giải phóng, cô lau sạch nước
mắt, cố gắng hít thở thật sâu để lấy bình tĩnh rồi gọi vào số của Gia
Tuấn. Một lúc sau Gia Tuấn mới bắt máy, giọng sốt sắng: “Tiểu Nhiễm, em
đang ở đâu?”
“Em vừa mua hoa, trái cây và cả nhang nến, vừa chuẩn bị giỗ mẹ. Anh Tuấn, anh đang lên lớp phải không?”
“Có gì đáng để học kia chứ.” Gia Tuấn bực bội, nhưng nhẹ giọng ngay: “Tiểu Nhiễm, đừng buồn.”
“Em rất tốt, em không buồn.” Cô cố gắng kìm nén, “Anh đừng trốn học nhiều quá, sắp thi cuối kì.”
Gia Tuấn mặc kệ cô: “Em đừng gạt anh, mỗi năm vào ngày này, cho dù chú Nhâm và anh ở bên cạnh, em đều u uất một hồi lâu.”
“Anh Tuấn, em…”
“Kỳ Gia Thông không ở bên cạnh em sao?”
“Văn phòng ở Bắc Kinh có việc, anh ấy qua đó xử lý.”
“Nếu như hắn yêu em sẽ không bỏ em một mình trong ngày hôm nay.”
“Em phải học cách tự đương đầu với cuộc sống.” Cô nhỏ nhẹ, “Trước đây em quá ích kỉ, anh Tuấn, hễ có một chút chuyện không vui thì cứ bắt
người khác chia sẻ với em. Em chỉ biết đến mình, chưa bao giờ nghĩ anh
cũng có tâm sự của mình. Xin lỗi.”
“Em có gì cần xin lỗi anh kia chứ.” Gia Tuấn như bị chọc tức, “Nếu
như em không bị hắn ta bắt cóc, em giờ này vẫn được anh chăm sóc rất
tốt, đừng cố tỏ vẻ hiểu chuyện nữa.”
Nhâm Nhiễm không đáp lại.
Gia Tuấn cười đau khổ: “Đúng, Tiểu Nhiễm, em cảm thấy bất ngờ không?
Thực ra, anh vẫn luôn yêu em, hi vọng có thể chăm sóc em mãi mãi. Anh
cho rằng, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau. Nếu anh thổ lộ với em sớm thì
đã…”
“Anh Tuấn…” Nhâm Nhiễm căng thẳng gọi tên anh, nhưng không biết nói gì thêm.
Nhâm Nhiễm thắp nhang rồi quỳ cầu nguyện rất lâu, nhưng vẫn không bình tâm lại được.
Gia Thông không điện cho cô, lời tỏ tình bất ngờ của Gia Tuấn khiến cô hoảng loạn.
Mặc dù gia đình hai bên sớm có ý tác hợp hai người bên nhau, cha cô càng hi vọng cô theo Gia Tuấn ra nước ngoài du học.
Chỉ là với tuổi của cô, cô hoàn toàn không chấp nhận lời nói đơn
phương từ cha. Gia Tuấn quen biết cô từ nhỏ, chưa bao giờ ám chỉ rằng
anh yêu cô. Anh quen bao cô bạn gái trước mặt cô, còn khích lệ cô tiếp
nhận tình yêu của người khác.
Anh chỉ đùa rằng, nếu đến độ tuổi nhất định vẫn chưa tìm người thích hợp thì có thể xem xét chuyện kết hôn.
Cô không xem trò đùa đó là thật. Với cô, tình cảm của hai người như tình bạn, tình thân, khẳng định không phải là tình yêu.
Gia Tuấn lặng lẽ yêu cô trong bao năm qua sao? Cô được yêu trong suốt khoảng thời gian dài như thế mà không hề hay biết sao?
Thế thì, cô đã yêu Gia Thông như thế nào?
Gia Thông đón nhận tình yêu của cô ra sao?
Vừa nghĩ đến Gia Thông, cổ họng cô đắng nghét. Cô nhắc nhở bản thân, cô đã lựa chọn và không cần xem xét đến cái khác.
Cô quyết không để mình nhàn rỗi đến mức suy nghĩ lung tung, liền bắt
đầu dọn dẹp phòng ốc mãi đến năm giờ chiều, cô đoán công việc của anh
cũng giải quyết gần xong. Cô gọi điện cho anh, nhưng người bắt máy không phải là Gia Thông mà là một người có chất giọng miền Nam, chần chừ nói: “Xin chào, ai bên đầu dây?”
“Anh là ai?”, cô quên mất phép lịch sự tối thiểu.
Bên đầu dây ngừng một lúc, “Xin hỏi cô kiếm ai?”
“Tôi tìm Kỳ Gia Thông.”
“Tôi là trợ lí của Kỳ Tổng, tên Bang, có gì nhắn lại tôi có thể chuyển lời.”
Nhâm Nhiễm biết có sự tồn tại của người này, Gia Thông thường ngày
liên lạc với anh ta nhiều nhất, lúc