chút sững sờ, khó tin nhận lấy cái hộp, đó là một hộp chocolate.
“Thầy, cám ơn thầy!” Chu Niệm cười thật tươi, cúi người hôn lên môi Sở Mộ một cái.
Sở Mộ cũng đỏ mặt, “Ân” một tiếng rồi cúi đầu xuống.
Chu Niệm nghĩ phỏng chừng thầy đã không biết một chuyện, ở phương Tây, tặng chocolate là việc phụ nữ làm, còn đàn ông thì tặng hoa.
__
Chú giải
(1) Tính khí : bộ phận sinh dục.
(2) Triền : quấn, cuộn.
(3) Đậu đỏ tuyết cáp Tắm xong, ăn vài thứ, khí sắc của Sở Mộ sau khi ngồi xe mười mấy tiếng đã khá lên rất nhiều, Chu Niệm lại hôn lên người anh một trận, đến khi khiến cho Sở Mộ lại muốn nổi giận, hắn mới vội vàng dừng lại.
Sắp đến bảy giờ, Chu Niệm nói mình đã đặt chỗ trong nhà hàng, bây giờ đi đến ăn.
Sở Mộ có chút giật mình, “Đặt chỗ trong nhà hàng sao?”
“Phải a, hôm nay là ngày lễ tình nhân, chúng ta nên đi ra ngoài hảo hảo ăn một bữa.” Chu Niệm nói, rồi buộc khăn quàng cổ cho Sở Mộ.
“Là ở chỗ nào, nếu như ăn món Âu, thì cũng được, nhưng mà vậy rất phiền phức.” Tuy Sở Mộ nói thế, nhưng chung quy không có cự tuyệt, sửa lại chiếc khăn quàng trên cổ, cầm bóp tiền, điện thoại di động, chìa khóa nhà, chuẩn bị đi ra cửa.
“Chúng ta không cần phải coi trọng những hình thức kia, có thể ăn cùng với thầy em đã rất hài lòng, là một nhà hàng món ăn Trung Quốc, ở trên đường XX, sau khi ăn xong chúng ta sẽ đi xem phim.” Chu Niệm nói, rồi ôm lấy Sở Mộ đi ra khỏi cửa.
Ở trên đường, nếu đôi mắt hai người chạm vào nhau, thì sẽ lộ ra ý cười, tuy rằng không thể quang minh chính đại làm một cặp tình nhân, song, hai người vẫn hiểu được sự mờ ám và những biểu lộ đầy yêu thương dịu dàng của nhau.
Thời gian không còn quá sớm, người bên trong nhà hàng cũng không nhiều, so với các cặp tình nhân một đối một, thì có rất nhiều các nhóm gia đình một nhà ba người ở bên trong, có lẽ so với không khí lãng mạn, hơi thở sinh động của cuộc sống còn nhiều hơn, cho dù hai người đàn ông đến nơi này ăn tối cùng nhau cũng không làm cho người khác có bao nhiêu bất ngờ, bọn họ sẽ đại loại cho rằng hai người là anh em.
Chỗ ngồi sát cửa sổ là một vị trí tương đối bí mật, sau khi gọi vài món ăn, liền bắt đầu nói chuyện phiếm chờ thức ăn được bưng lên.
Chu Niệm hỏi tình huống trong nhà của Sở Mộ, Sở Mộ đem chuyện anh đã nói mình có bạn gái cho người nhà nghe kể với Chu Niệm, Chu Niệm có chút khiếp sợ, hiểu lầm, hỏi “Thầy, khi thầy nói, bọn họ không có phản đối sao? Bọn họ nghĩ về em như thế nào?”
Sở Mộ nhìn vẻ mặt chờ mong cùng hưng phấn lẫn sự lo lắng thấp thỏm của Chu Niệm, nở nụ cười, “Bọn họ chỉ biết tôi đang qua lại với học sinh của tôi, bọn họ tưởng rằng cậu là một cô gái, hơn nữa cũng biết cậu rất chu đáo, mẹ của tôi đồng ý cho tôi chờ cậu thêm vài năm nữa.”
Trong ngực Chu Niệm đột nhiên căng lên một cảm giác chua xót, bởi vì hai người đều là đàn ông, cho nên, muốn nói chuyện tình yêu với đối phương mới khó khăn như thế sao? Chỉ là, thầy đã đem chuyện này nói ra, đó là một chuyện khiến hắn vô cùng cảm động, nó nói rõ thầy dùng thái độ nghiêm túc nhất để giao du với hắn.
Đôi mắt sâu đen ấm áp của Chu Niệm nhìn chăm chú vào Sở Mộ, thanh âm ôn nhu, “Thầy, em không ngại bọn họ lầm tưởng em là nữ sinh, nhưng, sau này em sẽ để cho bọn họ biết rằng, kỳ thực em là một nam sinh, hơn nữa, em so với bất kỳ cô gái nào đều không kém hơn, em sẽ làm cho thầy hạnh phúc.”
Sở Mộ cảm động, viền mắt hơi ướt, cúi đầu xuống, nhẹ giọng đáp, “Tôi nói với bọn họ, tôi bằng lòng chờ cậu, bọn họ sẽ không an bài cho tôi đi xem mắt, cũng sẽ không hối tôi mau chóng kết hôn nữa.”
Ăn xong, hai người ra khỏi nhà hàng, bóng đêm đã rất đậm, có không ít các đôi tình nhân một đối một đi trên đường, trong bóng đêm, Chu Niệm đến gần Sở Mộ, luồn tay mình vào tay anh, Sở Mộ không vùng vẫy, cũng không nhìn hắn, tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì, vẫn bước đi về phía trước.
Loại thỏa thuận ngầm cùng phục tùng này của Sở Mộ khiến Chu Niệm hài lòng, mà ngay lúc này, dưới bầu trời này, hai người có thể nắm tay nhau như vậy, là một việc rất tốt a!
Chu Niệm nói ý nghĩ này cho Sở Mộ nghe, Sở Mộ nghe xong liền nở nụ cười, ý cười dạt dào trong mắt, ửng lên ánh nước trong suốt, cho dù cách một lớp mắt kính, cũng phi thường xinh đẹp, “Phải có ước mơ thì mới có thể tự mình tạo ra tương lai tốt đẹp hơn!”
Sở Mộ cười khi nói ra những lời này, rõ ràng có ý trêu ghẹo Chu Niệm, Chu Niệm nghe xong bèn giả bộ đáng thương , “Thầy lại chê cười em đây mà!”
“Đâu, đâu, Tôi đang nói thật đó.” Sở Mộ vẫn tiếp tục cười.
Vừa lúc đi đến bên dưới nhánh cây đa phi thường tươi tốt, ở đây vừa tối vừa ít người, Chu Niệm bị Sở Mộ cười khiến cho trong lòng rất ngứa ngáy, một tay kéo anh vào lòng mình, trong sự kinh ngạc của anh, hắn hôn lên môi anh một cái.
Sở Mộ đỏ mặt tránh xa hắn một chút, rồi nhìn chung quanh một lượt, phát hiện không có ai nhìn bên này, mới nới lỏng tinh thần, giận dỗi nói, “Chú ý một chút!”
Chu Niệm chớp mắt với anh, “Xem thầy còn cười em nữa không!”
Sở Mộ cũng nhìn chằm chằm hắn, trong bóng tối bốn con mắt cứ như vậy nhìn nhau, Chu Niệm là người đầu tiên cười lên, rồi đi đến