năm nay, tôi nghĩ, hai người vốn không quan tâm đến
cách nhìn của người khác. Tôi đồng ý hay không hai người vẫn sẽ tiếp tục qua lại”, Nhâm Nhiễm lạnh lùng: “Không sao, hai người cứ tiếp tục đi,
nhưng cha tôi đừng hòng mong tôi sẽ tha thứ cho ông ấy, đừng nhắc đến
việc phải thừa nhận mối tình này.”
Quý Phương Bình tức giận, “Cháu như vậy là lạm dung tình thương của cha cháu, dùng tình thân trói buộc ông ta.”
“Thật không hổ danh là luật sư. Như vậy đã định được tội tôi. Còn bà
thì sao? Bà đã phán xét thế nào về hành vi của bản thân mình? Bà phá
hoại hôn nhân của người khác, cướp chồng của người khác, công khai bước
vào nhà người khác, tất cả, đều là đặc quyền và phần thưởng mà thượng đế ban tặng bà hay sao?”
Quý Phương Bình không ngờ một bé gái trông yếu ớt và nho nhã như cô
lại nói được lời danh đá đó: “Cháu vốn không hiểu về hôn nhân, Nhâm
Nhiễm, cháu chỉ trách móc cô, cô hỏi cháu, cháu có biết cuộc hôn nhân
giữa cha mẹ cháu tồn tại chỉ trên danh nghĩa từ khi nào không?”
Nhâm Nhiễm cứng họng, Quý Phương Bình không muốn kéo dài, quyết tâm
nói rõ: “Đúng vậy, cha mẹ cháu đã có vấn đề từ sớm, cha cháu đề nghị li
hôn, nhưng mẹ cháu cứ dây dưa, sau này, bà ta mắc bệnh ung thư, cha cháu không thể nào mở miệng được nữa, nên hôn nhân của họ mới tiếp diễn…”
“Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ chữ nào từ bà! Bà cút ra khỏi nhà tôi ngay.”
Nhâm Nhiễm ngắt ngang lời bà, đi ra khỏi phòng.
Quý Phương Bình đi sát theo sau, hoàn toàn không khách sáo: “Chúng ta đều phải đối diện với thực tại, hôn nhân không phải là một hiệp ước mà
một khi đã kí vào thì mãi mãi không có cơ hội lật lọng. Mỗi người đều có quyền chọn lựa lại. Một cuộc hôn nhân khi đã nảy sinh vấn đề, hoàn toàn không phải chỉ là trách nhiệm của một phía. Cha cháu thương hại mẹ
cháu, cô không muốn bắt ép cha cháu, thế là chúng tôi cứ dây dưa mãi.
Nếu vì lòng nhân từ của cha mà cháu quay ngược lại chỉ trích ông ấy, như vậy quá bất công với ông ấy.”
Nhâm Nhiễm giận dữ nhìn bà ta, “Dám nói đến công bằng nữa à, đó đại
khái là lời tỏ tình hoang đường nhất, mặt dày nhất mà tôi được nghe. Hai người đã hi sinh quá nhiều ư? Hai người là điển hình của lòng nhân từ
và nhẫn nhịn ư? Có cần tôi trao bằng khen cho tình yêu vĩ đại của hai
người không?”
“Cô không có ý đó…”
“Vậy ý của bà là sao? Bà cướp chồng người khác, trước khi bà chen
ngang vào, họ có một hôn nhân và gia đình hạnh phúc, tôi có tuổi thơ
hạnh phúc nhất của tôi, đó là bằng chứng tốt nhất. Bà muốn nói hôn nhân
của Nhâm Thế Yến không hạnh phúc, gia đình là địa ngục, nên bà cố tình
đến giải cứu cho ông ta sao?”
“Họ chỉ vì cháu mà miễn cưỡng sống tiếp với nhau thôi.”
“Bà cho rằng bà hiểu cuộc sống gia đình ba người chúng tôi hơn tôi
sao? Tôi kể cho bà nghe một vài sự thật cơ bản, cha và mẹ là bạn học
thuở đại học, khi cha thành thạc sĩ đã kết hôn với mẹ, từ lúc đó, mẹ đã
từ bỏ cơ hội được đào tạo cao hơn, chăm sóc cho ông bà nội đã lớn tuổi
đến khi họ mất. Bà toàn tâm ủng hộ cha tôi chuyên tâm nghiên cứu, từ
thạc sĩ đến sau tiến sĩ, ông ở lại trường làm một giáo viên quèn, mãi
sau này được ra nước ngoài làm các chuyên đề nghiên cứu rồi trở về nước
giảng dạy, viết sách chuyên đề, trở thành một luật gia nổi tiếng. Mẹ một mình lo toan chuyện nhà, không để bất kỳ chuyện gì làm ông phân tâm. Bà cho rằng, mẹ làm tất cả chuyện này, hoàn toàn không phải vì yêu sao?”
“Cô không nói mẹ cháu không yêu cha cháu.”
“À, tôi hiểu, bà đang ám chỉ, mẹ tôi là một người đàn bà tội nghiệp,
đơn phương yêu cha, người cha tôi yêu là bà, cha tôi không yêu mẹ.” Nhâm Nhiễm nói từng chữ một cách rõ ràng: “Thế nhưng, nếu cha không yêu mẹ
mà lại chung sống với mẹ, còn có một đứa con gái, an nhàn hưởng thụ sự
hi sinh của mẹ trong nhiều năm, vậy thì ông ta là một ngụy quân tử đích
thực, một nhân cách tồi tệ, một người đạo đức giả, tôi càng khinh bỉ ông ta.”
Đến lượt Quý Phương Bình cứng họng.
“Tôi hận cha tôi, nhưng tôi không nhìn lầm ông ấy. Bà cho rằng, cha
không bỏ rơi mẹ khi mẹ bệnh hoàn toàn vì thương xót mẹ sao? Bà lầm rồi,
cha chăm sóc mẹ rất chu đáo, tôi từng trông thấy cha lặng lẽ ngồi khóc
bên giường mẹ. Cha từng
nói với tôi, cha bằng lòng từ bỏ mọi thứ để đổi lấy sức khỏe cho bà.
Lúc đó, cha không cần đóng kịch trước mặt tôi, Luật sư Quý, trên thực
tế, cha đã chăm sóc cho mẹ ròng rã suốt bốn năm, không ai có thể đóng
kịch suốt bốn năm mà không mệt mỏi, nhất là khi không ai khen ngợi vở
kịch của ông, mà tôi nghĩ, ắt là bà vẫn luôn tạo áp lực cho ông.”
Nhâm Nhiễm nhìn thẳng vào Quý Phương Bình, trông thấy gương mặt bà
tái dần, cô ít nhiều có khoái cảm của người chiến thắng. “Bà cho rằng
tình yêu của bà vĩ đại lắm à, nhưng tôi xem ra, bà chẳng qua chỉ là một
tên cướp đê tiện, vọng tưởng, chiếm đoạt những thứ vốn không thuộc về
mình, vụng trộm trong bóng tối suốt thời gian dài và lăm le phá hoại gia đình người khác.”
“Cho nên cháu đã phán xét cô, cảm thấy tất cả đều là lỗi của cô,
chính cô đã cám dỗ cha cháu, không những phá hoại gia đình ông ta còn
phá hỏng hình tượng