chia thành hai phần, trường học ở
phía nam sông còn khu thương mại thì ở phía Bắc. Nhâm Nhiễm dù đã đến
đây được hai năm nhưng cô không thích dạo phố, phạm vi hoạt động chỉ ở
phía nam, hiếm khi được qua sông, càng hiếm khi vượt qua cầu trong đêm
hôm như thế.
Cô áp sát đầu vào cửa kính xe, ngắm nhìn cảnh vật lướt qua, trông
thấy vầng trăng ngời ngợi rọi chiếu sáng trên cao. Cảnh sông trong đêm
thật tĩnh lặng, chỉ thi thoảng vọng lên tiếng còi của thuyền bè chậm rãi vượt qua phía dưới cầu. Phía bên kia sông toàn những ánh đèn chói
chang, đèn nê-on trong bảng hiệu quảng cáo chen chúc nhau mà tỏa sáng.
Phút chốc, thành phố trở nên huyền ảo trong mắt cô.
“Tôi thật sự sợ em như lần trước, khóc đến long trời nở đất, không biết đâu là điểm dừng.”
Nhâm Nhiễm đã lau khô nước mắt từ sớm, chế giễu: “Vì sợ tôi khóc, mà
anh chịu thỏa hiệp à. Hôm đó, bỏ mặc người đẹp đi uống cà phê cùng tôi,
lấy điểm tâm tôi ăn, bây giờ còn dẫn tôi đi dạo.”
Gia Thông cười mỉm: “Lần đó em khóc quả thật kinh người. Tôi lái xe
chở em đi suốt ba tiếng, đi khắp cả vùng phía nam mà nước mắt em vẫn
tuôn không ngừng, đến khi đuối sức ngủ thiếp đi, trên mặt vẫn còn nước
mắt. Lúc đó tôi nghĩ, cô bé này sao lại nhiều nước mắt đến thế, còn chôn vùi trong nỗi thương tâm của mình, hoàn toàn bỏ mặc người khác, người
ta muốn dỗ dành mà không biết dỗ từ đâu.”
Cô vốn không muốn phản biện rằng, cô không mít ướt như anh nghĩ, hầu
như trong mọi tình huống, cô đều không bộc lộ cảm xúc của mình với một
người xa lạ. Cô cũng không muốn phân tích cặn kẽ lòng thương hại của anh đối với cô. Như một bản năng, cô biết rõ rằng tình cảm của anh cũng
phức tạp như chính con người anh, cô không dễ dàng nắm bắt được.
Trận khóc đó giờ nghĩ lại dường như đã là chuyện rất xưa. Giờ đây
ngồi lại trong xe, Nhâm Nhiễm cảm giác, toàn cơ thể mình – từ trong ra
ngoài đều nhẹ bẫng. Cảm giác lâng lâng thế này, cô chưa từng trải nghiệm bao giờ.
Gia Thông không còn mở nhạc Rock ầm ĩ để từ chối mọi giao tiếp, anh
chuyển sang tiết mục hát theo yêu cầu của đài phát thanh. DJ không ngừng bật các bài hát được yêu cầu, toàn là các bản nhạc đang thịnh hành.
“Chúng ta đi đâu?”
“Cô bé à, tôi cho em lời khuyên, đừng bao giờ tùy tiện đi theo đàn ông vào quán bar, như vậy rất nguy hiểm.”
Cô bĩu môi, “Tôi nhớ lúc gặp anh trong quán bar, anh cũng dẫn theo một cô nàng rất xinh đẹp, anh không nguy hiểm với cô ấy à?”
“Cô ấy thì khác, cô ta biết mọi nguy hiểm có khả năng tồn tại trong
quan hệ nam nữ, nhưng mạo hiểm mang đến niềm vui cho cô ta. Cô ta hoan
nghênh mọi mạo hiểm. Về phần cô, một cô bé ngây thơ như thế ở trong nhà
sẽ an toàn hơn.”
Lời nói anh pha lẫn ý chọc ghẹo khiến cô tức giận, nhưng cô không cãi lại, chỉ khéo léo chuyển đề tài.
“A! Người yêu cầu nhạc lúc nãy là anh học cùng khoa trong trường tài chính.”
“Khi tôi học đại học, cũng có người xếp hàng đứng trước đài phát
thanh của trường, yêu cầu phát bản nhạc tặng cô gái mình theo đuổi, có
thể bây giờ giới trẻ chuyển sang tỏ tình bằng radio hết rồi.”
“Anh từng làm việc đó ư?”
Gia Thông lắc đầu, cô không cảm thấy kì lạ. Nhưng cô có lòng hiếu kì
mạnh mẽ với anh: “Vậy anh theo đuổi con gái thế nào? Đừng nói với tôi là anh chưa từng yêu nhé.”
“Đại khái là tôi chưa từng yêu theo cách lí giải của em.”
“Yêu tức là yêu, sao lại nói là theo cách lí giải của tôi?”
“Được rồi, tôi không có thời gian bồ bịch trai gái. Thành tích học
tập tôi tàm tạm, thi đậu vào trường đại học được quản lý tương đối lỏng
lẻo nhưng cũng bận đến nỗi bị cảnh cáo vài lần rằng nếu còn cúp học nữa
thì sẽ bị xử lý, suýt tí là không tốt nghiệp được.”
“Anh bận gì? Đi làm thêm ư?”
“Nói là đi làm thêm cũng được. Vừa vào đại học, tôi đã bắt đầu làm
việc tại một công ty kinh doanh các hợp đồng làm tương lai.” Gia Thông
nhớ lại, trông anh rất vui, “Công ty đó là của một người Malaysia gốc
Hoa, kinh doanh hợp đồng tương lai mà hàng hóa chủ yếu là của Mỹ. Tôi đi làm vào buổi tối, ban ngày đi học và ngủ bù. Ngoài ra còn phải phân
tích thị trường, điều động nguồn vốn, báo cáo khách hàng mọi động thái
của nguồn vốn… Thật sự rất bận rộn, hoàn toàn không nhàn rỗi lo các
chuyện khác.”
Nhâm Nhiễm nghe như vịt nghe sấm, đi làm thêm trong khái niệm của cô
chỉ là dạy kèm hoặc làm những công việc thời vụ, hoặc tham gia viết
sách, viết chuyên đề như học sinh tiến sĩ của cha cô đã là giỏi lắm.
Những việc mà Gia Thông nói đã vượt quá tầm hiểu biết của cô. Chưa bao
giờ cô phải bận tâm vì tiền, liên tưởng cảnh Gia Tuấn lấy cắp xe hơi
trong nhà để dạo phố vào năm mười sáu tuổi, năm mười tám tuổi thi đậu
giấy phép lái xe đã được tặng cả chiếc xe đua Mitsubishi làm quà sinh
nhật, lúc nào cũng lái xe phơi phới ngoài đường. Bất chợt, cô thầm khâm
phục anh.
“Như vậy là anh đã vào đời rất sớm, có phải… gặp áp lực về kinh tế không?”
“Em thật khéo hỏi. Không, tuy tuổi thơ tôi không hạnh phúc nhưng chưa từng thiếu tiền. Làm việc ở đó chỉ vì thích cảm giác mạnh khi suy đoán
giá thị trường, so ra, cuộc sống trong giảng đường đại học quá tẻ nhạt.”